LẤY MỘT CHỌI NĂM
Đám người gần đó vừa thấy có náo nhiệt, rất mau đã vây kín xung quanh, thấp giọng xì xào bàn tán.
“Bọn họ làm gì thế? Mới vừa khai giảng đã có mâu thuẫn rồi sao?”
Có vài người nhìn thấy khó hiểu hỏi, mấy người xung quanh biết được ita nhiều, liền giải thích: “Ngươi vẫn chưa hiểu à, hệ Thể Dục 3 năm có một hoa khôi tên Hoàng Hồng Y... ngươi biết không? Nghe nói hôm qua Hoàng Hồng Y một mình chạy đến ký túc xá nam sinh, tìm người này tâm sự rất lâu.”
“Có thật không đấy? Tên ngốc kia chẳng phải tự tìm đường chết sao?”
Từ Hướng Dương với Lưu Thương nghe được lời này, tức khắc cảm thấy sốt ruột, muốn qua đó hỗ trợ, Hoàng Mập vội giữ bọn họ lại, nói: “Yên tâm... yên tâm... thân thủ Hiểu Phong khẳng định có thể cho cả 5 tên đó úp mặt xuống đất.”
Một người đứng gần đó nghe được, cười nói: “Năm người đó chính là sinh viên ưu tú nhất Học Viện Thể Dục Thành Đô đó nha, đã bắt đầu luyện thể năng từ năm 1 tuổi, huynh đệ này của các người có thể đánh lại bọn họ sao?”
Hoàng Mập vừa nghe, cũng có chút sốt ruột, vội hỏi: “Đây là quân khu, có thể đánh nhau sao?”
Người kia cười nói: “Nếu là trong trường, xem chừng 5 người bọn họ còn phải cố kỵ quy định của trường, còn đánh nhau ở đây, ai quản a?”
Xung quanh có rất nhiều sinh viên bàn ra tán vào, chém gió thành bão, thậm chí người bên ngoài, cũng tới xem náo nhiệt.
“Bọn họ làm gì thế?” Tà Khứ Chân nhíu mày nhìn Lâm Hiểu Phong cùng 5 nam sinh giữa đám đông, sau đó ghé qua nói với một người tầm 36 tuổi bên cạnh: “Lý Vinh, năm người đó học lớp của anh phải không?”
Nghe vậy, lão sư tên Lý Vinh thoáng nhìn qua bên đó, tức khắc nở nụ cười nói: “Ừ, không sai... cũng giống như lớp chúng ta ngày đó....”
Tà Khứ Chân vừa nghe, liền muốn rẽ đám đông tới ngăn cản, Lý Vinh vội giữ chặt Tà Khứ Chân : “Ấy, Tà lão sư, đừng nóng vội a, học sinh đánh nhau chẳng phải rất bình thường sao.”
“Nếu tôi nhớ không nhầm, năm người đó đều là giáo sinh sơ trung trong trường chúng ta, từ nhỏ đã rèn luyện thể năng?” Tà Khứ Chân nhìn hắn một cái.
“Đúng thế, chẳng qua học sinh gây sự thôi, dù bây giờ giáo viên chúng ta có ngăn cản,sau đó bọn họ lại âm thầm tìm chỗ khác đánh nhau, chúng ta cũng không quản được? Chẳng bằng cứ mắt nhắm mắt mở, để bọn họ tự xử lý, phải không?”
Trên mặt Lý Vinh nở một nụ cười đắc ý, trong lòng hắn đương nhiên hiểu rõ gốc rễ bản lĩnh 5 học sinh này của mình, lát nữa đánh nhau, nếu có vấn đề gì vẫn có thể ngăn cản kịp thời.
Lâm Hiểu Phong đứng yên tại chỗ, siết chặt hai nắm đấm, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn 5 người này.
5 tên cao to lực lưỡng vây quanh Lâm Hiểu Phong, lúc này, một tên đứng phía sau hét lớn một tiếng, liền xông qua đây, hai tay giang ra, muốn ôm chặt lấy Lâm Hiểu Phong.
Bình thường vây đánh người khác, chỉ cần hắn ôm như vậy, nhất định sẽ thắng.
Đám người xung quanh lớn tiếng hò reo: “Lên đi!”
“Hay lắm!”
Ngay lúc hắn còn cách Lâm Hiểu Phong chừng 2m, Lâm Hiểu Phong lấy chân phải làm trụ, xoay người đá vào mặt tên kia một cái.
“Bụp” một tiếng, gia hỏa này trực tiếp ngã sõng soài trên mặt đất, hôn mê bất tỉnh.
Đám người xem náo nhiệt vốn đang lớn tiếng cổ vũ, lập tức lặng im phăng phắc.
“Cmn..cái quỷ gì thế này?”
“Hắn làm cái gì thế, Lưu Kiệt từ nhỏ đã bắt đầu rèn luyện thể năng, một cước có thể khiến hắn ngất xỉu rồi sao?”
Lưu Thương cùng Từ Hướng Dương vốn đang chuẩn bị xắn tay áo, xông lên hỗ trợ... hai mắt trợn tròn, miệng há hốc...
Chỉ có Hoàng Mập vẫn ung dung, tỏ vẻ ta đây biết chắc mọi chuyện sẽ như thế.
Tên thủ lĩnh đầu đầu trọc cũng bị doạ cho hoảng sợ, vốn cho rằng 5 đánh 1 vẫn còn dư sức, ai ngờ...
