CHÂN TƯỚNG NGUYỀN RỦA
Lâm Hiểu Phong bỗng cảm thấy bất an.
Long Bà Tử nở một nụ cười quỷ dị.
Hoàng Mập lẩm bẩm: “Hoàng Ngọc Thôn? Hoàng Ngọc Thôn?”
Bất chợt, Hoàng Mập cười nói: “Ấy, Hiểu Phong, chẳng phải là thôn của cậu sao? Cậu có biết Long bà bà không?”
“Đi thôi.” Lâm Hiểu Phong kéo tay Hoàng Mập định rời đi, nhưng đột nhiên, đầu óc thấy choáng váng quay cuồng.
Hắn nhìn đồ ăn trên bàn, ngã lăn xuống đất, trước khi nhắm mắt, nhìn thấy chính Long Bà Tử cười quỷ dị.
…….....................
Lâm Hiểu Phong hé mắt, nhìn ra xung quanh, thấy Hoàng Mập bị Long Bà Tử trói lại, ném vào một góc nhà.
Lâm Hiểu Phong cố sức giãy giụa, nhưng căn bản không thể thoát khỏi sợi dây.
“Đừng cố giãy giụa.” Long Bà Tử đi tới, vẫn khuôn mặt phúc hậu thân thiện, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sát ý.
“Long bà bà, bà muốn gì?” Lâm Hiểu Phong nhìn Long Bà Tử, cau mày nói: “Cho dù tôi có là người của Hoàng Ngọc Thôn, lúc trước bà bị thôn dân đuổi đi, cũng không nên làm thế này a! Chuyện đã xảy ra nhiều năm rồi!”
“Ha ha....” Long Bà Tử nhếch miệng cười, lúc này trên bếp đang nấu một nồi nước sôi sùng sục, khói bốc nghi ngút.
Bà ta ném mấy thứ gì đó vào trong nồi, sau đó đi đến trước mặt Lâm Hiểu Phong, một tay nâng cằm hắn lên, nói: “Quả nhiên càng lớn càng tuấn tú, không hổ là Tử vi mệnh cách.”
Vừa nghe lời này, Lâm Hiểu Phong hít sâu một hơi: “Bà muốn giết tôi?”
Long Bà Tử không chút do dự gật đầu: “Không sai, ngươi biết ta chờ ngày này đã bao nhiêu năm rồi không? Lúc ngươi mới sinh ra, ta đã định đến bắt ngươi đi, không ngờ lại bị Mao Lân Long chen ngang giữa chừng, làm ta không dám động thủ, nếu không, ngươi đã chết từ lâu rồi, còn ta...cũng có thể thọ thêm 50 năm, không phải chịu khổ nhiều năm như vậy?”
“Bà có ý gì?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Đột nhiên, Long Bà Tử ho sặc sụa không ngừng, phun ra một đống máu đen, hai mắt giăng kín tơ máu, ngã gục xuống đất, toàn thân co giật, cố nhoài người lấy một cái lọ màu đen trên bệ bếp.
Bà ta mở nắp lọ, sau đó đổ ra một ít bột màu trắng, múc một chén canh, khuấy bột phấn vào trong đó, bưng lên uống vội.
Lâm Hiểu Phong vừa thấy, trong lòng kinh hãi, chẳng lẽ đây chính là tro cốt?
Thì ra dương thọ của Long Bà Tử sớm đã tận, phải liên tục ăn tro cốt con người theo một tà pháp nào đó, để kéo dài thọ mệnh.
Sau khi bà ta chết, đương nhiên sẽ bị đầy xuống 18 tầng địa ngục, vĩnh viễn không được siêu sinh.
Lâm Hiểu Phong mở miệng nói: “Ăn tro cốt con người để kéo dài thọ mệnh, bà không sợ sau khi chết sẽ phải xuống 18 tầng địa ngục?”
Long Bà Tử uống xong chén canh này, tinh thần phục hồi không ít, cười nói: “Ngươi quên rồi sao ? Ngươi chính là người có mệnh Đế Vương, chỉ cần nấu ngươi thành canh để uống, ta vẫn có thể nhập Luân Hồi, còn có thể thọ thêm 50 năm!”
Một khi dùng tà thuật hại người, ví như Long Bà Tử đây, ăn tro cốt con người để gia tăng tuổi thọ, sau khi chết nhất định không được vào Luân Hồi, ngược lại sẽ bị đày xuống 18 tầng địa ngục, cho nên vô số người trong tà giáo, lúc cận kề cái chết, đều sẽ nghĩ mọi cách để gột rửa tội nghiệt trên người mình.
“Hoàng Ngọc Thôn, bị lời nguyền 50 năm không sinh nam đinh, cũng là do bà làm?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Long Bà Tử ánh mắt lạnh lùng âm hiểm nhìn Lâm Hiểu Phong: “Là ta thì sao?”
“Vì sao phải làm vậy?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
“Trước kia ta đã từng giết không ít người, sớm đã biết, sau khi chết đi, nhất định phải xuống 18 tầng địa ngục.” Long Bà Tử nói: “Hoàng Ngọc Thôn vì ta học Vu cổ, nên coi ta như yêu quái, còn đuổi ra khỏi thôn, bọn chúng thực đáng chết.”
