GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 50

CHỦ ĐỘNG XUẤT KÍCH

Cục trưởng La thở dài một hơi, hỏi: “Hiểu Phong, cậu có điều kiện gì đều có thể đề xuất, đừng cự tuyệt sớm như vậy, gia nhập Tổ điều tra sự kiện thần quái, có rất nhiều cái lợi ích cũng như đặc quyền.”

Thấy Cục trưởng La vẫn không từ bỏ ý định, Lâm Hiểu Phong đành bất đắc dĩ lôi sư phụ ra: “Thật ngại quá, gia sư có lệnh, trước khi tôi luyện thành bản lĩnh, không được phép gia nhập Tổ điều tra sự kiện thần quái.”

Kỳ thực Mao Lân Long luôn hy vọng Lâm Hiểu Phong có thể rèn luyện thêm, cho nên sẽ ngăn hắn gia nhập, nhưng chắc cũng không phản đối.

Sở dĩ Lâm Hiểu Phong nói vậy, chỉ để tìm cớ từ chối mà thôi.

“Nếu Mao đại sư đã nói thế, tôi cũng không cưỡng cầu.” Cục trưởng La khẽ lắc đầu, sau đó trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ nhiệt tình, nói: “Nào, anh bạn trẻ, muốn ăn gì cứ tự nhiên gọi a.”

Lâm Hiểu Phong cũng không khách khí, dù sao đối với nhân vật tầm cỡ như Cục trưởng La, một bữa cơm chẳng đáng bao tiền.

Cầm thực đơn lên, tuỳ tiện gọi một đống lớn.

Khương Trạch An đương nhiên rất quen thuộc khách sạn này, trong lúc ăn còn dẫn theo giám đốc hay quản lý linh tinh gì đó qua đây rót rượu kính Cục trưởng La.

Khương Trạch An đúng là người có con mắt tinh tường, tuy hắn không rõ Cục trưởng La tìm Lâm Hiểu Phong vì chuyện gì, nhưng có thể đoán được Cục trưởng La có việc muốn nhờ vả, Cục trưởng La là nhân vật lớn, còn có gì muốn cầu Lâm Hiểu Phong đây?

Nghĩ đến đây, hắn càng hạ quyết tâm, phải giữ mối quan hệ tốt với Lâm Hiểu Phong.

Cơm nước xong xuôi, Cục trưởng La tuy không thể hoàn thành mục đích, nhưng cũng để lại số di động cho Lâm Hiểu Phong.

Rốt cuộc thì cứ lạt mềm buộc chặt vẫn hơn.

Lâm Hiểu Phong cuối cùng cũng đồng ý, nếu Cục trưởng La gặp phải phiền phức gì, có thể gọi điện thoại qua đây, nếu Lâm Hiểu Phong rảnh, sẽ cố gắng thu xếp giúp ông ta một tay.

Khương Trạch An lái xe, đưa Lâm Hiểu Phong về nhà.

Trên đường đi, Khương Trạch An nhịn không được, nhìn Lâm Hiểu Phong ngồi bên cạnh, tò mò hỏi: “Hiểu Phong, vừa rồi Cục trưởng La tới tìm cậu có việc gì thế?”

“Không có gì đâu.” Lâm Hiểu Phong sau khi đã ăn uống no say, lại bắt đầu nhớ tới chuyện của Long Bà Tử.

Thấy Lâm Hiểu Phong có vẻ thất thần, Khương Trạch An hỏi: “Có tâm sự hả?”

“Khương ca, có thể giúp tôi chút chuyện gấp hay không?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Haizzz, huynh đệ một nhà, đừng khách khí.” Khương Trạch An hỏi: “Có gì cần tôi làm sao?”

“Có thể giúp tôi điều tra một chút, từ hôm qua tới giờ, trên xe khách, xe lửa hay taxi từ Trường Thọ đến Vạn Châu, có lão thái bà nào hay không, bộ dáng khoảng 90 tuổi, chỉ có một mình.” Lâm Hiểu Phong nói: “Nếu có, giúp tôi tra xem bà ta đang dừng chân ở đâu...”

Một lão thái bà hơn 90 tuổi, một mình từ Trường Thọ qua đây, thực là đặc biệt a, với năng lực của Cục Cảnh sát, muốn tìm ra bà ta, cũng không phải là khó.

Khương Trạch An nghe vậy, gật đầu nói: “OK, tôi lập tức cho người điều tra, có kết quả, sẽ gọi điện báo cậu biết.”

“Làm phiền rồi.” Lâm Hiểu Phong gật đầu.

Hắn cũng đã suy nghĩ cẩn thận, nếu cứ phải đề phòng như vậy, không bằng nghĩ cách chủ động xuất kích, tìm xem Long Bà Tử đang ở đâu.

Khương Trạch An đưa Lâm Hiểu Phong đến cổng vào tiểu khu, sau đó phóng thẳng xe về Cục Cảnh Sát, hiện tại đối với hắn, chuyện của Lâm Hiểu Phong có thể nói là ưu tiên số 1.

Lâm Hiểu Phong nhìn Khương Trạch An rời đi, âm thầm thở dài, mình thiếu nợ ân tình người này càng ngày càng nhiều a.

Lâm Hiểu Phong là một người rất sòng phẳng, không thích thiếu nợ ai bao giờ.

