GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 69

 LÔI ĐẢ PHẦN

Trở lại ký túc xá sau thời gian tập huấn, đã là 5h chiều, bốn người nhóm Lâm Hiểu Phong, so với 7 ngày trước, đều trở nên đen nhẻm.

Hoàng Mập lập tức nằm lăn trên giường, vươn vai nói: “Thật là thoải mái, đời này đánh chết tôi cũng không đi quân huấn nữa đâu!”

“Cu Mập, cậu mà tập huấn thêm mấy tháng, xem chừng có thể gầy bớt  đấy.”

Lưu Thương cười ha ha, xắn tay áo nói: “Nhìn đống cơ bắp này của tôi, hâm mộ không hả?”

“Hâm mộ cái rắm...” Hoàng Mập trợn mắt lườm Lưu Thương một cái: “Tôi đi ngủ.”

Mấy ngày quân huấn, trên cơ bản chưa được ngủ ngon một ngày, Lâm Hiểu Phong cũng vậy, lúc này cảm thấy mệt mỏi kinh khủng, nằm trên giường chơi di động.

Chợt... di động của hắn vang lên.

Lâm Hiểu Phong nhíu mày, tự nhiên cô nàng gọi điện cho mình làm gì?

“Có chuyện gì?” Lâm Hiểu Phong tiếp điện thoại hỏi.

“Lâm Hiểu Phong, ta nghe nói tối nay có chỗ xuất hiện quỷ quái, ngươi có muốn cùng ta qua đó xem sao?”

“Không có hứng thú.” Lâm Hiểu Phong nói rồi, trực tiếp cúp điện thoại, lúc này toàn thân hắn ê ẩm, nào còn tinh lực ra ngoài tìm yêu quái.

Bất quá, Hoàng Hồng Y phấn khích như vậy, thực cũng không có gì lạ: người bình thường khi mới học được chút đạo thuật, sẽ đặc biệt muốn tìm kiếm quỷ quái linh tinh gì đó, để chứng minh khả năng của mình.

Cho dù là nhát gan như Hoàng Mập, lúc mới vừa học vẽ bùa, chẳng phải cũng nổi hứng muốn đi đối phó ác quỷ kia sao?

Nhưng nghĩ thêm một hồi, Lâm Hiểu Phong lại có chút không yên tâm, vội vàng gọi lại cho Hoàng Hồng Y.

“Ừ, tôi nghĩ lại rồi, sẽ đi cùng cô.” Lâm Hiểu Phong nói.

“7h tối, gặp ở cổng trường.”

Nói xong, Hoàng Hồng Y liền cúp điện thoại.

Lâm Hiểu Phong nhìn di động, có chút gãi đầu gãi tai, bà cô kia thật đúng là nhàn cư vi bất thiện, đang yên đang lành, tự nhiên chạy đi tìm yêu quái a.

“Cu Mập, tối nay chúng ta ra ngoài một chuyến.” Lâm Hiểu Phong nói.

Hoàng Mập mắt nhắm tịt, nằm trên giường lắc đầu lia lịa: “Không không... đánh chết tôi cũng không muốn nhúc nhích đâu.”

“Có chuyện.”

Hai chữ này của Lâm Hiểu Phong nói ra có chút lớn tiếng, Hoàng Mập lập tức giật mình.

“Có thật không đấy?”

Hoàng Mập có chút kinh ngạc, sau đó nở nụ cười, vỗ đùi bốp một cái nói: “Đi thôi!”

Hai tháng nghỉ hè vừa rồi, câu ta đã bỏ công gắng sức học tập phù chú bắt quỷ hàng yêu, nhưng vẫn chưa có cơ hội thử nghiệm.

Lúc này nghe thấy hai từ ‘có chuyện’, trong lòng vui mừng còn không kịp, mệt mỏi trên người cũng tạm thời biến mất không chút tăm hơi.

6:40 pm, Lâm Hiểu Phong mặc một chiếc áo phông màu đen, khoác theo túi da của mình.

Hoàng Mập cũng vác trên lưng một cái túi da màu xanh lá, trong chứa đầy phù chú mà cậu ta đã vẽ trước đó.

Báo lại qua loa với Lưu Thương cùng Từ Hướng Dương, hai người bọn họ liền chạy thẳng tới cổng trường.

“Hiểu Phong, cậu cũng thiệt tình, vừa mới tới Thành Đô, liền gặp ngay sự kiện thần quái, sao mà trùng hợp thế chứ, nói tôi nghe chút coi.”
Hoàng Mập vẻ mặt tò mò hỏi.

Lâm Hiểu Phong thuật lại một lượt việc Hoàng Hồng Y gọi điện thoại qua đây.

Sắc mặt Hoàng Mập y hệt trái khổ qua: “Cái...cái gì? Bà cô kia cũng đi à? Hiểu Phong, cậu nói xem... có phải bà cô kia nhàn đến phát cuồng, gia thế khủng như vậy, cứ yên yên lành lành mà thăng quan phát tài, chẳng phải tốt hơn sao, chạy đi học bắt quỷ làm cái gì a.”

Lòng nhiệt tình bắt quỷ trừ yêu của cậu ta, giống như bị dội một gáo nước lạnh, nhanh chóng tắt ngấm.