“Thế nhưng, ngươi cũng không có gì phải oán trách, nếu ta không bày tà trận, khiến Hoàng Ngọc Thôn chỉ sinh nữ đinh, không sinh nam sinh, thì ngươi lấy đâu ra Tử vi mệnh cách?” Long Bà Tử cười ha hả.
Tử vi mệnh cách thần kỳ vô cùng, Hoàng Ngọc Thôn 50 năm không sinh nam đinh, tích lũy 50 năm dương khí, mới giáng xuống một người có Tử vi Đế vương mệnh, hơn nữa vận khí cực kỳ tốt.
“Bà khiến thôn chúng tôi không sinh nam đinh, chính là vì muốn sinh hạ một người có Tử vi mệnh cách, để cho bà ăn, giúp bà rửa sạch tội nghiệt trên người?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Tử vi Đế vương mệnh thực sự vô cùng kỳ diệu, không chỉ yêu ma quỷ quái ăn mới có hiệu quả, cho dù là người trong tà giáo, cũng không ít kẻ muốn ăn.
“Được rồi, nên biết cũng đã biết, an tâm để bà bà ta rửa sạch tội nghiệt đi, bà bà nhất định sẽ nhớ rõ đại ân đại đức này của ngươi.” Long Bà Tử nói xong, tiếp tục khuấy nồi canh.
Lâm Hiểu Phong trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, quả nhiên tri nhân tri diện bất tri tâm, lúc trước mình đã bị bộ mặt phúc hậu thân thiện của Long Bà Tử đánh lừa.
Bất quá Lâm Hiểu Phong cũng có át chủ bài, đó chính là Quỷ Thuật.
Bí mật mình tu luyện Quỷ Thuật chính tông, tuy người của Minh Đường đã biết, nhưng chưa chắc Long Bà Tử này biết được.
Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong yên lặng chờ đợi, chỉ cần tìm đúng thời cơ, sẽ dùng Quỷ Thuật trực tiếp giải quyết Long Bà Tử.
Tuy Lâm Hiểu Phong không thích giết người, nhưng chắc chắn sẽ không nương tay nếu có kẻ muốn cướp đi mạng sống của mình.
Lúc này Long Bà Tử cười ha hả nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Thằng nhóc, giờ là lúc ngươi giúp bà bà rửa sạch tội nghiệt trên người.”
Nói xong, Long Bà Tử chậm rãi đi về phía Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong đã kẹp đầu lưỡi giữa hai hàm răng, chuẩn bị sẵn tư thế công kích Long Bà Tử, trong lòng hắn hiểu rõ, đây chính là cơ hội duy nhất của mình.
Bản lĩnh của Long Bà Tử tuyệt không đơn giản, nếu đánh lén một lần không thành công, bà ta sẽ chẳng bao giờ cho hắn cơ hội thứ hai.
Long Bà Tử đã tới trước mặt, Lâm Hiểu Phong vừa mới chuẩn bị cắn đầu lưỡi....
Bỗng nhiên, phía ngoài căn nhà truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
“Người bên trong nghe đây, ngươi đã bị bao vây, mau ra ngoài!”
Tiếng loa phóng thanh vang lên.
Lâm Hiểu Phong sửng sốt, Long Bà Tử đương nhiên cũng không thể ngờ, bà ta căm phẫn liếc mắt nhìn ra cửa, rồi lại lườm Lâm Hiểu Phong một cái.
Dứt khoát kéo ra một tấm ván gỗ, để lộ một ám đạo do bà ta đào sẵn.
Bà ta mau chóng chui vào đó, không thấy tăm hơi.
Bên ngoài lại hô lên hai tiếng, không bao lâu sau, một đám cảnh sát phá cửa xông vào.
Lâm Hiểu Phong vừa thấy, trong lòng nhẹ nhàng thở phào một hơi, lập tức nhắm mắt giả vờ bất tỉnh.
Một cảnh sát lắc lắc Lâm Hiểu Phong, hắn làm bộ tỉnh lại.
“Sao thế?” Lâm Hiểu Phong nhìn trái nhìn phải.
Tài xế taxi trở họ tới trước đó đang đứng đằng sau, thấy hai người bị trói, nói: “Cổ bà kia quả nhiên là yêu tinh hại người, cũng may tôi báo cảnh sát kịp thời, các người không sao chứ?”
“Không, không sao.” Lâm Hiểu Phong lắc đầu.
Tiếp theo, một đám cảnh sát vây quanh hắn hỏi han.
Lâm Hiểu Phong đương nhiên sẽ không để lộ chân tướng, chỉ nói hai người tò mò về Long Bà Tử, cho nên đi vào xem sao, kết quả vừa mở cửa đã bị ngất xỉu, không biết gì cả.
Cuối cùng, hai người tới Cục Công An, khai một đống khẩu cung, việc này mới coi như xong.
Trong lòng Lâm Hiểu Phong có chút bất đắc dĩ, ban nãy nếu cảnh sát tới chậm một chút, mình đã có thể giết chết Long Bà Tử đoạn tuyệt hậu hoạn.
Đáng tiếc lại để Long Bà Tử đào tẩu, hiện giờ mình ở ngoài sáng, bà ta trong tối, đối với mình quá bất lợi.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment