HOÀNG HỒNG Y
Long Bà Tử biến thành Yêu thú, càng đánh càng mạnh, dù Lâm Hiểu Phong có thân thủ, thể lực mạnh hơn nhiều so với người bình thường, nhưng cũng dần cảm thấy đuối sức.
Long Bà Tử dường như cảm giác được thể lực của Lâm Hiểu Phong sắp chống đỡ hết nổi, công kích càng thêm mãnh liệt.
Lâm Hiểu Phong không ngừng tránh né, đến thời gian thi triển pháp thuật cũng không có.
“Cứ tiếp tục bị truy đuổi như vậy, sẽ sớm kiệt sức mất thôi.” Lâm Hiểu Phong gắt gao cau mày.
Lần này khi Long Bà Tử đánh tới, hắn không tránh né như trước, mà ngược lại đứng im một chỗ.
Long Bà Tử chồm tới muốn ngoạm vào tay Lâm Hiểu Phong một cái, ngay tức thì, Lâm Hiểu Phong há mồm to đến cực đại, phun một miệng đầy máu tươi bắn thẳng vào mặt Long Bà Tử.
Long Bà Tử tham lam vươn đầu lưỡi, liếm một ngụm máu tươi trên mặt, lộ vẻ sung sướng thoả mãn.
“Chết đi..!”
Sau khi gào to, Long Bà Tử vọt tới với tốc độ cực nhanh.
Lâm Hiểu Phong lập tức bấm quyết niệm thần chú:
“Lục mậu lục kỷ, tà quỷ tự chỉ. Lục canh lục tân, tà quỷ tự phân. Lục nhâm lục quý, tà quỷ phá diệt!”
Những giọt máu tươi vương vãi mặt đất, lập tức bay lên, ngưng tụ thành một thanh huyết kiếm to bằng bàn tay.
Long Bà Tử vẫn đang theo đà lao về phía hắn.
Chuôi tiểu kiếm vừa lúc ở vị trí ngang người bà ta.
Huyết kiếm “vụt” một tiếng, đâm xuyên bụng Long Bà Tử.
“Á...” Long Bà Tử rú lên một tiếng quái dị, sau đó ngã vật xuống đất, lực đạo do bà ta phóng ra, vừa vặn dừng lại trước mặt Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong thở hổn hển, bịt lại vết thương trên cánh tay, khẽ lắc đầu, nếu Long Bà Tử tỉnh táo, khẳng định hắn sẽ không phải cắt rộng vết thương, chảy nhiều máu tươi như vậy.
Rốt cuộc Long Bà Từ cũng biết Quỷ Thuật của Lâm Hiểu Phong lấy máu làm chất dẫn.
Máu hắn chảy càng nhiều, uy lực Quỷ Thuật càng mạnh.
“Ta...thiếu chút nữa đã có thể giết chết ngươi.” Long Bà Tử cận kề cái chết, dường như đã tỉnh táo trở lại, bà ta ngẩng đầu nhìn Lâm Hiểu Phong, có vẻ không cam tâm, chỉ thiếu chút nữa thôi...!
Chỉ thiếu chút nữa thôi, đã có thể nhập luân hồi.
“Ngươi đã biến thành Yêu thú, làm gì còn tư cách nhập luân hồi.” Lâm Hiểu Phong nhìn Long Bà Tử nằm trên mặt đất, trong lòng cũng có chút bi thương.
Tuy Long Bà Tử muốn hại hắn, nhưng bình tĩnh suy xét, cả đời bà ta, kỳ thực cũng quá thê thảm.
“Chấp nhận đi, hồn bay phách tán, vẫn tốt hơn bị đày xuống 18 tầng Địa ngục, chịu đau đớn vạn kiếp bất phục.” Lâm Hiểu Phong nói đến đây, lấy từ trong túi ra một tấm hoàng phù, dán lên trán bà ta.
“Cấp cấp như luật lệnh!”
Bùm!
Thân thể Long Bà Tử nổ tung, biến thành huyết tương màu xanh lá, vương vãi đầy mặt đất, đồng thời toả ra một mùi tanh hôi nhức mũi.
Lâm Hiểu Phong ngồi phịch xuống đất, đưa tay quệt mồ hôi chảy đầm đìa trên trán, tiếp đó, lấy một ít thảo dược trong túi da, đắp lên vết thương trên cổ tay, băng bó lại cẩn thận.
Trận chiến này cho đến hiện tại, chính là trận chiến hung hiểm nhất của Lâm Hiểu Phong.
Theo sư phụ rèn luyện 5 năm, tuy đã trải qua vô số nguy hiểm, nhưng luôn có sư phụ chống đỡ phía trước.
Nếu không phải Lâm Hiểu Phong thông minh, chủ động để Long Bà Tử làm mình bị thương, dùng máu tươi công sát Long Bà Tử, không chừng hôm nay đã bỏ mạng tại đây.”
Nghỉ ngơi chừng mươi phút, thể lực đã khôi phục chút ít, Lâm Hiểu Phong lấy bột chu sa, rắc lên đống huyết nhục bầy nhầy vương vãi đầy mặt đất, lập tức biến thành máu loãng.
