KHU TRỪ ÂM SÁT
“Thật ngại quá Long bà bà, đã nhắc tới mấy chuyện này.” Lâm Hiểu Phong xin lỗi.
Long bà bà cười một chút, xua xua tay: “Bị người ta hiểu lầm lâu như vậy, ta sớm đã quen, các ngươi thật sự không hề sợ ta, còn có thể cùng ta trò chuyện, đã rất tốt rồi.”
“Nếu ta đoán không nhầm, các ngươi cũng là người của giới Âm Dương?” Long bà bà hỏi.
Lâm Hiểu Phong gật đầu thừa nhận.
“Quả nhiên là vậy...” Long bà bà cảm thán thốt lên: “Haizz.... nếu là người thường, sao có thể thông cảm cho lão thái bà này, trước đây, ta không nên học Vu cổ thuật, học Đạo thuật tốt hơn, hiện giờ cũng không bị người ta gọi là tà ma yêu quái.”
“Thuật không phân biệt thiện ác, chỉ có con người mới phân thiện ác.” Lâm Hiểu Phong nói: “Vu cổ thuật cũng vậy, lúc ban đầu khi Vu cổ thuật xuất hiện, chính là dùng để trị bệnh cứu người, chẳng qua bị nhiều kẻ rắp tâm bất thiện, dùng làm mấy chuyện tà môn ma đạo mà thôi.”
“Ngươi có thể minh bạch đạo lý này đến thế sao?” Long Bà Tử nhìn Lâm Hiểu Phong, ánh mắt sáng ngời, có chút kinh ngạc nói: “Đám tiểu bối Long Hổ Sơn, Mao Sơn nghe nói ai học Tà thuật, liền gào to thét lớn trảm yêu trừ ma, uổng cho bọn chúng xuất thân danh môn, lại không hiểu được đạo lý này.” (😌cái này có vẻ mỉa anh Lá nhỉ😂)
Lâm Hiểu Phong khẽ gật đầu, thầm cười nói, địa vị của sư phụ mình, há phải người bình thường, nếu tính ra, thân phận của mình, so với đám truyền nhân của Mao Sơn hay Long Hổ Sơn chính thống còn cao hơn mấy bậc.
“Long bà bà, nói nhiều vậy rồi, chúng ta cũng nên bàn chính sự, bằng hữu của tôi bị nhiễm âm sát khí, không biết bà bà có thể giúp cậu ta loại trừ hay?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
“Đây là chuyện nhỏ.” Long Bà Tử thoáng nhìn Hoàng Mập, nói: “Bé Mập, qua thùng gỗ kia ngâm mình đi.”
Trên đời này, Hoàng Mập ghét nhất chính là người khác kêu cậu ta béo, thế nhưng hiện tại không hề tỏ ra tức giận, lại còn vui mừng hớn hở chạy đến bên thùng gỗ, bất chợt nhăn mặt bịt mũi nói: “Lão bà bà, cái này thúi quá.”
Lâm Hiểu Phong tiến lên phía trước, ghé vào tai Hoàng Mập nhỏ giọng nói: “Cậu chịu khó đi, thúi một chút, nhưng có thể cứu sống tiểu bảo bối của cậu đó?”
Hoàng Mập vừa nghe lời này, cởi sạch y phục, chỉ còn độc một cái quần lót, cắn răng nhảy ùm vào trong thùng.
“Lát nữa khi ép âm sát khí ra, trên người sẽ thấy hơi đau, kiên nhẫn một chút.” Long Bà Tử dứt lời, cầm một cái giỏ tre, lôi từ bên trong ra ba con rắn đen dài chừng một thước, ném vào thùng gỗ.
Hoàng Mập vừa thấy, tức khắc muốn nhảy dựng lên.
Lâm Hiểu Phong vội vàng đè cậu ta xuống.
Lâm Hiểu Phong hiểu, Vu cổ thuật vốn là như thế, có lẽ phương pháp trị liệu nhìn có vẻ khủng bố, nhưng thực sự sẽ không hại người.
Hoàng Mập đâu có có mạnh bằng Lâm Hiểu Phong, bị ấn vào bên trong, cả người đổ mồ hôi lạnh, bị dọa đến không xong.
“Lão bà bà, thả, thả rắn vào đây làm gì?” Hoàng Mập nói.
Long Bà Tử thuận miệng trả lời: “Ba con rắn độc này có thể hút âm sát khí ra khỏi người ngươi.”
“Hút!” Hoàng Mập trợn mắt, há hốc mồm.
Cho dù là Lâm Hiểu Phong, nghe xong lời này, hai chân cũng căng cứng, phải biết âm sát khí trên người Hoàng Mập tập trung ở một bộ phận đặc biệt, để ba con rắn dên này hút ra thì.... ?
Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy lạnh xương sống.
“Cứu mạng, cứu mạng a... tôi không chữa nữa đâu!” Hoàng Mập dùng sức giãy giụa.
Đột nhiên....
“Á!” Hoàng Mâp gắt gao túm lấy cánh tay Lâm Hiểu Phong, sắc mặt đỏ bừng: “Chúng ... chúng cắn tôi, cắn tôi rồi...á... con bà nó, sao mà đau thế....á....”
Nhìn vẻ mặt thống khổ của Hoàng Mập, Lâm Hiểu Phong nuốt ực một ngụm nước miếng, sớm biết cách trị liệu là thế này, thà mặt dày đi tìm sư phụ còn hơn.
Hoàng Mập bị ba con rắn độc cắn như vậy, không biết sau này tiểu bảo còn có thể ngóc đầu lên được không?!
