GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 57

A LAN

Ông chủ Hồ vừa nghe, liền nói: “Cậu nói A Lan hả?”

Tiếp theo, ông chủ Hồ xoay người lấy một bình rượu trắng, ngồi xuống, hỏi: “Làm chút không?”

“Ấy, ông không cần làm việc sao?” Hoàng Mập hỏi.

Ông chủ Hồ xua tay: “Không sao đâu.”

Nói rồi, ông ta liền mở bình rượu, rót cho hắn một ly, nói: “Người vừa rồi là A Lan, tên đầy đủ là Lý Tú lan, nghe nói 20 năm trước, là một mỹ nhân nổi tiếng gần xa.”

“Sau đó được gả cho một người, kết quả số mệnh không tốt, con gái vừa sinh, thì chồng đã chết.” Ông chủ Hồ nói đến đây, dừng lại một chút, khẽ lắc đầu, tiếp tục nói: “A Lan sống cùng con gái trong một ngôi nhà rách nát ở phía Tây thị trấn.”

“A Lan đau ốm bệnh tật, căn bản không thể làm việc, cũng may con gái cô ấy hiểu chuyện, hàng ngày lên núi hái thuốc chữa bệnh cho A Lan, hái được nhiều thì mang vào trấn bán, tuy chẳng được là bao, nhưng miễn cưỡng cũng đủ cho hai mẹ con sống qua ngày.”

“Năm con gái A Lan được 6 tuổi, lên núi hái thuốc như thường ngày, nhưng không thấy con bé quay về nữa.”

Nghe vậy, Lâm Hiểu Phong im lặng nửa ngày, hỏi: “Sao lại thế?”

Ông chủ Hồ có chút thổn thức nói: “Haizzz, ai mà biết được? Khoảng thời gian đó, A Lan giống như phát điên, lê tấm thân bệnh tật ốm yếu lên núi, tìm con gái khắp nơi, nhưng vẫn bặt vô âm tín.”

“Sau đó, người trong trấn chúng tôi cũng lên núi tìm, lúc này mới phát hiện một chiếc giày của con gái A Lan dưới vách núi, bất quá không tìm thấy thi thể, xem chừng đã bị sài lang trong núi tha đi mất rồi.”

Hoàng Mập nghe thế, hỏi: “Đại tỷ vừa rồi đáng thương vậy sao?”

Lâm Hiểu Phong cũng gật đầu theo.

Ông chủ Hồ hạ giọng nói: “Nhưng các người biết không? Kể từ khi con gái A Lan biến mất, mỗi ngày vào sáng sớm, lúc A Lan thức dậy, đều thấy một đống lớn thảo dược trước cửa.”

“Cái gì?” Lâm Hiểu Phong khẽ giật mình kinh ngạc.

“A Lan thân thể yếu đuối, chính là dựa vào tiền bán số thảo dược đó, mới chống được đến ngày hôm nay.” Ông chủ Hồ thở dài: “Dù sao, tất cả mọi người đều nói, con gái đã chết của A Lan không yên tâm mẹ mình, nên đã biến thành quỷ, vẫn luôn chiếu cố A Lan.”

“Phải chăng có ai đó tốt bụng giúp thì sao?” Hoàng Mập hỏi.

Ông chủ Hồ nói: “Ai mà hảo tâm vậy chứ, liên tục mang thảo dược cho A Lan suốt 15 năm? Nếu có thì cũng trực tiếp đưa tiền có phải tiện hơn không....lại nói, trong trấn có người to gan, rất tò mò, đã thử nấp trong bụi cỏ gần nhà A Lan cả đêm...”

“Kết quả, sáng hôm sau..... các người đoán xem bọn họ nhìn thấy cái gì?” Ông chủ Hồ thần thần bí bí nói.

Lâm Hiểu Phong cười cười: “Chẳng lẽ là con gái A Lan tỷ đến đưa thảo dược?”

“Còn không phải sao.” Ông chủ Hồ khẽ gật đầu: “Bọn họ nói, tờ mờ sáng ngày hôm sau, tận mắt nhìn thấy một tiểu cô nương đem thảo dược đặt trước cửa nhà.”

Lúc này có người vào quán ăn cơm, ông chủ Hồ cười nói: “Được rồi, tôi còn bận việc, bình rượu này coi như mời hai vị, cứ dùng tự nhiên...”

Nói xong, ông ta xoay người đi vào trong bếp.

Lúc này Lâm Hiểu Phong mới nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tiểu nha đầu này rất có hiếu a.”

Hoàng Mập nhỏ giọng hỏi: “Hiểu Phong, A Lan đáng thương như vậy, hay chúng ta giúp tỷ ấy đi?”

“Giúp cô ta? Cậu muốn làm gì đây? Đưa tiểu cô nương kia đi đầu thai sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Hoàng Mập lập tức lắc đầu: “Thế sao được, A Lan đáng thương như vậy, con gái biến thành quỷ cũng chiếu cố tỷ ấy mười lăm năm, có hiếu như thế, sao cậu có thể nhẫn tâm chia rẽ hai người bọn họ?”

“Đi thôi.” Lâm Hiểu Phong đứng dậy, tìm ông chủ Hồ tính tiền, sau đó đi thẳng ra cửa, Hoàng Mập vội vàng đuổi theo: “Nè, Hiểu Phong... từ từ đã.”