“Về chữa thương trước đã.” Lâm Hiểu Phong quay lại chỗ ban nãy, tìm được chiếc xe máy kia, đạp ga phóng thẳng về nhà.
Trên đường đi, trong lòng Lâm Hiểu Phong không khỏi, chỉ là một Long Bà Tử, đã lợi hại như vậy, thiếu chút nữa đã khiến mình mất mạng.
Hơn nữa, còn có người của Minh Đường luôn lén lút theo dõi, nhăm nhe cướp đoạt Quỷ Thuật của mình.....
Về đến nhà, Lâm Hiểu Phong cởi áo, ngồi xuống sofa, lấy thuốc tiêu độc cùng chu sa, trước tiên bài trừ hết chất độc, sau đó gột sạch yêu khí trên miệng vết thương.
Lúc dùng thuốc giải độc còn đỡ, vẫn có thể cắn răng kiềm chế, nhưng khi vừa rắc chu sa lên miệng vết thương, tức khắc phát ra tiếng “xèo xèo”, một làn khói nhẹ bốc lên, Lâm Hiểu Phong nghiến chặt răng.
Sau khi tiêu độc, hắn lấy kim chỉ, tự mình khâu lại vết thương.
Xong xuôi mọi việc, thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới cảm thấy toàn thân đau đớn đến vã mồ hôi lạnh.
Hắn châm một điếu thuốc, ngả người lên sofa, nghỉ ngơi một lúc.
Tuy lần này thực hung hiểm, nhưng rốt cuộc cũng có thể hoá giải lời nguyền của Hoàng Ngọc Thôn.
Nghĩ đến đây, trên mặt nở một nụ cười mãn nguyện....
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hiểu Phong trở mình đụng trúng vết thương, lập tức tỉnh lại.
Hắn mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên ghế sofa ngủ quên từ lúc nào, sàn nhà đầy máu tươi, khẽ lắc đầu, mặc vội quần áo, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Thịch... thịch... thịch...
Đột nhiên, có tiếng đập cửa vang lên, Lâm Hiểu Phong đứng dậy, qua đó mở cửa, thật bất ngờ...là Khương Trạch An.
Trong lòng hắn có chút nghi hoặc, sao Khương Trạch An sáng sớm đã tới tìm mình?
“Hiểu Phong, không quấy rầy cậu chứ?” Khương Trạch An cười ha ha.
“Khương ca, có việc gì sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Khương Trạch An đi vào nhà, có chút ngại ngùng nói: “Chuyện là thế này, hôm qua có người báo án, nói nhìn thấy một người trẻ tuổi đuổi theo một lão thái thái phía sau khách sạn Green Tea, giống như có thù oán gì đó.”
“Vừa lúc có tài xế taxi cung cấp lời khai, còn cả người báo bị cướp xe máy……”
“Hả?” Lâm Hiểu Phong nhíu mày: “Chuyện đó do tôi làm, xe máy để dưới lầu, đang muốn phiền anh trả lại cho người đó.”
Khương Trạch An vội vàng nói: “À... lúc chúng tôi đến hiện trường, phụ cận tìm được một vũng máu, người trong cục hoài nghi cậu giết người.”
Nói đến đây, Khương Trạch có chút chần chừ: “Đương nhiên, chỉ là nghi ngờ, cậu không cần nghĩ nhiều.”
Lâm Hiểu Phong lập tức cau mày, đúng rồi, tuy thứ mình đối phó chính là tà ám, nhưng cảnh sát thì không nghĩ như vậy.
“Các người định làm gì?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
“Bên trên vốn chuẩn bị bắt cậu, bất quá sau khi thương lượng, nhất trí an bài một cảnh sát tới canh trừng cậu trước, để điều tra kỹ hơn rồi mới quyết định.”
Nói đến đây, Khương Trạch An nhỏ giọng thì thầm bên tai Lâm Hiểu Phong: “Hiểu Phong huynh đệ, chuyện này đánh chết cậu cũng đừng có nhận nha, tôi sẽ giúp cậu giải quyết.”
Giúp mình giải quyết?
Lâm Hiểu Phong giật mình, tuy Khương Trạch An là đội trưởng đội hình cảnh, nhưng chuyện này rốt cuộc có liên quan tới mưu sát, khẳng định không dễ dàng giải quyết như vậy.
“Hoàng Hồng Y, cô vào đây.” Khương Trạch An quay đầu hô.
Lúc này, ngoài cửa xuất hiện một nữ cảnh sát chừng 21-22 tuổi.
Cô ta không trang điểm, tóc thắt bím, trông rất xinh đẹp.
Hoàng Hồng Y vừa tiến vào, nhìn Lâm Hiểu Phong, cau mày hỏi Khương Trạch An: “Đội trưởng Khương, đây là tên hung thủ giết người đó sao?”
“Nói nhiều với hắn làm gì, chứng cứ vô cùng xác thực, đưa về Cục cảnh sát từ từ tra hỏi.” Hoàng Hồng Y nói.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment