KHU TRƯỜNG THỌ
Hoàng Mập phỏng chừng đã biến đau khổ thành sức mạnh, mới có hai tháng, trong cơ thể tinh lực dồi dào, quăng quả tạ to bự ra thật xa trước cặp mắt trợn tròn của ban giám khảo.
Cả hai đều được Học viện Thể Dục tuyển chọn.
Vừa nhận được thông báo trúng tuyển, hai người lập tức tìm một quán ăn nhỏ, gọi hai chai bia.
“Ha ha...đúng là quang tông diệu tổ a, không ngờ kiếp này Mập ca tôi cũng có thể đậu loại ưu Học viện Thể Dục Thành Đô.” Hoàng Mập cười đến mức thịt mỡ rung rinh, cầm chai bia rượu tu một hơi.
“Cậu biết không? Vừa rồi tôi gọi điện thoại cho cha mẹ, báo cho họ biết tôi thi đậu Học viện Thể Dục Thành Đô, khỏi phải hỏi... bọn họ vui mừng cỡ nào.” Hoàng Mập cười nói.
Lâm Hiểu Phong khẽ gật đầu, trong lòng hắn cũng vui thay cho Hoàng Mập, bản thân hắn đương nhiên có thể thi đậu, chỉ lo cho thành tích của Cu Mập.
“Thi đậu là mừng rồi.” Lâm Hiểu Phong cầm chai bia uống một ngụm.
Hoàng Mập vừa thấy, liền nói: “Hiểu Phong, chúng ta thi đại học xong rồi, lập tức đi tìm Cổ bà, chữa bệnh cho tôi a... thế nào?”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe hỏi: “Chuyến này có thể phải xa nhà một thời gian, cha mẹ cậu đồng ý sao?”
“Haizz, yên tâm.” Hoàng Mập phe phẩy tay: “Cha mẹ nghe tôi báo tin thi đậu Học viện Thể Dục Thành Đô, dù có muốn xuất ngoại, bọn họ cũng đập nồi bán sắt để tôi được đi xả hơi.”
“Bọn họ chưa từng nghĩ tôi có thể thi đậu a.” Hoàng Mập hãnh diện khoe khoang.
“Nghỉ ngơi hai ngày rồi hẵng nói.”
Hoàng Mập vừa nghe, tức khắc vỗ đùi: “Đừng nghỉ nữa, đại ca, cậu không biết đâu, đến nằm mơ tôi cũng mơ thấy cả đời này không thể có bạn gái, cả nhà chỉ trông cậy mình tôi nối dõi tông đường, tôi cũng chưa dám cho cha mẹ biết chuyện này a.”
“Nếu bọn họ mà biết thì....” Hoàng Mập than thở ỉ ôi.
Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái: “Đâu có nghiêm trọng như cậu nói, uống bia đi, mai tôi hỏi thăm một chút, tìm được Cổ bà có thể phá giải âm sát khí trên người cậu rồi hẵng nói.”
Kỳ thực Lâm Hiểu Phong định dẫn Hoàng Mập tới Bắc Kinh tìm sư phụ, mấy chuyện này rất dễ giải quyết.
Nhưng sau đó hắn nghĩ lại, thấy việc cỏn con như vậy không nên làm phiền sư phụ, hiện tại hắn đang rèn luyện bản thân, việc gì có thể tự mình giải quyết thì sẽ tận lực mà làm.
Hôm sau, Lâm Hiểu Phong bắt đầu tìm kiếm thu thập tin tức khắp nơi xem có Cổ bà nào thực sự cao tay hay không, liên tiếp năm ngày như vậy, rốt cuộc cũng nghe được, ở khu Trường Thọ thành phố Trùng Khánh có một Cổ bà rất nổi tiếng, gọi là Long Bà Tử.
Nghe đồn Long Bà Tử này đã hơn chín mươi tuổi, cực kỳ có danh tiếng ở địa phương.
Giữa trưa cùng ngày, Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập đón xe, vội vàng đến khu Trường Thọ.
“Này, Hiểu Phong, sau khi giải trừ âm sát khí trong người tôi, chúng ta ra ngoài du lịch một chuyến, ok?” Hoàng Mập có chút cao hứng nói.
Đau khổ chờ đợi hơn hai tháng, rốt cuộc cũng vén mây mù thấy trời xanh, trong lòng cậu ta có thể không vui?
“Du lịch á, tiền đâu mà đi?” Lâm Hiểu Phong cười hỏi.
Lúc trước giúp Tiếu Hoàng Hổ giải quyết Vương Sâm, ông ta nói sẽ trả mười vạn, kết quả không thấy Tiếu Hoàng Hổ nói gì, sau lại xảy ra chuyện của Tiếu Lệ Lệ, Lâm Hiểu Phong càng không mong sẽ lấy được số tiền này.
Hoàng Mập ngồi bên cạnh Lâm Hiểu Phong cười nói: “Biết cậu nghèo rồi, Mập ca tôi ra tiền là được chứ gì? Truyền thuyết Vân Nam có một lễ hội thần bí, hai đứa mình phải đến đó mở mang kiến thức.”