Hoàng Mập rất mau đã trở nên im bặt, dựa vào thùng gỗ, hai mắt vô thần, xem chừng là đau đến mức chết lặng.
“Thằng nhóc, trên người ngươi cũng có âm sát khí, có cần ta thuận tay giúp ngươi bài độc không hả?” Long Bà Tử cười ha hả nhìn Lâm Hiểu Phong hỏi.
Lâm Hiểu Phong tu luyện chính là Quỷ Thuật, trong máu vốn tồn tại sức mạnh của Quỷ Thuật, người ngoài nhìn vào, đương nhiên sẽ thấy thân thể hắn có âm sát khí.
Bất quá, đừng nói đây là vì Quỷ Thuật, cho dù trong cơ thể mình thực sự có âm sát khí, cũng không muốn được trị liệu theo cách giống Hoàng Mập, Lâm Hiểu Phong ra sức lắc đầu: “Không cần làm phiền lão bà bà.”
“Ha ha...” Long Bà Tử cười một chút, thuận miệng hỏi: “Các ngươi đều từ nơi khác tới?”
“Vâng, chúng tôi đều là người Vạn Châu.” Lâm Hiểu Phong gật đầu nói.
Long Bà Tử vừa nghe, nói: “Vạn Châu ta cũng rất quen thuộc, các ngươi ở vùng nào Vạn Châu?”
“Tôi là người Hoàng Ngọc Thôn.” Lâm Hiểu Phong nói.
Long Bà Tử vừa nghe, gật gù nói: “Ngươi cứ ngồi đây, ta đi làm bữa cơm cho các người ăn, sau khi nó loại bỏ được âm sát khí, cần phải ăn cơm, bằng không cơ thể sẽ rất yếu.”
“Đa tạ lão bà bà.” Lâm Hiểu Phong cảm kích nói.
Quả nhiên không thể tin vào lời đồn, Long Bà Tử này rõ ràng rất thấu tình đạt lý, kết quả lại bị truyền thành hung thần ác sát.
Qua chừng một giờ, thùng nước vốn có màu xanh trong, đã biến thành đen kịt, ba con rắn độc kia lúc này cũng trương phềnh, bọn chúng hút âm sát khí, đã chết ngắc từ lúc nào.
“Cu Mập, mau tỉnh lại.” Lâm Hiểu Phong đánh thức Hoàng Mập, cậu ta sắc mặt tái nhợt, vừa trông thấy ba con rắn độc nổi lềnh phềnh trên mặt nước, tức khắc nhảy dựng lên, cuống cuồng bò ra khỏi thùng gỗ.
Lâm Hiểu Phong cúi đầu thì thấy, quần lót của cậu ta đã bị ba con rắn cắn thủng lỗ rỗ, thảm đến mức không dám nhìn.
“Bôi thảo dược này lên chỗ bị rắn cắn, ba ngày sau có thể khỏi hẳn.” Long Bà Tử cầm một lọ thuốc màu trắng, đưa cho Cu Mập.
Hoàng Mập vội vàng đón lấy, sau đó chạy ra phía sau cánh cửa bôi thuốc, mặc quần áo xong, lúc này mới đi ra.
Trông mặt mũi cậu ta đã hồng hào trở lại, tinh thần cũng không tồi.
“Hiểu Phong, tôi có phản ứng rồi nè, ha ha.” Hoàng Mập nói nhỏ bên tai Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái.
“Đồ ăn chuẩn bị xong rồi, tới ăn chút đi.” Long Bà Tử nói.
Lúc này trên bàn gỗ đã bày sẵn ba đĩa thức ăn chay, ba chén cơm, còn có một tô canh màu đen, đồ ăn cơ bản đều là rau dại, nhìn qua quá đỗi thanh bần.
“Thực làm phiền Long bà bà.” Lâm Hiểu Phong cảm kích nói.
“Đói quá...” Hoàng Mập không hề khách khí, cầm chén đũa bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Lâm Hiểu Phong ăn một chút cơm, Long Bà Tử cười nói: “Không cần khách khí, mà tính ra, ta cũng là người Vạn Châu đó.”
“Long bà bà... không phải người Trường Thọ sao?” Hoàng Mập miệng nhét đầy đồ ăn, nghi hoặc hỏi.
Lâm Hiểu Phong ăn một miếng cơm, cũng gật đầu: “Bà là người Vạn Châu?”
“Ừ.” Long Bà Tử gật đầu, cười ha hả: “Quê ta ở Vạn Châu, sau này vì học Vu cổ thuật, bị người trong thôn xua đuổi, cuối cùng bất đắc dĩ phải đến Trường Thọ sinh sống.”
“Hừ, Long bà bà tốt như vậy, mấy người đó đúng là có mắt như mù, xua đuổi bà như vậy.” Hoàng Mập bất bình nói.
Lâm Hiểu Phong tò mò hỏi: “Long bà bà, trước kia bà sống ở vùng nào của Vạn Châu?”
Long Bà Tử cười ha hả nhìn Lâm Hiểu Phong, bật ra ba chữ: “Hoàng Ngọc Thôn.”
Vừa nghe ba chữ này, Lâm Hiểu Phong lập tức ngơ ngẩn cả người.
(Hết chương)

Trừ Mao Sơn của Thanh Vân Tử ra. " không một ai đứng đắn" 🤣🤣🤣🤣
ReplyDeleteđịa vị của sư phụ hiểu phong là s jess
ReplyDelete