GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 67

PHIỀN PHỨC TỰ TÌM TỚI

Lâm Hiểu Phong giật mình, khiến Từ Hướng Dương đứng bên cạnh không giấu nổi tò mò, sấn lại hỏi: “Mỹ nữ gì thế?”

Lưu Thương nói đến đây, vỗ đùi bốp một cái, nói: “Tuyệt đối là đệ nhất mỹ nữ.”

Lâm Hiểu Phong kinh ngạc, nghĩ thầm, Hoàng Hồng Y đến tìm mình làm gì?

Ai tới tìm hắn, trong lòng hắn rất rõ ràng, trong trường học này mình cũng chỉ mỗi Hoàng Hồng Y.

“Để tôi xuống một chuyến.” Lâm Hiểu Phong nói rồi, liền đi xuống dưới lầu.

Lâm Hiểu Phong vừa rời khỏi, Lưu Thương lập tức ngồi xuống cạnh Hoàng Mập: “Mập ca, cậu với Hiểu Phong trước kia học cùng trường, mỹ nữ dưới lầu là gì của Hiểu Phong , crush của cậu ấy à?”

“Không phải... không phải...” Hoàng Mập đương nhiên cũng đoán được là Hoàng Hồng Y, tưởng tượng đến bà cô này cô, Hoàng Mập vội lắc đầu lia lịa.

Lưu Thương vừa nghe, hai mắt sáng ngời: “Cô ấy còn độc thân sao?”

“Ừ, chắc thế.” Hoàng Mập gật đầu.

“Ha ha... tôi sẽ theo đuổi cô ấy!” Lưu Thương lập tức nở hoa trong lòng.

“Haizz.... cậu thực sự dũng cảm đấy.” Hoàng Mập nhịn không được cảm thán nói.

Lưu Thương ngược lại có chút khó hiểu: “Dũng cảm cái gì cơ?”

Không chỉ mỗi mình Lưu Thương muốn theo đuổi Hoàng Hồng Y, trên thực tế, ngay lúc Hoàng Hồng Y đăng ký vào ở ký túc xá, đã có không ít nam sinh tới hỏi xin số điện thoại.

Hoàng Hồng Y đứng dưới lầu, chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng, chẳng hề có chút phản ứng nào.

Hoàng Hồng Y dù sao cũng xuất thân là cảnh sát, trên người có một loại khí chất mà sinh viên năm thứ 1 không có.

Cho dù họ có khuôn mặt đẹp hơn Hoàng Hồng Y, nhưng khí chất vẫn thua kém Hoàng Hồng Y một khoảng lớn.

Sau khi Lâm Hiểu Phong xuống lầu, thấy Hoàng Hồng Y đang ngửa đầu nhìn mình, trong lòng cười thầm, tiến lên trước hỏi: “Có chuyện gì?”

Hoàng Hồng Y trầm giọng nói: “Lâm Hiểu Phong, ngươi thực cho rằng, ngươi không dạy ta đạo thuật, thì ta sẽ không học được sao? Ta nói ngươi biết, ta đã bái nhập danh sư!”

“Danh sư?” Lâm Hiểu Phong hỏi: “Sư phụ cô là ai?”

“Nói ra ngươi đủ trình độ biết sao?” Hoàng Hồng Y trừng mắt lườm hắn một cái, nói.

Cũng không thể trách Hoàng Hồng Y nghĩ như vậy, từ nhỏ bất kể cô làm cái gì, cha cô đều sẽ cho là giỏi nhất.

Nghe nói Hoàng Hồng Y muốn học đạo thuật, đã không quản khó khăn cực khổ tìm kiếm khắp nơi, mới mời được một vị cao nhân về dạy con mình.

“Được thôi, cô không muốn nói, thì gọi tôi xuống đây làm chi, chẳng lẽ chỉ muốn báo tôi hay, cô biết đạo thuật linh tinh gì đó sao?”

Lâm Hiểu Phong có chút khó hiểu nhìn cô nàng.

Hoàng Hồng Y vừa nghe, nhịn không được nói: “Cái gì mà đạo thuật linh tinh? Ta nói ngươi biết, sư phụ ta là cao nhân đến từ Mao Sơn - Chính Tuyền đạo trưởng.” (😂 suýt nữa tưởng Lão Quách)

Chính Tuyền đạo trưởng?

