GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 47

HUYỀN MINH ÂM SÁT

Kỳ thực trong lòng Lâm Hiểu Phong cũng có chút buồn bực, số mình đúng là quá nhọ, tùy tiện tìm một Cổ bà, tới xin bà ta chữa bệnh cho Hoàng Mập, thế mà cũng có thể gặp kẻ đã nguyền rủa Hoàng Ngọc Thôn.

Sau khi Long Bà Tử trị liệu Hoàng Mập, lúc nói chuyện phiếm với Lâm Hiểu Phong mới nhắc tới việc mình là người của Hoàng Ngọc Thôn.

Cho nên có thể tin âm sát khí trên người Hoàng Mập đã được loại bỏ sạch sẽ. Còn nếu trước lúc trị liệu biết được Lâm Hiểu Phong là người của Hoàng Ngọc Thôn, thân mang Tử vi mệnh cách, xem chừng tiểu bảo của Hoàng Mập vẫn phải tiếp tục ngủ gục.

Hai người Lâm Hiểu Phong, Hoàng Mập lững thững đi ra từ Cục Cảnh Sát, khai xong khẩu cung, đã là hơn 3h sáng ngày hôm sau.

“Hiểu Phong, rốt cuộc sao lại thế này a?” Hoàng Mập theo Lâm Hiểu Phong ra khỏi đồn sảnh sát, nhịn không được hỏi.

Sau khi câu ta ăn cơm, mơ mơ màng màng ngủ gục tại chỗ, đến khi tỉnh lại, đã thấy mình ở đồn cảnh sát, không biết đã xảy ra chuyện gì.

“Sự tình có chút phức tạp, tìm khách sạn nghỉ đã rồi mới nói.” Lâm Hiểu Phong trả lời.

Sau khi đến đồn cảnh sát, hắn mới biết được, thì ra chính người tài xế taxi đưa họ tới đó đã báo án, ngay từ đầu bác tài đã thấy không yên tâm, nên lặng lẽ đi theo bọn họ. 

Kết quả thấy hai người vào nhà nửa ngày vẫn chưa ra, liền vội báo cảnh sát.

Lâm Hiểu Phong hiểu người tài xế đó có lòng hảo tâm, nhưng cứ nghĩ đến chuyện để Long Bà Tử đào tẩu, trong lòng hắn lại cảm thấy rất phiền muộn.

Hai người đến một khách sạn nhỏ, thuê phòng nghỉ lại một đêm.

Sau khi vào phòng, Hoàng Mập nằm vật xuống giường ngáy khò khò, Lâm Hiểu Phong tắm rửa một hồi, không dám ngủ.

Long Bà Tử không biết khi nào sẽ ra tay đánh lén, xem tình trạng của bà ta, dù có ăn tro cốt, cũng căng không được lâu nữa, trước khi bà ta chết, nhất định phải bắt được mình, nếu không, sẽ bị đày xuống 18 tầng địa ngục.

Lâm Hiểu Phong tựa vào mép giường, thầm suy nghĩ, không biết có phải trùng hợp hay không.

Kỳ thực lúc trước sư phụ đã từng nói qua, chính mình có thể phá giải lời nguyền của Hoàng Ngọc Thôn.

Năm Lâm Hiểu Phong 12 tuổi, trước khi xuất sư về nhà, cũng đã hỏi sư phụ, nên làm gì để phá giải lời phá giải lời nguyền đó.

Tuy nhiên sư phụ hắn nói, thuận theo tự nhiên.

Chớp mắt đã qua nhiều năm, Lâm Hiểu Phong đã sớm quên lời nguyền của Hoàng Ngọc Thôn, không ngờ loạn đả một hồi lại gặp Long Bà Tử.

Lâm Hiểu Phong thức trắng đến tận sáng hôm sau, hắn nhìn bên ngoài ánh nắng chan hoà, lúc này mới rời khỏi khách sạn, xuống dưới lầu mua một ít sữa đậu nành cùng bánh quẩy, quay lại trong phòng, một chân đá Hoàng Mập tỉnh giấc.

Hoàng Mập dụi hai mắt, vươn vai vặn vẹo một hồi, oán giận nói: “Hiểu Phong, tôi vẫn chưa đủ giấc đâu, để tôi ngủ thêm chút nữa a.”

Nói rồi ngáp dài một cái.

Lâm Hiểu Phong trợn mắt lườm cậu ta, cậu ngủ không đủ giấc, nhưng tốt xấu gì cũng là ngủ, lão tử canh cả đêm còn chưa được nghỉ ngơi đây này.

“Đừng vớ vẩn nữa, mau ăn sáng đi, ăn xong còn quay về Vạn Châu.” Lâm Hiểu Phong nói.

Hoàng Mập vừa ngáp, vừa cắn một miếng bánh bao nhân thịt: “Gấp như vậy làm gì a, nếu bệnh của tôi đã khỏi, hay là rủ Hạng Thụy Hâm đi chơi mấy hôm?”

“Chơi cái rắm.” Lâm Hiểu Phong nói.

Hoàng Mập cũng không phải ngốc, thấy thái độ của hắn như vậy, mở miệng dò hỏi: “Sao thế? Hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thì ra sau khi quay lại khách sạn, cậu ta vốn muốn hỏi Lâm Hiểu Phong chuyện này, kết quả vừa về đã lăn ra ngáy khò khò.

Lâm Hiểu Phong nói: “Long Bà Tử có liên quan đến lời nguyền của thôn chúng tôi.”