Lâm Hiểu Phong gật đầu, ngáp một cái rồi dựa vào ghế ngủ một giấc, Lâm Hiểu Phong cũng không quá để ý đến mấy chuyện ngoài lề, chỉ cần Long Bà Tử thực sự có bản lĩnh, loại bỏ được âm sát khí trong người Hoàng Mập thì thế nào cũng xong.
Ngồi xe bus đường dài chừng hơn ba tiếng, mới vào được nội thành khu Trường Thọ.
Nhìn phố xá ngoài cửa sổ, hai người đều có chút tò mò, đây là lần đầu tiên họ tới nơi này.
Sau khi xe bus vào bến, Lâm Hiểu Phong vác theo túi da màu đen, Hoàng Mập theo sau, cùng nhau đi ra ngoài.
“Không biết Hạng Thuỵ Hâm mấy giờ tới đón bọn mình.” Hoàng Mập thoáng nhìn đồng hồ nói.
Hạng Thuỵ Hâm vốn là người Trường Thọ, đến Vạn Châu học tập, thi đại học xong liền trở về Trường Thọ, trước khi hai người tới đây đã gọi điện thoại cho cậu ta, hẹn lúc 3h30, kết quả đến giờ vẫn chưa thấy người đâu.
“Gọi lại hỏi xem sao.” Lâm Hiểu Phong vừa cầm di động, đột nhiên bên đường đối diện có chiếc taxi dừng lại, một người xuống xe.
Hạng Thuỵ Hâm mặc quần áo chơi bóng rổ, cả người mướt mồ hôi, chạy qua đường cười nói: “Ai yo, hai cậu thật sự tới Trường Thọ a? Còn tưởng các cậu nói giỡn.”
“Hạng ca, đây chính là địa bàn của cậu, mau mời bọn tôi ăn cơm đi.” Hoàng Mập xoa bụng nói.
“Đi theo tôi.”
Hạng Thuỵ Hâm đưa hai người tới một con phố đối diện bến xe, nơi đây có rất nhiều nhà hàng.
“Ông chủ, cho đĩa thịt xào thập cẩm, thịt xào ớt xanh……” Hạng Thuỵ Hâm liên tiếp gọi bảy tám món.
Sau khi Lâm Hiểu Phong ngồi xuống, cười nói: “Tiểu tử cậu, lúc trước còn đi học sao không thấy hào phóng như vậy?”
“Không giống a, các cậu tới Trường Thọ, tôi làm chủ mà.” Hạng Thuỵ Hâm vuốt cái trán đầy mồ hôi hỏi: “Đúng rồi, các cậu tới Trường Thọ làm gì thế? Chơi mấy ngày?”
“Định tới chơi vài ngày, à đúng rồi... nơi này có phải có một chỗ gọi là Thiên Đài Tự hay không?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Hạng Thuỵ Hâm gật đầu, có chút kỳ quái, nói: “Đúng là có, làm sao hả, các cậu định qua đó chơi à?”
“Nghe nói trong Thiên Đài Tự có Long Bà Tử, phải không?” Hoàng Mập nhịn không được hỏi.
“Hả, cậu nói lão thái bà kia á? Cả ngày thần thần bí bí, ở cạnh Thiên Đài Tự, hình như bà ta không có con cái, một mình đơn độc sống trên núi Kỳ Tiềm, nếu đi Thiên Đài Tự dâng hương, có thể nhìn thấy căn nhà rách nát của bà ta.”
“Uống chút bia không?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
“Chút thôi.”
Sau khi dự kỳ thi tuyển sinh, Hạng Thuỵ Hâm liền quay về Trường Thọ, Hứa thần tài cũng về quê của mình, sau đó lớp học liên hoan, Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập cũng không dự.
Ba người uống hết một thùng bia.
Gần đến cuối buổi, Hạng Thuỵ Hâm còn nhiệt tình mời hai người đến nhà mình ở, Lâm Hiểu Phong từ chối: “Chúng tôi tới đây còn có chút việc riêng, ở khách sạn cho tiện.”
Cơm nước xong, Hạng Thụy Hâm có việc, nên rời đi trước.
Mình Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập say như chết đến bến xe gần đó tìm một khách sạn nhỏ, thuê phòng nghỉ ngơi.
Ngủ một giấc đến 11h khuya, Lâm Hiểu Phong mới tỉnh lại.
Hắn vươn vai, nhìn Hoàng Mập vẫn còn đang ngáy khò khò bên cạnh, lắc lắc: “Cu Mập, dậy thôi.”
“Đừng có lừa tôi, trời đã sáng đâu.” Hoàng Mập mơ màng nói.
“Cậu có muốn đi bái phỏng Long Bà Tử không?” Lâm Hiểu Phong cười nói.
Hoàng Mập vừa nghe, chớp mắt đã tỉnh cả người, lập tức ngồi dậy, nhìn ra xung quanh, hỏi: “Giờ đi liền à?”
“Hỏi vớ vần, mấy chuyện thế này, chẳng lẽ đi làm giữa ban ngày?” Lâm Hiểu Phong nói.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment