GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 54

KẺ SAI VẶT

“Hoàng Hồng Y, cô là đội trưởng, hay tôi là đội trưởng?” Khương Trạch An khó chịu, trừng mắt lườm Hoàng Hồng Y một cái.

Hoàng Hồng Y lập tức mở miệng: “Báo cáo đội trưởng, sau khi kiểm tra thăm dò hiện trường, kết hợp khẩu cung của bà chủ khách sạn, tài xế taxi cũng như chủ xe máy, hơn nữa còn có video trích xuất từ camera an ninh, tôi dám khẳng định Lâm Hiểu Phong chính là hung thủ giết người, chắc chắn phải theo luật bắt giữ hắn!”

Khương Trạch An cứng miệng vô ngữ, trân trân nhìn cô nhóc cảnh sát đằng sau mình.

Cục cảnh sát chỉ cử người theo dõi Lâm Hiểu Phong, vốn là do Khương Trạch An dàn xếp, bởi hắn trăm phương ngàn kế cũng muốn bồi đắp quan hệ với thằng nhóc này.

Lai lịch của Long Bà Tử đã sớm bị Khương Trạch An điều tra rõ ràng, là một bà già neo đơn không quan hệ không bối cảnh, cho dù Lâm Hiểu Phong có thực sự giết người, với quan hệ thông thiên của  cậu ta, có thể có chuyện gì sao?

Hơn nữa trước đó, cục trưởng đã ngầm nói với mình, tùy tiện cho qua là được.

Đúng lúc này, Cục Cảnh Sát mới nhận một nữ cảnh sát trẻ tuổi xinh đẹp, cho nên Khương Trạch An mới dẫn cô ta tới đây.

Kết quả... cô ta đúng là nhãn lực thấp kém, nhìn không ra cao nhân.

“Lâm Hiểu Phong, có phải ngươi giết người hay không?” Hoàng Hồng Y phẫn nộ nhìn Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong có chút nghi ngờ, nha đầu này bị virut ngốc ăn não sao? Người có chút đầu óc thoáng nhìn đã nhận ra ý tứ của Khương Trạch An, cô ngốc này xem ra cũng không có bối cảnh gì, trực tiếp đắc tội Khương Trạch An như vậy, sau này có thể yên thân sao?

“Không phải.” Lâm Hiểu Phong lắc đầu, nói: “Khương ca, anh cứ đi trước đi, việc này thực sự không thể công khai, để tôi gọi điện thoại kể rõ đầu đuôi với Cục trưởng La.”

Nếu Cục trưởng La phụ trách bộ phận điều tra thần quái, nói lại chuyện này với ông ta, chắc chắn sẽ không việc gì.

Hoàng Hồng Y vừa nghe, lập tức trợn mắt kinh ngạc nhìn Khương Trạch An: “Đội trưởng Khương, anh cũng cùng một bọn với hắn sao?”

“Cái gì mà cùng bọn với không cùng bọn.” Khương Trạch An trừng mắt nhìn Hoàng Hồng Y: “Được rồi, cô về Cục Cảnh Sát trước đi, chuyện theo dõi Lâm Hiểu Phong, tôi sẽ phái người khác làm.”

“Không được, các người cấu kết nhau làm việc xấu, tôi muốn gọi điện thoại tố cáo với Cục trưởng.” Hoàng Hồng Y vội vàng rút di động.

Khương Trạch An bất đắc dĩ quay sang nói với Lâm Hiểu Phong: “Nha đầu này mới tốt nghiệp, tinh thần chính nghĩa quá cao, cậu đừng nghĩ nhiều, để tôi đưa cô ta đi.”

Dứt lời, Khương Trạch An lôi Hoàng Hồng Y ra khỏi cửa.

Cửa đóng sập một tiếng.

Lâm Hiểu Phong có chút thắc mắc, nữ cảnh sát này bị ngốc bẩm sinh hay sao?

Đột nhiên, lại vang lên tiếng đập cửa, Lâm Hiểu Phong vừa ra mở cửa vừa hỏi: “Đội trưởng Khương à, còn chuyện gì nữa sao?”

 Vừa thấy, thì ra là Hoàng Mập, mặt mũi hớn hở, đi vào bên trong.

“Hứ, Khương Trạch An làm cái trò gì đâu, ban ngày ban mặt cùng một nữ cảnh sát lôi lôi kéo kéo, mặt cũng bị cô ta cào cho mấy nhát.” Hoàng Mập bộ dáng vui sướng khi thấy người khác gặp nạn.

“Ngồi đi.” Lâm Hiểu Phong đem chuyện xảy ra hôm qua kể lại một lượt cho Hoàng Mập nghe.

Sau khi nghe xong, Hoàng Mập vỗ đùi tiếc rẻ: “Ayo, mấy chuyện tróc yêu trừ ma này, sao không đưa tôi đi cùng a, bà già đó thực sự đã biến thành yêu quái sao? Lợi hại thế à?”

Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái, nghĩ thầm, đưa cậu theo á? Đến tôi còn suýt mất mạng nữa là...

“Sau đó bọn họ nghi ngờ tôi giết người, liền tới điều tra.” Lâm Hiểu Phong nhún vai nói.

Hoàng Mập vuốt vuốt cằm: “Nói vậy, nữ cảnh sát kia thực đúng là khác người a.”

Hoàng Mập về nhà một hai ngày, tâm trạng thực sự đã khá lên rất nhiều, ít nhất cũng không giống như ban đầu, bộ dáng rầu rĩ như sắp chết đến nơi.