Lâm Hiểu Phong cẩn thận suy nghĩ một hồi, đích thực không nhớ nổi Chính Tuyền đạo trưởng này là ai, bất quá với thân phận của sư phụ mình trong giới Âm Dương, cùng với chưởng môn Mao Sơn có thể coi là cùng bối phận, nói cách khác, trên Mao Sơn tuyệt đại đa số người khi gặp Lâm Hiểu Phong, còn phải gọi một tiếng “Sư thúc”. ( 🤓đồng trang lứa với anh Lá nhỉ)

“Kính ngưỡng đại danh lệnh sư đã lâu...” Lâm Hiểu Phong biết Hoàng Hồng Y cực kỳ tự trọng, không muốn làm cô mất mặt, liền nói: “Kỳ thực tôi cũng có một vấn đề muốn hỏi cô một chút.”

“Nói đi.” Hoàng Hồng Y nói.

“Nếu cô đã học được đạo thuật, vì sao còn theo tôi tới Học Viện Thể Dục Thành Đô này làm gì? Tôi nhớ cô đã là cảnh sát rồi cơ mà.” Lâm Hiểu Phong nghi hoặc nói.

Hoàng Hồng Y bị Lâm Hiểu Phong hỏi vặn đến cứng họng, bộ dáng lúng túng, không biết nên trả lời hắn như thế nào.

Chẳng lẽ lại nói: Ta học đạo thuật, là muốn khoe khoang trước mặt ngươi sao?

“Ta...ta... trường học xảy ra án mạng, ta đến đây nằm vùng, thế thì đã sao?” Hoàng Hồng Y ấp a ấp úng.

Lâm Hiểu Phong nhếch miệng cười, kỳ thực hắn đã biết tỏng mục đích của Hoàng Hồng Y, chỉ là không muốn vạch trần mà thôi.

“Không có việc gì thì tôi về đây.” Lâm Hiểu Phong nói rồi, liền xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng dáng Lâm Hiểu Phong, Hoàng Hồng Y nghiến răng, xiết chặt nắm đấm, thấp giọng nói: “Ta nhất định sẽ khiến ngươi hiểu rõ, đạo thuật của ngươi cũng chẳng ra làm sao! Ta mạnh hơn ngươi là cái chắc!”

Hoàng Hồng Y theo sư phụ học hai tháng, đương nhiên nghe nói Âm Dương tiên sinh khác với đạo sĩ.

Đạo sĩ Mao Sơn cùng đạo sĩ Long Hổ Sơn, đều có đạo pháp truyền thừa hơn ngàn năm, bác đại tinh thâm.

Trong khi đó, Âm Dương tiên sinh tuy thanh danh cực lớn, nhưng kỳ thực đại đa số chỉ biết một ít thủ đoạn trừ tà đơn giản.

Rõ ràng có sự chênh lệch rất lớn, giống như bác sĩ chính quy tại bệnh viện lớn, so với thầy lang ở vùng nông thôn.😅

Trong mắt Hoàng Hồng Y, Lâm Hiểu Phong chỉ là Âm Dương tiên sinh, vì thế bản lĩnh đương nhiên không thể so với người học tập đạo thuật chính tông Mao Sơn như mình.

Cô nàng đương nhiên không biết, Lâm Hiểu Phong không phải là cái gì Âm Dương tiên sinh bình thường.

Sau khi quay lại ký túc xá, Lưu Thương với Từ Hướng Dương đều tò mò lân la dò hỏi Hoàng Hồng Y qua tìm hắn có chuyện gì.

Nom bộ dáng hai người, xem ra đều muốn theo đuổi Hoàng Hồng Y, Lâm Hiểu Phong nhìn vẻ mặt Hoàng Mập vui sướng khi thấy người khác gặp họa, trong lòng thầm nhủ, quá phân nửa là cậu ta sợ thiên hạ không loạn, xúi giục bọn họ theo đuổi Hoàng Hồng Y.

