GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 56

NGẠC GIA TRẤN

“Chuẩn cái gì?” Hoàng Mập nhìn theo ánh mắt Lâm Hiểu Phong, tức khắc đứng hình.

“Trốn... mau trốn thôi.”

Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập chạy đi.

Hai người chạy vào khu vệ sinh nam, há miệng thở dốc.

“Cậu nói coi, bà cô này sao lại đuổi đến tận đây chứ?” Hoàng Mập nhịn không được hỏi.

Lâm Hiểu Phong đưa tay quệt mồ hôi trên trán, trong lòng cũng thắc mắc, chẳng lẽ là trùng hợp? Nếu là trùng hợp, hai người lén lút chạy như vậy, chắc cô ta sẽ không biết a.

Hai người ngồi im trong nhà vệ sinh chừng nửa giờ, nghe thấy thông báo đăng ký, lúc này mới rón rén đến cửa làm thủ tục.

Lâm Hiểu Phong đảo mắt nhìn xung quanh, không thấy bóng dáng Hoàng Hồng Y đâu cả, lúc này mới thở phào, cười nói: “Xem ra... đúng là trùng hợp.”

Thực không thể trách hai huynh đệ bọn họ, bị một nữ cảnh sát xinh đẹp bám theo, hai người cũng không có gì, nhưng mấu chốt là trong tay bà cô ngốc kia có súng bắn đạn thật!

Nếu không cẩn thận chọc cô ta giận, rút súng ra pằng cho hai người hai phát, chẳng phải oan uổng sao?

Hai người một trước một sau tiến vào cabin.

Vừa đặt mông ngồi xuống, người ngồi ghế bên cạnh vốn đang cắm mặt vào tờ báo, bất ngờ ngẩng đầu lên, tủm tỉm nhìn bọn họ cười: “Các người chuẩn bị chạy đến địa phương nào gây án đây...”

“Cha mẹ ơi.” Hoàng Mập kinh hãi thốt lên.

Lâm Hiểu Phong vô ngữ nhìn Hoàng Hồng Y, mở miệng nói: “Tỷ tỷ, tôi có gì đắc tội với cô à? Sao cứ nhất quyết bám theo thế?”

Hoàng Hồng Y nói: “Không muốn ta đi theo, để các ngươi tiếp tục tự do gây án hả?”

“Nếu không phải đội trưởng Khương Trạch An đánh chết cũng không đồng ý bắt ngươi, ngươi cho rằng hiện giờ mình còn có thể tự do đi ra lại thế này sao?” Hoàng Hồng Y nói đến đây, trong lòng cũng đặc biệt khó hiểu.

Rõ ràng chứng cứ đều vô cùng xác thực, nhưng đội trưởng Khương Trạch An kiểu gì cũng không chịu bắt Lâm Hiểu Phong.

Hoàng Mập nói: “Nếu đã không bắt, chứng tỏ chúng tôi vô tội a, cô bám theo làm gì?”

“Nếu các người vô tội, thì sao phải sợ bị ta theo dõi?” Hoàng Hồng Y phản bác: “Hai ngươi vừa trông thấy ta liền lén lút lấp ló, trốn đông trốn tây, nhìn đã biết trong lòng có điều mờ ám.”

Lâm Hiểu Phong trợn mắt, nghĩ thầm, bà cô này thật đúng là không biết xấu hổ, còn dám hỏi vì sao thấy cô ta liền trốn đông trốn tây?

Lúc này, máy bay bắt đầu cất cánh, nói nhiều cũng vô dụng.

Lâm Hiểu Phong chỉ có thể nghĩ, chờ sau khi xuống máy bay, lại tìm cách thoát khỏi Hoàng Hồng Y.

Sau khoảng hai tiếng, máy bay từ từ hạ cánh xuống sân bay Côn Minh - tỉnh Vân Nam.

Vừa vào sân bay, Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập liền mau chóng rời khỏi cabin, đến chỗ trả hành lý lấy đồ, vội vàng rời khỏi sân bay, tấp tểnh chạy trốn.

Lâm Hiểu Phong quay đầu lại nhìn qua một lượt, thấy Hoàng Hồng Y có theo cũng theo không kịp, lập tức nhẹ nhàng thở phào một hơi.

“Rốt cuộc cũng cắt đuôi được cô ta.” Lâm Hiểu Phong nhịn không được cảm thán nói.

Hoàng Mập hỏi: “Tiếp theo chúng ta đi đâu?”

“Ngạc Gia Trấn - huyện Song Bách - khu tự trị của người Di!” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Lễ tế trong truyền thuyết, Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập đã nghe danh từ lâu, trong lòng vẫn luôn hâm mộ, chẳng qua chưa có cơ hội đi mà thôi.

Vẫn còn cách ngày hội chừng mươi ngày, hai người quyết định đi Ngạc Gia Trấn chơi mấy hôm trước đã.

Đây là lần đầu tiên hai người tới Vân Nam, sau khi hỏi thăm tài xế taxi làm sao có thể tới khu tự trị của người Di, ông ta liền bọn họ đến bến xe đường dài, lên một chuyến xe buýt tới Ngạc Gia Trấn.
................................

Trong lúc này, Hoàng Hồng Y đang uống Yakurt, chậm rãi ra khỏi sân bay.