Nói rồi, Lâm Hiểu Phong kể lại một lượt chuyện xảy ra hôm qua.

Hoàng Mập nghe xong, hai mắt trợn to như muốn lồi ra ngoài: “Không thể nào, tuy phương pháp trị liệu của lão bà bà kia có chút biến thái, nhưng tốt xấu gì cũng đã chữa hết bệnh cho tôi, bà ta không giống người xấu a.”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, tức khắc kinh ngạc đứng dậy, dùng sức đập vao gáy mình một cái, “Không xong, thuốc bôi của Hoàng Mập là do Long Bà Tử đưa sau khi biết mình là người của Hoàng Ngọc Thôn.

Nghĩ đến đây, Lâm Hiểu Phong vội đưa tay tụt quần Hoàng Mập.

“Nè nè, cậu làm cái gì thế, kéo quần tôi làm gì, không phải cậu học Quỳ Hoa Bảo Điển đấy chứ?” Hoàng Mập vùng vẫy.

Nhưng cậu ta đâu phải đối thủ của Lâm Hiểu Phong, Lâm Hiểu Phong tụt phắt quần cậu ta ra, cúi đầu nhìn, chỗ Hoàng Mập bôi thuốc đã đen sì một mảng.

“Con bà nó, sao lại biến thành thế này.” Hoàng Mập toàn thân run rẩy.

“Chắc cậu đã trúng cổ độc nào đó.” Lâm Hiểu Phong cau mày.

Hoàng Mập lập tức mắng: “Mẹ kiếp, tôi đã bảo Long Bà Tử kia âm hiểm xảo trá mà, chẳng giống người tốt chút nào, Hiểu Phong, cậu phải nghĩ cách cứu tôi a, không ngờ Mập Ca tôi đây tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tiểu bảo của tôi bị ngược đãi như vậy, sau này liệu còn có thể ngóc đầu lên được không?”

Hoàng  Mập càng nói, bộ dáng càng thê thảm, khóc không ra nước mắt.

Lâm Hiểu Phong thở dài: “Để tôi gọi điện cho sư phụ, chờ chút đi.”

Nói xong, Lâm Hiểu Phong liền rút điện thoại, bấm số của sư phụ  .

Điện thoại vang lên hai tiếng, đầu bên kia mới bắt máy, là tiếng của Mao Lân Long: “Gì thế? Tiểu tử, lại có chuyện gì hả?”

“Sư phụ, con muốn hỏi người chút chuyện.” Lâm Hiểu Phong nói: “Hôm qua con gặp một Cổ bà kêu Long Bà Tử, bà ta có liên quan đến lời nguyền của Hoàng Ngọc Thôn theo chúng ta.”

Nói rồi, Lâm Hiểu Phong kể lại một lượt  từ đầu chí cuối ở mọi việc đã xảy ra hôm qua.

Đầu dây bên kia, Mao Lân Long trầm ngâm một hồi, nói: “Long Bà Tử đúng là không đơn giản.”

“Người biết Long Bà Tử?” Lâm Hiểu Phong có chút kinh ngạc hỏi.

“Thời điểm con mới sinh ra, ta đã biết Hoàng Ngọc Thôn của các người bị bà ta nguyền rủa.” Mao Lân Long dừng một chút nói: “Bà ta nguyền rủa các người, chính là vì muốn tạo ra một người có Tử vi mệnh cách, giúp bà ta gột rửa tội nghiệt.”

“Người biết sao không nói cho con?” Lâm Hiểu Phong vô ngữ.

Mao Lân Long đáp: “Nói cho con cũng vô dụng, với bản lĩnh của con trước đây, là đối thủ của Long Bà Tử sao?”

“Bất quá, dù Long Bà Tử lợi hại, nhưng rốt cuộc thân thể bà ta vẫn là người phàm, chỉ cần con vận dụng Quỷ Thuật thích hợp, hoàn toàn có thể giết chết bà ta.”

Lâm Hiểu Phong nghe thế, cũng gật đầu một cái, sư phụ nói không sai, kỳ thực mấy người học Vu cổ thuật hay Tà thuật không quá thần bí, bọn họ cũng chỉ là con người mà thôi.

Ví như Tiếu Lệ Lệ, tuy là đệ tử của Minh Đường, nhưng vẫn bị Nữ Sát câu mất ba hồn bảy phách. Chỉ cần không khai minh đồ, nhìn không thấy tà ám, bị tà ám đánh lén, thì cũng chẳng khác gì người bình thường.

“Đúng rồi, việc của bằng hữu con, người có cách nào không?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Theo miêu tả của con, hẳn là đã trúng Huyền Minh Âm Sát.”

“Huyền Minh Âm Sát chính là dùng bảy bảy bốn mươi chín con lệ quỷ luyện chế mà thành, con bôi một ít máu tươi lên chỗ bị trúng âm sát, có thể tạm thời ngăn chặn Huyền Minh Âm Sát, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể trụ được một năm.”

Lâm Hiểu Phong nghe vậy, hỏi: “Có biện pháp nào giải quyết triệt để không ạ?”

“Huyền Minh Âm Sát rất đặc biệt, cưỡng bách loại trừ, nó sẽ càng trở nên cuồng bạo, bằng hữu con sẽ mất mạng ngay lập tức.” Mao Lân Long nói: “Chỉ có một cách duy nhất, có thể trị tận gốc Huyền Minh Âm Sát! Đó là...”


(Hết chương)

1 comment:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!