Lâm Hiểu Phong chỉ nói mình với Hoàng Hồng Y chẳng có quan hệ gì hết.

Đúng 5h sáng hôm sau, tiếng chuông tập hợp vang lên.

Nghe được tiếng chuông, Lâm Hiểu Phong giật mình tỉnh lại, cuống cuồng mặc xong quần áo, còn phải đánh thức mấy người Hoàng Mập dậy.

Lúc này ngoài trời vẫn hoàn toàn tối đen, bốn chiếc đèn pha cỡ lớn trên sân thể dục bật hết công suất, chiếu sáng như ban ngày.

Mấy người Lâm Hiểu Phong tìm được vị trí lớp mình.

“Huynh đệ, cẩn thận một chút.”

Đột nhiên, một bạn học nhỏ giọng nói chuyện với Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong liếc mắt nhìn người bạn học này một cái, rõ ràng không quen biết a.

Lâm Hiểu Phong hỏi: “Huynh đệ... có ý gì?”

Người kia nói: “Hiện giờ ai cũng biết hoa khôi hệ Thể Dục thích ngươi, hôm qua còn tự mình đến tận nơi thổ lộ, hắc hắc, lát nữa chắc chắn sẽ có không ít người muốn tìm ngươi kiếm chuyện đó nha.”

“Cám ơn.” Lâm Hiểu Phong nhíu mày.

“Không cần cảm ơn, cùng lớp a, nếu không phải cùng lớp, xem chừng ta cũng đánh nhau với ngươi một phen.” Người kia cười ha hả nói.

Tiếp sau đó, huấn luyện viên yêu cầu bọn họ chạy 5km.

Tuy cả đám đều là sinh viên có năng khiếu thể dục, nhưng một hơi chạy liền 5km, thật đúng là có chút không tiêu hoá nổi, đặc biệt là Hoàng Mập, Từ Hướng Dương cũng chẳng khá hơn là mấy.

Sau khi chạy xong, ai nấy sắc mặt tái nhợt, bộ dáng ngả nghiêng, xem chừng có thể té xỉu bất cứ lúc nào.

Lâm Hiểu Phong toàn thân cũng ướt đẫm mồ hôi, tuy mệt, nhưng vẫn còn chống được.

..........

Mãi cho đến 8h30 sáng, khi mặt trời đã hoàn toàn ló rạng, huấn luyện viên mới bảo mọi người giải tán, sau đó xếp hàng đi ăn bữa sáng.

“Mệt chết tôi mất...” Hai chân Hoàng Mập mềm nhũn, lúc này được Lâm Hiểu Phong cùng Lưu Thương đỡ vào nhà ăn.

Từ Hướng Dương cũng có chút lảo đảo, xem chừng lúc nào cũng có thể ngã lăn xuống đất.

Lúc này, năm tân sinh viên thân hình vạm vỡ, cao trên 1.8m đi tới trước mặt Lâm Hiểu Phong.

“Ngươi chính là Lâm Hiểu Phong?”

Tên thủ lĩnh có cái đầu trọc lốc nhìn hắn, tỏ vẻ khinh thường nói: “Bộ dáng của ngươi thế này, sao Hoàng Hồng Y lại thích ngươi được chứ?”

Lâm Hiểu Phong cũng không muốn giải thích quan hệ giữa mình với Hoàng Hồng Y, bởi nếu có nói ra, xem chừng năm tên trước mặt cũng sẽ không tin.

“Các người muốn gì?” Lưu Thương đứng chắn trước người Lâm Hiểu Phong, trừng mắt nhìn năm kẻ gây sự kia.

“Cậu đỡ Cu Mập qua bên đó đi.”

Kỳ thực Lâm Hiểu Phong cũng không ham đánh nhau, tuy nhiên nếu lúc này hắn tỏ ra yếu đuối, xem chừng mấy kẻ thích Hoàng Hồng Y, sẽ liên tiếp tới tìm hắn gây sự, không bằng hạ gục mấy gia hỏa một phen, làm cho đám người kia biết hắn không dễ bị ăn hiếp như vậy.

(Hết chương)


(PS: WeChat của Vu Cửu là: wujiu1995 hoan nghênh mọi người chú ý.)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!