GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 48

TAM ĐỘC SÀM TRÙNG

Hoàng Mập thấy sắc mặt Lâm Hiểu Phong trở nên khó coi sau khi cúp máy, nhịn không được hỏi: “Hiểu Phong, có phải tiểu bảo của tôi....sẽ không giữ được?”

“Đến mạng của cậu cũng sắp giữ không nổi rồi...” Lâm Hiểu Phong liếc mắt nhìn cậu ta một cái.

Nói rồi, hắn cắn rách đầu ngón tay, nặn ra một giọt máu tươi, nói: “Lấy máu bôi lên chỗ bị trúng âm sát trên người cậu, có thể tạm thời trấn áp được nó, bất quá.. chỉ có thể cầm cự được một năm.”

“Tốt vậy sao?” Hoàng Mập vội vàng giơ tay hứng máu, bôi ngay lên vị trí đặc biệt của mình.

“Còn nữa không, đừng keo kiệt vậy a, thêm vài giọt nữa đi...” Hoàng Mập nhăn nhó.

Lâm Hiểu Phong nói: “Một giọt là đủ rồi.”

Hoàng Mập bĩu môi: “Có mỗi giọt máu thôi mà cũng tiếc, đồ hẹp hòi, mà này, tiểu bảo của tôi cứ xấu xí thế này mãi sao, đen sì sì như cục than, sau này có yêu ai, e sẽ hù chết con gái nhà người ta mất?”

“Cậu bị trúng Huyền Minh Âm Sát, rất khó phá giải, không giống loại âm sát bình thường trước đó, không phải tuỳ tiện tìm một Cổ bà là có thể giải trừ.” Lâm Hiểu Phong nói.

“Không khó khăn vậy chứ? Nếu do Long Bà Tử đã hạ độc tôi, vậy chúng ta mau đi tìm bà ta, bắt được Long Bà Tử chẳng phải sẽ có thuốc giải sao?”

Hoàng Mập vừa nói vừa siết chặt nắm đấm, bộ dáng khẩn trương như muốn liều mạng với Long Bà Tử.

“Vô dụng...” Lâm Hiểu Phong lắc đầu: “Sư phụ tôi nói, muốn phá giải Huyền Minh Âm Sát, nhất định phải dùng bảo bối của Minh Đường, Tam Độc Sàm Trùng, chỉ nó mới có thể hút được Huyền Minh Âm Sát ra khỏi cơ thể cậu.”

Hoàng Mập nghe vậy, chớp chớp mắt hỏi: “Thầy Lưu chẳng phải người của Minh Đường sao, hay là tìm hắn mượn Tam Độc Sàm Trùng dùng chút xíu a?”

Lâm Hiểu Phong lắc đầu lên: “Tôi không liên lạc được với thầy Lưu, hơn nữa, Tam Độc Sàm Trùng là bảo bối của Minh Đường, chỉ người có cấp bậc cao mới được sử dụng để giải trừ cổ trùng âm sát, số lượng rất ít, cho dù là người trong Mình Đường, không phải ai cũng có thể động vào.”

Hoàng Mập tỏ ra khá lạc quan, cười ha ha, nói: “Hiểu Phong, cậu có bản lĩnh lợi hại như vậy, sao chúng ta không đi lấy trộm a?!”

“Trộm?” Lâm Hiểu Phong trợn to hai mắt nhìn Hoàng Mập, gõ vào đầu cậu ta một cái: “Cậu có biết mình đang nói gì không, căn bản cậu không biết Ma giáo lợi hại đến thế nào  đâu?”

“Lợi hại thế nào? Cùng lắm thì giống mấy tổ chức bán hàng đa cấp chứ gì?” Hoàng Mập bĩu môi.

“Phụt.” Lâm Hiểu Phong không nhịn được phì cười.

Nếu người của Minh Đường biết, có kẻ hồn nhiên so sánh bọn họ với mấy tổ chức bán hàng đa cấp, không biết sẽ cười rụng mấy cái răng.

Sắc mặt Lâm Hiểu Phong trở nên nghiêm túc, nói: “Cu Mập, tôi nói cậu biết, Minh Đường vô cùng lợi hại, phạm vi thế lực của bọn họ cực lớn, không thể so sánh với mấy tổ chức bán hàng đa cấp gì đó đâu, thành viên của Minh Đường đại khái có khoảng 1-2 vạn người.”

“Hơn nữa sau lưng bọn họ còn có vô số kẻ có tiền chống lưng, không chỉ Minh Đường, các tổ chức Ma giáo khác cũng như thế, có vô số phú hào mong có thể làm hậu thuẫn cho bọn họ.”

Hoàng Mập nhịn không được hỏi: “Đám phú hào đó sao mà ngốc thế? Chu cấp tiền bạc cho Ma giáo làm cái gì?”

“Chỉ cần kinh doanh buôn bán, khó tránh sẽ gặp phải một số phiền phức, có Ma giáo hỗ trợ, chống lưng đằng sau, có thể dùng một số thủ đoạn giải quyết đối thủ cạnh tranh của mình....” Lâm Hiểu Phong ngưng lại một chút nói: “Còn có một số kẻ sắp gần đất xa trời, Ma giáo sẽ dùng phương pháp tà môn nào đó, tương tự như Long Bà Tử ăn tro cốt để kéo dài tuổi thọ.”

