GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 58

ĐẠI TRẠCH VIỆN

Lâm Hiểu Phong nhìn An Lan rưng rưng sắp khóc, trong lòng cũng thấy đau xót.

Kỳ thực Lâm Hiểu Phong cũng không thích quản mấy chuyện phiền phức này, nhưng tim con người đều bằng máu thịt, khiến Lâm Hiểu Phong động lòng không phải cuộc sống khổ cực của A Lan, mà là con gái cô dù đã chết, nhưng 15 năm nay hàng ngày vẫn hái thuốc chữa bệnh cho mẹ. Hơn nữa, dù cuộc sống của A Lan có gian khổ đến đâu, vẫn luôn dành dụm từng đồng để xây mộ cho con gái.

Chỉ nghĩ tới đó thôi, trong lòng Lâm Hiểu Phong chợt dâng lên một cảm giác khó tả.

Hoàng Mập trừng mắt lườm Lâm Hiểu Phong một cái: “Hiểu Phong, cậu mau gọi con gái A Lan tỷ đến đây a.”

“Cậu quay lại nhà trọ, lấy túi da của tôi tới đây.” Lâm Hiểu Phong nói.

Hoàng Mập vừa nghe lập tức xoay người, chạy ra khỏi cửa.

“Cám ơn cậu.” A Lan hai mắt ngấn lệ, vốn đã bệnh tật ốm yếu, cái chết của con gái là một đả kích quá lớn đối với cô, thiếu chút nữa đã mất mạng.

Nếu không phải vì dành dụm tiền xây mộ cho con gái,có lẽ cô đã sớm chống không nổi.

“Không cần khách khí.” Lâm Hiểu Phong nói.

Chờ trong nhà chừng nửa giờ, cửa bỗng “kẹt” một tiếng mở ra.

Hoàng Mập sắc mặt thực khó coi, cầm túi da tiến vào.

“Sao thế?” Lâm Hiểu Phong trông sắc mặt Hoàng Mập có gì đó không ổn, nhịn không được hỏi.

Lúc này, từ phía sau Hoàng Mập, ló ra một người, chính là Hoàng Hồng Y!

Hoàng Hồng Y nhìn Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập, đắc ý cười nói: “Hai người các ngươi quả nhiên tái phạm, lần này còn đi gạt tiền của đại tỷ đây, các ngươi còn có lương tâm hay không?”

Hoàng Hồng Y mừng thầm trong lòng, cô ta vẫn luôn bám theo Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập, sau khi hỏi thăm ông chủ Hồ chuyện của A Lan tỷ, cuối cùng cô ta cũng rút ra một kết luận, chính là hai tên gia hỏa này chuẩn bị đi lừa tiền!

Không phải Hoàng Hồng Y ngốc, hay cố tình nhằm vào hai người bọn họ. Xét ngược lại vấn đề, chỉ cần là người bình thường, cũng sẽ cho là Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập muốn gạt A Lan.

“Cô muốn bắt tôi sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Hoàng Hồng Y lắc đầu: “Chứng cứ vẫn chưa đủ, bất quá ta phải canh chừng thật kỹ, miễn sao đại tỷ đây không bị các ngươi lừa hết tiền.”

Lâm Hiểu Phong khẽ cau mày, sau khi nghe chuyện về A Lan, trong lòng hắn vốn đã cảm thấy không thoải mái, giờ tự dưng bà cô này lại xông ra.

“Vậy mở to hai mắt của cô ra mà xem cho kỹ!” Lâm Hiểu Phong dứt lời, liền mở túi ra.

Bên trong túi da của hắn, có rất nhiều đồ vật linh tinh loè loẹt.

Hoàng Hồng Y vừa thấy, hừ một tiếng: “Xem ra lừa đảo cũng rất chuyên nghiệp a.”

“A Lan tỷ, tỷ còn nhớ sinh thần bát tự của con gái mình không?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

A Lan lập tức gật đầu, tiếp theo nói hắn biết tên họ đầy đủ cùng sinh thần bát tự của cô bé.

Lâm Hiểu Phong dọn dẹp bàn gỗ một chút, sau đó trải lên trên đó một tấm vải màu vàng, ở giữa đặt một lư hương, hai bên là hai cây hương nến, cuối cùng dùng hoàng phiếu xếp thành hình người, để giữa đạo đàn.

Hắn cầm một thanh Đào Mộc Kiếm, chân đạp Thất tinh bộ, miệng lầm rầm niệm:

 “Đãng đãng du hồn, hà xử lưu tồn. Tam hồn tảo hàng, thất phách lai lâm. Hà biên dã xử, miếu vũ thôn trang. Cung đình lao ngục, phần mộ sơn lâm. Hư kinh quái dị, thất lạc chân hồn. Kim thỉnh sơn thần, trứ ý thu tầm. Thu hồn phụ thể, bang khởi tinh thần. Thiên môn khai, địa môn khai, thiên lí đồng tử tống hồn lai. Phụng thỉnh Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh.”

Lâm Hiểu Phong vừa niệm chú, vừa dịch chuyển, động tác liền mạch lưu loát, sau khi niệm xong, hắn cầm một tấm hoàng phù, châm lửa đốt, ném vào giữa không trung.

Tiếp theo, Lâm Hiểu Phong hai tay bấm đạo quyết, nhìn chằm chằm vào người giấy trên đạo đàn.

Người giấy này bỗng nhiên vặn vẹo.

Lâm Hiểu Phong vừa thấy, lập tức cau mày, hô: “Cấp cấp như luật lệnh! Còn không mau quay lại!”

Người giấy vùng vẫy ngày càng kịch liệt, sau đó, đổ rạp xuống mặt bàn.

