LỜI MỜI CỦA TỔ ĐIỀU TRA THẦN QUÁI
Ngủ một giấc tỉnh lại, Lâm Hiểu Phong cảm thấy hơi đau đầu, vốn đã bị thiếu ngủ, lại còn uống nhiều rượu như vậy.
Hai người ngủ từ chiều hôm trước, một mạch đến tận sáng hôm sau mới mới tỉnh.
Lâm Hiểu Phong ngáp dài, đi ra phòng khách, đang muốn gọi Hoàng Mập, ai ngờ cậu ta đã dậy từ bao giờ, đúng là khó tin, bình thường Cu Mập ngủ đến sấm đánh ngang tai cũng không nhúc nhích.
Lúc này cậu ta đang ngồi trên sofa, mồm ngậm thuốc lá, tay cầm di động bấm tanh tách.
“Làm gì thế?” Lâm Hiểu Phong ngồi xuống bên cạnh, rút một điếu thuốc đưa lên miệng.
“He he, cua gái.” Hoàng Mập cười nói.
“Cố lên.” Lâm Hiểu Phong nghe vậy, nháy mắt khích lệ, bởi phàm là người có chút nhãn lực, xem ra cũng không ưa nổi bộ dáng của cậu ta.
“Tôi về nhà trước đã, trong khoảng thời gian này cố gắng ở bên ba mẹ nhiều hơn.” Hoàng Mập vừa nói, vừa đứng lên.
Lâm Hiểu Phong gật đầu: “Ok, có chuyện gì nhớ gọi tôi a.”
Kỳ thực không cần Hoàng Mập nói, Lâm Hiểu Phong cũng muốn bảo cậu ta về nhà ít hôm, rốt cuộc Long Bà Tử vẫn đang như hổ rình mồi, không biết lúc nào sẽ ra tay đối phó mình.
Nếu Cu Mập ở bên cạnh, không chừng sẽ gặp phải nguy hiểm.
Không có cậu ta, khi Lâm Hiểu Phong đánh nhau với Long Bà Tử, cũng có thể thi triển tay chân thoải mái.
Sau khi Hoàng Mập rời khỏi, Lâm Hiểu Phong nấu bữa sáng, ăn xong, mở TV lên, xem chưa được một hồi đã tắt.
Lúc còn đi học thì luôn mong được nghỉ, giờ thi đại học xong rồi, rảnh rỗi hơn hai tháng, ngược lại ngày nào cũng không biết phải làm gì.
Đột nhiên, chuông di động của Lâm Hiểu Phong vang lên, cầm điện thoại thì thấy, là một dãy số lạ.
“Alo, ai đấy?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
“ Lâm ca, là Khương Trạch An đây.” Tiếng của Khương Trạch An từ đầu kia điện thoại truyền đến.
“À... Khương cảnh sát? Có chuyện gì sao?” Lâm Hiểu Phong nghi hoặc hỏi.
Lần trước nhờ Khương Trạch An điều tra thông tin về Lưu Hoài An, hắn đã rất nhiệt tình mau lẹ, bất quá không tìm được chỗ nào bất thường, cũng chỉ nói Lưu Hoài An quê ở đâu, vào đại học khi nào, sau khi tốt nghiệp tới trường trung học Thanh Tuyền dạy ra sao....
Khoảng thời gian đó bận ôn thi đại học, thực đã quên mời Khương Trạch An ăn bữa cơm coi như cảm ơn.
“Khương ca, đừng gọi tôi là Lâm ca nữa, cứ kêu Hiểu Phong được rồi.” Lâm Hiểu Phong thực sự không thoải mái khi để người hơn mình mười tuổi gọi là “ca”.
Trong điện thoại, Khương Trạch An khách sáo nói: “Như vậy sao được.”
“Cứ vậy đi, à mà Khương ca có thời gian không? Tôi mời anh ăn bữa cơm.” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Vừa nói xong, Khương Trạch An trả lời: “Cái đó, à... Hiểu Phong, kỳ thực tôi gọi điện thoại cho cậu chính là muốn hỏi cậu có thời gian hay không, một đại nhân vật vừa tới Trùng Khánh, muốn gặp cậu.”
“Gặp tôi?” Lâm Hiểu Phong kinh ngạc.
“Ừ, hiện giờ xe tôi đang đỗ dưới lầu nhà cậu, nếu có thời gian, xuống đây đi một chuyến có được không?” Khương Trạch An hỏi.
Lâm Hiểu Phong vốn muốn mời Khương Trạch An ăn cơm, nên không cự tuyệt, cầm theo túi da, lập tức xuống lầu, đi tới cổng vào tiểu khu, liền nhìn thấy một chiếc xe cảnh sát đang đỗ ở đó.
Mở cửa lên xe, Khương Trạch An cười nói: “Đi thôi, đại nhân vật kia đang ở khách sạn chờ cậu a.”
“Cái gì mà đại nhân vật? Tìm tôi làm gì?” Lâm Hiểu Phong tò mò lên.
Trong lòng hắn có chút mơ hồ, sao lại có đại nhân vật tới tìm mình.
“Tôi chỉ biết Cục trưởng La tìm cậu có việc, ngoài ra không biết gì hết.” Khương Trạch An cười ha ha.