“Cùng nhau xông lên.” Hắn hô to một tiếng, cả 4 tên đồng loạt lao về phía Lâm Hiểu Phong.
Vừa rồi một cước đá ngất Lưu kiệt, cũng là vì hắn quá sơ suất.
Trong lòng Lâm Hiểu Phong trầm xuống, cùng bốn người bọn họ đánh nhau.
4 tên này tuy sức lực rất lớn, nhưng khi động thủ lại chẳng có chiêu thức gì, Lâm Hiểu Phong thì không giống như vậy.
Đánh được chừng 20 phút, cả 4 tên đều bầm dập mặt mũi, đương nhiên Lâm Hiểu Phong cũng không lành lặn, quần áo rách te tua.
Nhưng 1 chọi 4, đánh được như vậy, đã là rất lợi hại.
Lúc này Lý Vinh cũng phải trợn tròn mắt: “Tà... Tà lão sư, tiểu gia hỏa này đang làm gì trong lớp của anh? Sao có thể đánh như vậy....”
Lý Vinh có nằm mơ cũng không ngờ, 5 học trò cưng của mình lại thua một thằng nhóc thế này.
Tà Khứ Chân cười ha hả nói: “Xem ra, hệ Võ Thuật sẽ mau chóng tới đây đoạt người. “
Dứt lời, Tà Khứ Chân cùng Lý Vinh liền qua cửa sổ nhận cơm.
“Còn muốn đánh tiếp sao?”
Lâm Hiểu Phong thở hổn hển nhìn nam sinh đầu trọc kia.
Tên đầu trọc vuốt cái trán đầy mồ hôi, trong lòng hiểu rõ bốn người bọn họ đều đánh không lại Lâm Hiểu Phong, coi ra đã đủ mất mặt, chỉ muốn mau chóng về nhà, mở miệng hô: “Chúng ta đi.”
Tiếp theo, bốn tên đỡ Lưu Kiệt ngất xỉu rời đi.
“Nè, người anh em, luyện tập thế nào, mà có thể đánh hay vậy?”
Không ít người xung quanh xúm lại hỏi han.
“Không sao chứ?”
Lưu Thương, Từ Hướng Dương đi tới.
“Không sao, tôi tới phòng y tế.” Lâm Hiểu Phong nói: “Các người cứ tiếp tục ăn cơm, đừng lo cho tôi.”
Nói rồi, Lâm Hiểu Phong kéo Cu Mập, chạy ra khỏi nhà ăn, tới thẳng phòng y tế.
“Đau chết tôi mất.” Trên người Lâm Hiểu Phong có mười mấy chỗ bị đánh đến bầm dập.
Hoàng Mập hai mắt sáng ngời nhìn Lâm Hiểu Phong: “Hiểu Phong, cậu chỉ mải đánh, cậu không biết chứ, ban nãy mấy em gái đứng quanh đó hai mắt nhìn cậu phóng điện ầm ầm đó nha.”
“Thật hay giả đấy...”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, liền xoa xoa tay, tỏ vẻ hí hửng hỏi: “Sao mãi chẳng thấy mỹ nữ nào tới tìm tôi thế?”
Tuy bị đánh bầm dập, nhưng tâm trạng Lâm Hiểu Phong cũng không tồi, rốt cuộc một chọi bốn còn đánh thắng, chỉ cần nghĩ lại, trong lòng liền cảm thấy sảng khoái, vết thương trên người cũng không thấy đau.
Hai người đi vào phòng y tế, một quân y cau mày, giúp Lâm Hiểu Phong xử lý vết thương.
Còn chưa xong, một lão sư đeo mắt kính liền đi tới.
“Cậu chính là Lâm Hiểu Phong, phải không?” Lão sư này gật gù cười, hỏi.
Lâm Hiểu Phong gật đầu, nhìn vị lão sư này từ trên xuống dưới, hỏi: “Thầy là?”
“Tôi là chủ nhiệm Hệ Võ Thuật của trường, nghe nói chuyện của cậu ở nhà ăn, cậu có hứng thú chuyển sang Hệ Võ Thuật của chúng tôi hay không?”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, liền từ chối: “Thật ngại quá, tôi chẳng có hứng thú gì với võ thuật.”
“Không suy nghĩ lại sao?” Chủ nhiệm khoa Hệ Võ Thuật cau mày.
Lâm Hiểu Phong vẫn một mực từ chối, lúc này ông ta mới thở dài rời đi.
Kế tiếp lại có mấy chủ nhiệm hệ khác tới tìm Lâm Hiểu Phong, mục đích của bọn họ đại khái chỉ có một, chính là muốn kéo Lâm Hiểu Phong qua hệ của bọn họ.
Tuy nhiên Lâm Hiểu Phong đều từ chối, Hoàng Mập còn ở Hệ Thể Dục, hắn cũng không muốn tách khỏi cậu ta.
Ngày huấn luyện kế tiếp, cũng không có phiền phức nào tới tìm Lâm Hiểu Phong, ngược lại 5 người bọn Lưu Kiệt nhìn thấy Lâm Hiểu Phong liềm vòng đường khác đi.
Giống như sợ Lâm Hiểu Phong tìm bọn họ gây sự.
Bảy ngày quân huấn, thoáng chốc đã qua.
Đối với Lâm Hiểu Phong mà nói, quả thực rất nhẹ nhàng, còn với Hoàng Mập, cả người đã mất đi một lớp mỡ.

No comments:
Post a Comment