Ánh mắt A Lan sáng lên, cô thấy người giấy này tự mình cử động, liền biết ngay Lâm Hiểu Phong là người có bản lĩnh thực sự, trong lòng càng thêm cảm kích hắn.

Hoàng Mập đã thấy qua nhiều lần nên không lấy gì làm lạ, chỉ có Hoàng Hồng Y, hai mắt trợn to, kinh hãi nhìn người giấy tự mình vặn vẹo trên bàn.

Cô ta tự an ủi mình, rằng gia hỏa này chỉ tới lừa tiền, biết chút ma thuật cũng quá bình thường.

Trán Lâm Hiểu Phong đã lấm tấm mồ hôi, nhưng người giấy kia vẫn không hề có thêm động tĩnh gì.

“Sao lại thế này?” Hoàng Mập nhìn nửa ngày không thấy phản ứng gì, mở miệng hỏi.

“Không thích hợp a.” Lâm Hiểu Phong khởi động hai tay, nhìn ra ngoài cửa nói: “A Lan tỷ, hồn phách con gái tỷ, dường như bị người bắt lại.”

“Cái gì...” sắc mặt A Lan trở nên trắng bệch: “Sao lại như vậy...”

“Đại tỷ, hắn chính là tên giang hồ bịp bợm, tỷ đừng nghe hắn nói bậy.” 

Hoàng Hồng Y thấy A Lan bị dọa thành ra như vậy, lập tức an ủi.

A Lan không để ý lời Hoàng Hồng Y nói, vội vàng hỏi: “Tiểu huynh đệ, à không...đại sư... cậu nhất định phải cứu con gái của tôi! Nhất định phải cứu con bé!”

A Lan không tin hai cậu thanh niên này sẽ đến lừa gạt một kẻ nghèo khổ như mình, hơn nữa lúc bọn họ mới đến, đã cho mình ba ngàn đồng, sao có thể là kẻ lừa đảo?

“Đại tỷ, đừng quá hoảng hốt.” Lâm Hiểu Phong lên tiếng trấn an, tiếp theo quay đầu nói với Hoàng Mập: “Cậu với Hoàng Hồng Y ở lại đây, tôi ra ngoài một chuyến, xem hồn phách của con gái A Lan tỷ, rốt cuộc đang ở đâu.”

“Được rồi, cậu đi mau về mau nha.” Hoàng Mập gật đầu.

Lâm Hiểu Phong thu gom vật dụng, cầm theo túi da, rời khỏi căn nhà.

Vừa bước ra ngoài, Hoàng Hồng Y đã bám gót.

“Cô theo tôi làm gì?” Lâm Hiểu Phong quay đầu hỏi.

“Hừ, ta không theo ngươi, chẳng lẽ để ngươi tiếp tục đi lừa người khác sao?” Hoàng Hồng Y nói.

“Cô thích thì cứ theo.” Lâm Hiểu Phong không muốn dây dưa với cô ta, lập tức cắn rách đầu ngón tay, bắn một giọt máu tươi lên giữa không trung: 

“Ngũ quỷ ngũ quỷ, bôn trục mang mang, mê nhân tàng vật, bàn vận vô thường, ngã phụng sắc lệnh, trục lệ tị hoang, như cảm hữu vi, hóa cốt phi dương.”

Sau khi giọt máu rơi xuống đất, liền biến thành hình một mũi tên, chỉ về phía thị trấn.

Lâm Hiểu Phong lập tức đi qua đó.

Cuối cùng, Lâm Hiểu Phong cũng tới trước cửa một đại trạch viện.

“Đây là nơi nào?” Lâm Hiểu Phong cau mày.

Đi đến bên vách tường, chuẩn bị trèo vào bên trong điều tra.

Vừa muốn nhún mình, đã bị Hoàng Hồng Y phía sau giữ chặt.

Hoàng Hồng Y nói: “Lâm Hiểu Phong, ta đúng là xem thường ngươi a, ngươi không chỉ là tên tội phạm giết người, là kẻ chuyên đi lừa đảo, giờ còn muốn làm đạo chích nữa hả?”

Lâm Hiểu Phong trợn mắt nhìn cô ta, nói: “Tôi vào đó điều tra một chút, chẳng lẽ đi vào từ đại môn à?”

“Nếu đàng hoàng điều tra, sao không vào từ cửa chính?” Hoàng Hồng Y nói.

Lâm Hiểu Phong không muốn phí lời giải thích, trực tiếp đẩy cô ta qua một bên, sau đó lui lại phía sau hai bước, lấy đà bật lên, một chân đạp vách tường, nhẹ nhàng tung người qua tường vây, vào trong sân viện.

“Thật lớn a.” Lâm Hiểu Phong trong lòng thoáng kinh hãi, cẩn thận bước từng bước một đi vào bên trong.

Lâm Hiểu Phong dùng Quỷ Thuật dò tìm vị trí, rất mau, đã đi tới kho chứa củi phía sau đại trạch viện.

“Ba hồn bảy phách con gái A Lan tỷ, sao lại ở chỗ này?” Lâm Hiểu Phong cau mày.

Đột nhiên, có tiếng bước chân truyền đến, Lâm Hiểu Phong vội vàng ẩn mình ra phía sau, tiếp theo hắn nghe được tiếng hai người đối thoại.

“Mai tìm thêm vài người đến coi căn nhà này đi. Chúng ta sắp phát tài rồi, tất cả đều dựa vào con tiểu quỷ đó...”

“Yên tâm đi đại ca, đã nhiều năm vậy rồi, chẳng lẽ còn sợ xảy ra chuyện gì sao?”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!