“Thôi, nghĩ nhiều thế làm gì.” Lâm Hiểu Phong về đến nhà, liền lôi ra hoàng phiếu, chu sa, bút lông, máu chó mực cùng mấy thứ linh tinh, tập trung tinh thần bắt đầu vẽ phù.

Khoảng 7h tối, di động của Lâm Hiểu Phong vang lên.

Hắn cầm điện thoại thì thấy là Khương Trạch An, trong lòng vui mừng.

“Alo, có tin rồi sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Tìm được rồi, có một lão thái bà từ Trường Thọ tới đây, hiện tại đang trọ tại khách sạn Green Tea phía sau tiểu khu nhà cậu.” Khương Trạch An nghi hoặc hỏi: “Bà ta có thân phận gì vậy?”

“Khách sạn Green Tea?” Lâm Hiểu Phong cau mày, từ nhà mình đi bộ tới đó, cũng chỉ mất chưa đầy 5’.

Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong thở phào một hơi, may mà mình nhờ Khương Trạch An điều tra, bằng không để Long Bà Tử tới đánh lén, thì sẽ rất phiền phức.

“Hiểu Phong, lão bà này là gì của cậu?” Khương Trạch An hỏi: “Nếu là người thân, tôi sẽ lập tức an bài cho bà ta, đổi thành khách sạn 5*.”

“Không sao, chỉ cần nói tôi biết bà ta đang ở phòng bao nhiêu là được, việc còn lại không cần anh quản.” Lâm Hiểu Phong nói.

“Bà ta ở phòng số 306.” Khương Trạch An nói.

“Được rồi, lần này coi như tôi thiếu anh một ân tình.” Lâm Hiểu Phong nói.

Khương Trạch An cười ha ha: “Ấy, tính toán gì, chỉ thuận tay làm chút việc thôi.”

Sau khi Lâm Hiểu Phong cúp điện thoại, liền cầm túi da của mình, cho hết đống phù đã vẽ cả buổi chiều vào bên trong, tiếp theo ngồi trong nhà chờ đợi.

Cứ thế đến 11h khuya, Lâm Hiểu Phong nhìn đồng hồ, thầm nghĩ đã đến lúc, liền cầm túi da bước ra cửa.

Khách sạn Green Tea kinh doanh cũng không tồi, tuy đã cũ nát, nhưng thường xuyên có mấy cặp tình nhân đến đây thuê phòng.

Tới trước bậc thềm khách sạn, ở đó có một bác gái chừng hơn 40 tuổi, bà ta liếc mắt nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, thầm nghĩ, thằng nhóc này đến đây làm gì?

“Dì ơi, xin hỏi có phải có một lão bà bà đang trọ tại phòng 306 hay không?” Lâm Hiểu Phong cất tiếng hỏi.

“Ừ, thế thì sao?” Bác gái gật đầu, khách trọ khác bà ta không nhớ được, tuy nhiên hôm qua có một lão thái bà hơn 90 tuổi tới trọ một mình trong khách sạn, cho nên bà ta có ấn tượng sâu sắc.

“Bà ấy là bà ngoại con, có chút mâu thuẫn với người nhà, dì có thể cho con mượn chìa khoá phòng một chút có được không? Con muốn khuyên bà về nhà đoàn tụ cùng gia đình a .”

Lâm Hiểu Phong làm bộ cười hì hì, thoạt nhìn chính là một học sinh phổ thông hiền lành hiếu thảo.

Bác gái cũng không nghĩ nhiều, lấy chìa khoá phòng, chìa ra, nói: “Bà lão đã cao tuổi, một thân một mình không ai chăm sóc rất đáng thương a, mau đưa bà cậu về nhà đi.”

Bác gái trông thì như có lòng tốt, nhưng thực tế lại nghĩ thầm, lão thái bà kia già thế rồi, nếu tự dưng lăn ra chết trong khách sạn, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng việc kinh doanh a.

Lâm Hiểu Phong nhận chìa khoá, nói lời cảm ơn, rồi đi vào bên trong.

Lên đến hành lang lầu ba, ngửi thấy thoang thoảng một mùi ẩm mốc, tuy hoàn cảnh hơi kém một chút, nhưng giá cả khá tốt.

Tới trước cửa căn phòng 306, Lâm Hiểu Phong thuận tay rút Đào mộc kiếm, tra khoá vào ổ, vặn vặn mấy cái.

“Két” một tiếng, cửa mở ra, Lâm Hiểu Phong bước vào, lúc này căn phòng tối đen như mực, không thể nhìn thấy được gì.

Lâm Hiểu Phong khẽ cau mày, bước hẳn vào phòng, bật đèn, trong tủ quần áo chất đầy y phục người già, TV vẫn đang mở, nhưng không có ai trong phòng.

“Người đâu?” Lâm Hiểu Phong đi tới bên cạnh ban công, ngó mặt xuống nhìn qua một lượt, nghĩ thầm, chẳng lẽ Long Bà Tử biết trước mình sẽ tới, nhảy xuống chạy trốn mất rồi?

Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong lại lắc đầu, không đúng a, mục đích Long Bà Tử tới đây là để đối phó mình, cho dù biết mình sẽ tới, chắc cũng không bỏ trốn a?!


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!