Hoàng Mập vừa chạy mấy bước, đã thở không ra hơi: “Cậu đi nhanh thế làm gì?”

“Đi tìm A Lan tỷ, cái khác không được, nhưng giúp cô ấy gặp mặt con gái một lần, thì tôi có thể làm, có lẽ, cô ấy vẫn luôn mong điều này.”

Vừa nghe vậy, Hoàng Mập liền vỗ đùi mình đánh bốp một cái: “Đúng a, sao tôi không nghĩ ra nhỉ.”

Nhà A Lan cũng không khó tìm, nói cách khác, câu chuyện bi thảm của A Lan, ở Ngạc Gia Trấn không ai không biết.

Theo sự chỉ dẫn của người trong trấn, chẳng mấy chốc hai người đã tìm tới nhà A Lan.

Ngôi nhà ở một nơi thực hẻo lánh, chỉ là mấy tấm ván gỗ ghép vào nhau, xung quanh mọc đầy cỏ dại, trông vô cùng đơn sơ.

Lâm Hiểu Phong gõ gõ, không bao lâu sau, cửa chậm rãi mở ra.

“Các người là ai?” A Lan nhìn hai thanh niên đang đứng ngoài cửa, trong lòng có chút kỳ quái.

Lâm Hiểu Phong cười nói: “A Lan tỷ, chúng tôi là tình nguyện viên, tới trợ giúp gia đình có hoàn cảnh khó khăn....” Quay đầu lại nháy mắt với Hoàng Mập.”

Hoàng Mập hiểu ý, lập tức rút ví, chuẩn bị lấy ra mấy trăm đồng.

Lâm Hiểu Phong giật lấy ví tiền của cậu ta, đếm ba ngàn đưa cho A Lan.

“Ấy, làm gì thế, nhiều tiền như vậy, tôi, tôi không thể nhận đâu.” A Lan bị hai người trẻ tuổi này làm cho hoảng sợ.

Ba ngàn? Mình bán thảo dược, một năm cũng chưa chắc được nhiều như vậy.

“Đừng khách khí, đây là chính quyền nhờ chúng tôi giao lại cho cô.” Lâm Hiểu Phong nói.

A Lan nghe xong, mới chịu nhận tiền, nhiệt tình nói: “Vào nhà ngồi đi.”

Hai người vừa bước vào, đã ngửi thấy mùi thảo dược rất nồng.

Bên trong ngôi nhà, so với chỗ ở của Long Bà Tử lúc trước, còn đơn sơ hơn nhiều.

Chỉ có một tấm ván gỗ làm giường, một cái bàn cùng một bệ bếp, phía dưới ván giường, có để rất nhiều thảo dược.

A Lan vào nhà, sau đó vác ra một hộp sắt, mở hộp ra, cất ba ngàn vào bên trong.

Lâm Hiểu Phong thoáng nhìn,thấy bên trong để rất nhiều tiền lẻ loại mười đồng, tổng cộng năm cọc.

Một đống lớn như vậy, xem chừng cũng đến vài trăm.

“A Lan tỷ, cô giữ nhiều tiền lẻ như vậy làm gì?” Hoàng Mập tò mò hỏi.

A Lan dường như nghĩ đến chuyện gì thương tâm, thở dài một tiếng, chậm rãi nói: “Trước kia tôi có một đứa con gái...”

“Chuyện của cô, chúng tôi đã nghe ông chủ Hồ ở tiệm cơm nói rồi.” Lâm Hiểu Phong nói.

A Lan liếc mắt nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, chậm rãi nói: “Các người không phải người của chính quyền, đúng không? Tiền này, là của các người cho tôi sao?”

“Cái này....” Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập đưa mắt nhìn nhau, không biết nên nói thế nào.

“Đã nhiều năm rồi, kể từ khi con gái tôi chết, đến một nấm mồ tôi cũng không đủ tiền xây cho nó, không phải tôi ham tiền các người, chỉ là tôi sợ mình không sống được bao nhiêu ngày nữa, con gái tôi ngoan như vậy, tôi thực không muốn đến lúc chết, cũng không thể xây cho nó một nấm mồ tử tế.”

A Lan nói đến đây, hai mắt đã rưng rưng ngấn lệ.

“Đại tỷ, cô có tin trên đời này có quỷ không?” Lâm Hiểu Phong nói: “Bất kể thế nào, tôi có thể giúp cô gặp mặt con gái một lần.”

“Thật sao.” A Lan ngây người, đứng tại chỗ, kinh ngạc nhìn Lâm Hiểu Phong : “Cậu, cậu thật sự có thể giúp tôi gặp con gái một lần sao?”

“Đúng vậy.” Lâm Hiểu Phong gật đầu.

A Lan lập tức quỳ sụp trước mặt Lâm Hiểu Phong, dập đầu lia lịa.

Lâm Hiểu Phong vội vàng nâng A Lan lên: “Đại tỷ, đừng làm vậy, tôi cũng chỉ thử một lần, nếu con gái cô đã đi đầu thai, tôi cũng chẳng còn cách nào.”


(Hết chương)

1 comment:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!