“Haizzz...còn tưởng cuối cùng Mập ca tôi cũng có cơ hội đại triển thân thủ, không ngờ còn phải bao chót bà cô Hoàng Hồng Y gà mờ kia nữa.”

Lâm Hiểu Phong tỏ vẻ trầm tư, nói: “Tuy lời này có vẻ đả kích, nhưng chính xác mà nói, là tôi mới là người gánh team.”

Hai người ra tới cổng chính trường học, từ xa đã nhìn thấy Hoàng Hồng Y, lúc này cô nàng khoác một cái túi màu lam, mặc quần cao bồi, áo phông màu vàng nhạt, tóc buộc cao, trông rất trẻ trung xinh đẹp, khiến bao người qua đường đều phải quay đầu lại nhìn.

“Tới rồi sao?” Hoàng Hồng Y nói: “Đi thôi...”

Tiếp theo, cô nàng liền dẫn hai người đi về phía trước, tới bãi đỗ xe bên ngoài trường học, mở cửa một chiếc Audi màu đỏ.

“Đây là xe của cô?” Lâm Hiểu Phong kinh ngạc hỏi.

“Đến đây học, gia đình liền mua xe để ta không phải đi bộ.”

Hoàng Hồng Y giải thích.

Ba người lên xe, Hoàng Hồng Y khởi động máy, mới ra khỏi bãi xe, Hoàng Mập ngồi sau bỗng toàn thân run rẩy, quay đầu nói với Lâm Hiểu Phong: “Hiểu Phong, không hay rồi...”

“Sao thế?” Lâm Hiểu Phong nhìn sắc mặt Hoàng Mập hoảng loạn, cảm thấy kỳ quái.

“Tôi... tôi nhìn thấy Tiếu Lệ Lệ.”

Hoàng Mập ấp a ấp úng, nửa ngày mới bật ra mấy lời này.

Cái gì?

Lâm Hiểu Phong giật mình sửng sốt, vội hỏi: “Cậu khẳng định?”

“Ừ, tôi khẳng định không phải hoa mắt, cô ta đeo khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt, nhưng tôi chỉ cần liếc một cái là có thể nhận ra cô ta.” Hoàng Mập lập tức gật đầu, hỏi: “Cô ta tới Thành Đô, có phải muốn tìm chúng ta báo thù không?”

“Vớ vẩn?”

Lâm Hiểu Phong trợn mắt lườm Hoàng Mập một cái: “Cô ta không tới tìm chúng ta báo thù, chẳng lẽ chạy đến đây du lịch, tiện đường thăm chúng ta sao?”

Hoàng Hồng Y đang lái xe, tò mò hỏi: “Chuyện gì thế? Nói ta nghe chút coi.”

Hoàng Mập mở miệng, thuật lại chuyện của Tiếu Lệ Lệ, Hoàng Hồng Y nghe xong, hai mắt sáng ngời.... Ma giáo?

Nếu mình diệt trừ Ma Giáo, chẳng phải là công đức vô lượng sao ? Cho dù là phụ thân, cũng sẽ khen mình không dứt miệng?

Lâm Hiểu Phong ngồi phía sau, đoán được tâm tư của Hoàng Hồng Y, lập tức nói: “Hoàng đại tiểu thư, cô nghĩ cũng không cần nghĩ, Minh Đường là một tổ chức cực kỳ khổng lồ, không đơn giản như cô tưởng đâu.”

“Sao ngươi biết ta nghĩ cái gì?” Hoàng Hồng Y bất mãn nói.

“Được rồi, không bàn chuyện này nữa, nói một chút chuyện quỷ quái của cô đi... là thế nào?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Đối với Tiếu Lệ Lệ, Lâm Hiểu Phong thực không muốn nghĩ nhiều, chỉ cần không bị đánh lén, Tiếu Lệ Lệ căn bản không phải đối thủ của mình.

“Là thế này...” Hoàng Hồng Y bắt đầu nói “Ở phía đông Thành Đô có một sơn thôn, kêu là Lôi Đả Phần.

Tên gọi của thôn này cực kỳ cổ quái, theo truyền thuyết từ thời dân quốc, cứ có mộ mới xây trong thôn, vào ban đêm, đều sẽ bị sét đánh, cho nên mới có tên kỳ lạ như vậy.

Mấy năm gần đây, cứ đến buổi tối, thường xuyên có nhiều cô gái ăn mặc loè loẹt tới thôn kiếm ăn.

Mọi thứ vốn yên bình không có chuyện gì, nhưng một khoảng thời gian trước đây, trong thôn có một thanh niên hơn 30 tuổi thích một trong số những cô gái đó, sau đó cứ như bị hớp hồn, bỏ thôn đi theo cô ta, mất tích khoảng 7 ngày, cuối cùng được phát hiện chết tại một khe suối sau núi.

Người dân trong thôn lập tức hoang mang sợ hãi, sơn thôn của bọn họ vốn tách biệt với bên ngoài, sao buổi tối lại có thể xuất hiện nhiều nữ nhân như vậy?

Thôn dân hoảng sợ, cho là yêu quái, liền báo cảnh sát, kết quả cảnh sát nghe xong, chỉ tùy tiện phái hai người tới nhìn ngó qua loa kiểu cưỡi ngựa xem hoa, đối với chuyện kỳ quái kia, lại coi thường bỏ qua.


(Hết chương)


No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!