Hoàng Mập lại hỏi: “Chẳng phải cậu nói, làm như vậy sẽ bị đày xuống 18 tầng địa ngục sao? Đám người đó đâu có ngu đến thế?”

“Rất nhiều người chỉ coi trọng trước mắt, quan tâm xem thời điểm hiện tại mình thế nào, mấy ai để ý sau khi chết sẽ ra  sao?” Lâm Hiểu Phong nói.

Lâm Hiểu Phong tiếp tục nói: “Nói một cách đơn giản, Ma giáo đã không còn là một tổ chức bình thường, bọn họ gây dựng một mạng lưới cực kỳ rộng lớn, thậm chí tổng bộ của bọn họ được trang bị súng máy cũng không có gì làm lạ.”

“Tổ chức khủng bố như vậy, hai chúng ta có thể lấy trộm được Tam Độc Sàm Trùng không?” Lâm Hiểu Phong hỏi ngược lại.

Hoàng Mập thất vọng ngã vật xuống giường: “Thế.... chẳng phải tôi hết cứu chữa rồi sao?”

Lâm Hiểu Phong an ủi: “Vẫn còn có cách.”

Trong lòng Lâm Hiểu Phong cũng có chút bất đắc dĩ, chuyến đi này Hoàng Mập bị trúng độc, cũng một phần do mình liên lụy, nếu sau một năm, thực không còn cách nào, xem ra chính mình sẽ đột nhập vào tổng bộ Minh Đường một phen.

“Cậu thấy... nếu tôi gia nhập Minh Đường thì thế nào?” Ánh mắt Hoàng Mập sáng lên.
.
“Cái gì, Cu Mập, cậu đừng chọc tôi cười chứ, cậu như vậy, Minh Đường sẽ để mắt đến cậu sao?” Lâm Hiểu Phong khẽ lắc đầu: “Hơn nữa, cho dù cậu gia nhập, cũng chưa đủ tư cách có được Tam Độc Sàm Trùng.”

“Tam Độc Sàm Trùng, ít nhất cũng phải là đồ đệ giáo chủ như thầy Lưu, mới có thể đụng tới, cậu chân ướt chân ráo gia nhập tổ chức, thuộc hàng vô danh tiểu tốt, bọn họ không bắt cậu cống nạp thì thôi, còn muốn lấy bảo bối của người ta sao?”

Hoàng Mập coi như hoàn toàn vô vọng.

“Yên tâm đi, trời không tuyệt đường người, hiện giờ Long Bà Tử kia mới là phiền phức lớn.” Lâm Hiểu Phong nói: “Chúng ta về Vạn Châu trước đã.”

Lâm Hiểu Phong rốt cuộc cũng không quen thuộc khu Trường Thọ, cứ nấn ná ở đây, không chừng ra ngoài ăn bữa cơm cũng có thể bị Long Bà Tử âm thầm hạ độc, dù sao quay về Vạn Châu vẫn an toàn hơn một chút.

Hoàng Mập ủ rũ, lững thững theo Lâm Hiểu Phong ra bến xe đường dài, hai người bắt xe trở về Vạn Châu.

Phải nói, Hoàng Mập đúng là người hồn nhiên vô tư, lúc vừa lên xe còn thở ngắn than dài, kết quả chưa đầy mươi phút đã lăn ra ngủ.

Vừa đến Vạn Châu, đã vừa nói vừa cười ha ha với Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong xuống xe, không nhịn được hỏi: “Cu Mập, có phải cậu bị đả kích quá độ nên phát bệnh tâm thần rồi không?”

“Cậu tâm thần thì có.” Hoàng Mập trợn mắt nhìn Lâm Hiểu Phong: “Cậu trông tôi thế này, giống bị bệnh tâm thần sao? Khóc sướt mướt có giải quyết được vấn đề không hả...”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, không khỏi có chút bội phục tâm tính của Cu Mập, ôm chặt bả vai cậu ta, nói: “Cu Mập, cái khác không nói, một năm sau, nếu thực sự không tìm được cách giải quyết, tôi sẽ liều mạng, đến tổng bộ Minh Đường một chuyến, cướp Tam Độc Sàm Trùng về cho cậu.”

Hai mắt Hoàng Mập có chút ươn ướt, ôm chặt vai Lâm Hiểu Phong, cười nói: “Chỉ với lời này của cậu, Mập ca tôi sẽ mời cậu ăn một bữa no say! Đi thôi.”

Tiếp theo, hai người đi đến một tiệm cơm, gọi thức ăn đầy bàn.

Hoàng Mập uống không ít rượu, tuy bên ngoài cậu ta tỏ vẻ như không có gì, nhưng gặp phải mấy chuyện như vậy, cho dù là ai, trong lòng xem ra cũng cảm thấy rất khó chịu?

Lâm Hiểu Phong nhìn Cu Mập, tự nhiên không thể vui vẻ lên được.

Hai người uống đến say mèm, lê về đến nhà, đặt Hoàng Mập trên ghế sofa, Lâm Hiểu Phong đã tỉnh táo lại phần nào.

Hắn không thể cứ mơ mơ màng màng mà ngủ như vậy, nếu không tỉnh lại, không chừng sẽ bị Long Bà Tử bắt trói, chẳng phải là oan uổng sao.

Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong chống lại cơn buồn ngủ, lấy phù chú ra, bố trí trong phòng một phù trận đơn giản, lúc này mới an tâm lên giường.

(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!