Hoàng Hồng Y nhớ lại bộ dáng hấp tấp chạy trốn vừa rồi của Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập, liền nhịn không được nhếch miệng cười, nghĩ thầm, hai tên đó khẳng định có vấn đề.

Không thể không nói, Hoàng Hồng Y lúc còn học trong trường huấn luyện cảnh sát, đều đứng đầu các môn chuyên ngành, đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến nỗi bám đuôi hai người.

Cô nàng chính là muốn tìm chứng cứ “phạm tội“ của bọn họ, tốt nhất đúng thời điểm hai người đang phạm tội, cô nàng sẽ lao ra bắt ngay tại trận, đến lúc đó chứng cứ vô cùng xác thực, xem bọn họ làm còn gì chối cãi?

……

“Đây là Ngạc Gia Trấn sao?”

Lúc này hai người vừa xuống xe, đồng hồ chỉ 5 giờ, sắc trời bắt đầu tối dần.

Ngạc Gia Trấn cũng không phải nơi phồn hoa, toà nhà cao nhất bất quá cũng chỉ bảy tám tầng, trên đường có rất nhiều người Di, ngẫu nhiên có thể nhìn đến một hai người mặc trang phục Di truyền thống.

“Đi thôi, tìm khách sạn nghỉ ngơi trước đã, rồi đi ăn cơm.” 

Hai người tìm được một khách sạn không lớn lắm, chỉ có khoảng mười phòng, thoạt trông thập phần cũ kỹ.

Ông chủ là một nam tử người Di hơn 50 tuổi, trên mặt đầy nếp nhăn, ngậm điếu thuốc ngồi ở trước bậc thềm ngủ gà ngủ gật.

Trông thấy Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập, liền nhiệt tình giúp hai người đăng ký, đưa bọn họ lên tận trên lầu.

“Chỗ này tồi tàn quá đi!” Hoàng Mập vừa bước vào phòng, mặt mày nhăn nhó.

Nội thất cũ nát thì không nói, mấu chốt là đâu đâu cũng có mạng nhện.

“Được rồi, cất đồ đi, rồi ra ngoài ăn cơm.” Đối với Lâm Hiểu Phong chuyện này chẳng thành vấn đề, từng theo sư phụ vào Nam ra Bắc, nghĩa địa cũng đã ngủ qua, nếu phải so sánh, nơi này xem ra đã rất thoải mái.

Sau khi cất hành lý, hai người ra khỏi khách sạn, dạo một vòng quanh Ngạc gia trấn, cuối cùng đi vào một tiệm cơm do người Hán mở.

Tiệm cơm này làm ăn cũng không tồi, thực khách kín chỗ, lúc hai người tới, chỉ còn đúng một bàn cuối cùng.

“Chủ quán, cho bát thịt dê hầm, canh trứng cà chua……” Hoàng Mập cầm thực đơn bắt đầu gọi món.

Trong lúc chờ đợi, Lâm Hiểu Phong lôi di động ra chơi game.

Rất mau, đồ ăn đã được dọn lên, ông chủ là một người trung niên, khéo ăn khéo nói, mới gặp cứ như quen biết từ lâu, rôm rả bắt chuyện hàn huyên.

Trong lúc trò chuyện biết được, ông chủ này họ Hồ, mở tiệm cơm ở đây đã mười mấy năm.

“Hồ đại ca, nghe nói nơi này có lễ hội hay lễ tế gì đó, rốt cuộc có thật hay không?” Hoàng Mập cười hỏi.

Ông chủ Hồ gật đầu.

Vừa thấy ông ta gật đầu, Hoàng Mập lập tức vui mừng hớn hở.

“Nghi lễ này là truyền thống lâu đời, cũng chẳng thần bí như lời đồn trên mạng đâu, hiện giờ dân tộc Di đã bị Hán hoá rất nhiều, Ngạc gia trấn làm gì còn mấy tập tục thế này? Chỉ có mấy người Di sống sâu trong núi vẫn còn giữ được truyền thống này.” Ông chủ Hồ cười nói.

Ông ta mở cửa hàng ở đây đã nhiều năm, trước kia cũng không có nhiều người bên ngoài đến vùng này chơi như vậy, nhưng kể từ khi xuất hiện lời đồn trên mạng về lễ hội này, một hai năm gần đây, cứ sắp đến quỷ tiết (Rằm tháng 7), sẽ có rất nhiều người trẻ tuổi từ vùng khác đến nơi này, muốn tận mắt chứng kiến.

Bất quá...phần lớn đều thất vọng mà về.

Đang lúc nói chuyện say sưa, đột nhiên, có một nữ nhân đầu tóc rối bù, ăn mặc rách từ bên ngoài đi vào, thoạt nhìn khoảng hơn 40 tuổi, sắc mặt tái nhợt, không ngừng ho khan, thân thể gầy yếu.

“A Lan tới rồi à?” Ông chủ Hồ vừa thấy, liền quay vào bếp, cầm ít đồ ăn ra cho nữ nhân này.

Nữ nhân tiếp nhận đồ ăn, nhỏ giọng nói một tiếng cảm ơn, liền xoay người rời đi.

Lâm Hiểu Phong nhíu mày, hắn nhìn ra được, trên người nữ nhân này, có chút âm khí.

“Ông chủ, đại tỷ vừa rồi là thế nào a?” Lâm Hiểu Phong thuận miệng hỏi.


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!