Hai người ở nhà xem TV, sau đó cùng nhau ra ngoài ăn cơm.

Mới vừa xuống lầu, đi chưa được bao xa, Lâm Hiểu Phong liền quay đầu nhìn thoáng qua bụi cỏ phía sau.

“Sao thế ?” Hoàng Mập hỏi.

Lâm Hiểu Phong cười: “Không có gì, đi thôi.”

Hai người đi vào một quán ăn, gọi hai bát hủ tiếu.

Ngay sau đó, một người mặc áo gió màu đen, đeo kính râm, bịt khẩu trang, đầu đội mũ che sụp nửa mặt...từ ngoài cửa bước vào.

Xem ra người này đã quấn đủ thứ lên người, trông quá phô trương.

“Gia hỏa này làm cái gì thế, hôm nay Trùng Khánh nóng như rang lạc, thế mà....đồ dở hơi.” Hoàng Mập quay đầu lại nhìn, bình luận.

“Cậu chờ tôi một lát.”

Nói xong, Lâm Hiểu Phong đi tới chỗ “quái nhân’’, ngồi xuống trước mặt.

Vừa thấy Lâm Hiểu Phong, “quái nhân” lập tức tỏ vẻ lo lắng bất an.

“Người anh em, hôm này trời nóng, mặc lắm thứ như vậy, không sợ bị cảm nắng sao?” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Dứt lời, liền giơ tay giật khẩu trang của người đó xuống.

“Không được nhúc nhích.”

“Quái nhân” bất ngờ hét lên, lập tức khiến thực khách trong quán đều tò mò nhìn qua đây.

Đến cả Hoàng Mập, cũng giật mình kinh ngạc.

“Quái nhân” cởi đống đồ nguỵ trang trên người xuống, Hoàng Hồng Y đứng đó, mặc một chiếc áo thun màu trắng, quần jean, trông thực xinh đẹp, làm đám người ngồi ăn mỳ xung quanh không khỏi ồ lên kinh ngạc.

Ai nấy đều không hiểu, cô gái xinh đẹp như thế, sao tự nhiên lại cải trang thành một ông chú kỳ quái?

“Thì ra Hoàng tiểu thư có sở thích cổ quái này?” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Hoàng Hồng Y lập tức đỏ mặt, nhịn không được, hạ giọng thì thầm: “Không hổ là hung thủ giết người, ý thức phản trinh sát rất cao, có thể nhìn thấu ngụy trang của ta.”

Lâm Hiểu Phong cũng không phải điếc, đương nhiên nghe được lời nói của cô ta, có chút bất đắc dĩ, cái này mà là ý thức phản trinh sát cao sao?

“Hoàng tiểu thư bám đuôi tôi, chẳng lẽ là vừa gặp đã yêu, nhất kiến chung tình?” Lâm Hiểu Phong trêu chọc.

“Ngươi với Khương Trạch An cấu kết làm bậy, mưu tài sát hại tính mạng! Ta nhất định sẽ tìm ra chứng cứ, tống ngươi vào tù!”

Hoàng Hồng Y ánh mắt kiên định nhìn Lâm Hiểu Phong nói.

“Ừ, được thôi, cố lên nha...” Lâm Hiểu Phong nở một nụ cười khích lệ, sau đó quay lại chỗ ngồi của mình.

Hoàng Mập nhỏ giọng nói: “Hứ, nha đầu này nghĩ cái gì đâu, tưởng đang đóng phim điện ảnh à?”

“Kệ cô ta, việc mình mình cứ làm.” Lâm Hiểu Phong cười ha ha.

Hai người ăn uống xong xuôi, thấy nhàm chán nên ra quán net chơi game, Hoàng Hồng Y vẫn luôn bám sát hai người, một tấc cũng không rời, dường như sắp biến thành cái bóng của bọn họ.

Hai người chơi đến 2h chiều, Lâm Hiểu Phong có chút đói bụng, quay đầu nói: “Cảnh sát Hoàng, có thể ra ngoài giúp tôi mua hai phần cơm hộp, một thịt hầm, một ớt xanh xào thịt băm không?!”

“Ngươi coi ta là cái gì?” Hoàng Hồng Y trừng mắt lườm Lâm Hiểu Phong một cái.

“Sai vặt a, cô cứ đi theo tôi như vậy, tôi không báo cảnh sát tố cô quấy rối đã tốt lắm rồi, hơn nữa, cô cũng không thể đứng nhìn người bị tình nghi chết đói chứ?” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Hoàng Hồng Y hừ lạnh một tiếng, không hề phản bác lại Lâm Hiểu Phong, mà cầm di động của mình, bắt đầu đọc truyện.

Cha và ông nội Hoàng Hồng Y đều là cảnh sát, đương nhiên từ nhỏ cô nàng đã lập chí trở thành một cảnh sát, hơn nữa còn là con nghiện tiểu thuyết trinh thám.

Vừa mới tốt nghiệp, đã gặp phải một tên tội phạm giết người cực kỳ hung ác, sao cô nàng có thể dễ dàng bỏ qua?

Vừa đọc tiểu thuyết trinh thám, vừa nghĩ nếu mình phá được vụ án giết người này, còn tống Lâm Hiểu Phong vào tù, sau đó được cha và ông nội khen ngợi, cô nàng liền nhịn không được bật cười hắc hắc.


(Hết chương)

1 comment:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!