Khi hắn biết Cục trưởng La muốn gặp Lâm Hiểu Phong, khỏi phải nói đã vui mừng hớn hở như thế nào, cảm thấy việc mình giữ quan hệ tốt với Lâm Hiểu Phong ngay từ đầu, thực là một lựa chọn sáng suốt.
Rất mau, xe đã tới trước cửa một khách sạn cao cấp 5*, Khương Trạch An đỗ xe xong, dẫn Lâm Hiểu Phong vào khách sạn.
Trước cửa một căn phòng, có hai cảnh sát đứng canh giữ, bọn họ nhìn thấy Khương Trạch An với Lâm Hiểu Phong đang đi tới, gật đầu một cái, để hai người qua cửa.
Lâm Hiểu Phong theo Khương Trạch An tiến vào, thấy một cảnh sát dáng người mập mạp, khoảng hơn 50 tuổi ngồi trước bàn ăn, tay cầm di động, đang nói chuyện với ai đó.
Thấy hai người bước vào, vội gác điện thoại, mặt mũi tươi cười, nói: “Khương đội trưởng, vị này chính là Lâm Hiểu Phong sao?”
“Đúng đúng.” Khương Trạch An lập tức gật đầu.
“À, Khương đội trưởng, anh cứ ra ngoài trước đi, tôi có chút chuyện muốn nói riêng với cậu Lâm Hiểu Phong đây.” Cục trưởng La nói.
Khương Trạch An cũng không ngạc nhiên, trước đó hắn đã đoán được đại nhân vật này tới tìm Lâm Hiểu Phong, khẳng định có chuyện gì đó bí mật, liền nói: “Vâng, chờ nói chuyện xong, tôi sẽ bảo bọn họ mang đồ ăn lên.”
Nói rồi, Khương Trạch An xoay người đi ra ngoài.
Lâm Hiểu Phong đặt túi da xuống cạnh ghế, nghi hoặc hỏi: “Ông tìm tôi có chuyện gì sao?”
“Chào cậu, tôi là Phó cục trưởng Cục Cảnh sát Trùng Khánh, họ La.” Ông ta tiến lên phía trước, bắt tay Lâm Hiểu Phong.
Sau đó nhiệt tình ngồi xuống bên cạnh Lâm Hiểu Phong, nói: “Lúc trước, tôi nghe nói Cục trưởng Lưu Bá Thanh đã đến đây tìm cậu, sau khi hỏi thăm nhiều người, mới biết được thì ra cậu là đồ đệ của sư phụ Mao Lân Long.”
Mặt Lâm Hiểu Phong không chút biểu tình, chờ Cục trưởng La nói tiếp.
“Lần này tới tìm cậu, là muốn mời cậu gia nhập Tổ điều tra sự kiện thần quái.” Cục trưởng La ôm bụng mình cười cười ha hả.
“Tổ điều tra sự kiện thần quái?” Lâm Hiểu Phong trợn tròn hai mắt.
Thực ra hắn đã nghe nói về tổ chức này.
Dân gian có Ma giáo hại người, Mao Sơn cùng Long Hổ Sơn tuy truyền thừa lâu đời, nhưng cũng không thể giải quyết được hết các sự kiện thần quái trong cả nước, cho nên, mấy năm gần đây, chính phủ đã bắt đầu mời một số Âm dương tiên sinh hay Đạo sĩ gia nhập Tổ điều tra sự kiện thần quái.
Công việc của Tổ điều tra sự kiện thần quái này, kỳ thực rất đơn giản, chính là xử lý một số vấn đề mà cảnh sát giải quyết được.
Đây chính là một bộ môn bí mật của Cục cảnh sát.
Tóm lại, Lâm Hiểu Phong chỉ biết vậy, còn chi tiết sâu xa hơn hắn không rõ lắm.
Lâm Hiểu Phong thực không ngờ sẽ có người tới mời mình gia nhập.
“Ngại quá Cục trưởng La, tôi vừa thi đậu Học viện Thể Dục Thành Đô, hai tháng nữa bắt đầu nhập học.” Lâm Hiểu Phong khéo léo từ chối.
Hắn không muốn gia nhập tổ chức như vậy, bởi một khi bị người khác phát hiện mình sử dụng Quỷ Thuật, lập tức se kéo theo vô số chuyện phiền phức.
Cục trưởng La nghe thấy thế, cười nói: “Nhập học Học viện Thể Dục Thành Đô sao? Cái này không thành vấn đề, tôi đã xem qua hồ sơ của cậu, cậu với Hoàng Khiêm Dịch đúng không, trong số các trường Đại học ở Trùng Khánh, cậu cứ tùy ý chọn, Đại học Trùng Khánh cũng được, tôi gọi một cuộc điện thoại là xong ngay.”
“Sao Cục trưởng La muốn cúng tôi gia nhập?” Lâm Hiểu Phong cau mày.
Cục trưởng La bất đắc dĩ nói: “Tổ trưởng Tổ điều tra sự kiện thần quái chúng ta là một gia hoà tên Trương Linh Phong, tiểu tử này ngày nào cũng chạy ngược chạy xuôi bên ngoài, hoàn toàn không có thời gian quản mấy vụ án thần quái ở Trùng Khánh này, haizzz, tôi rất đau đầu về chuyện này a.”
“Thật ngại quá, tôi không có hứng thú gia nhập tổ chức này.” Lâm Hiểu Phong nghe ông ta nói vậy, vẫn một mực lắc đầu từ chối.
Cục trưởng La thở dài, có chút thất vọng.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment