GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 44

LONG BÀ TỬ

Sau khi hai người rời khỏi khách sạn, liền gọi một chiếc taxi, đi về phía Kỳ Tiềm Sơn.

Kỳ Tiềm Sơn cách nội thành Trường Thọ khoảng nửa giờ đi xe, thực sự rất hẻo lánh, người tới đây cơ bản đều lên Thiên Đài Tự thắp hương bái Phật.

Trên đường đi, Lâm Hiểu Phong giả bộ làm khách du lịch, nói chuyện phiếm cùng với tài xế.

“Sư phụ, Thiên Đài Tự có linh không?” Lâm Hiểu Phong khéo léo bắt chuyện.

Tài xế taxi khoảng hơn 40 tuổi, nghe vậy, cười ha hả nói: “Mấy chuyện này, sao tôi biết a, bất quá khu Trường Thọ chúng tôi chỉ có mỗi ngôi chùa này thôi, mặc kệ linh hay không linh, dù sao người tới thắp hương cũng rất nhiều.”

Lâm Hiểu Phong lại hỏi: “Nghe nói trên núi có một Cổ bà, kêu Long Bà Tử, có thật không?”

Tài xế taxi vừa nghe lời này, sắc mặt có chút thay đổi, liếc nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, nghi hoặc nói: “Cậu hỏi cái này làm gì?”

“Chẳng phải là vì tò mò sao.” Lâm Hiểu Phong cười nói.

“Tôi chính là người của Kỳ Tiềm Sơn này, bà cụ đó tuổi già cô đơn, cả ngày ở trong nhà, khi còn nhỏ, mấy đứa trẻ con sống gần đó như bọn tôi đều bị cảnh cáo, không được lảng vảng quanh chỗ Long Bà Tử.” Tài xế taxi nói.

Hoàng Mập có chút sốt ruột: “Rốt cuộc bà ta có phải Cổ bà thật sự hay không?”

Không thể trách Hoàng Mập nóng vội, bởi việc này liên quan đến hạnh phúc nửa đời còn lại của cậu ta.

“Phải hay không phải chẳng ai biết a.” Tài xế taxi xua xua tay: “Bất quá đúng là có trẻ con tò mò, tới chơi gần nhà Long Bà Tử, kết quả bị mất tích.”

“Mất tích?” Lâm Hiểu Phong nghi hoặc.

“Sau đó đã báo cảnh sát, bọn họ cũng đến tìm Long Bà Tử, nhưng không thấy bà ta đâu, rốt cuộc cảnh sát phải xử lý vụ án thành bị lừa bán.” Tài xế taxi cười lớn.

Lâm Hiểu Phong nghe vậy, trong lòng trầm xuống, nếu đúng như những gì ông ta nói, Long Bà Tử thực không dễ tìm, chuyến đi này coi ra không đơn giản như mình tưởng.

Đương nhiên, trong lòng Lâm Hiểu Phong hoàn toàn không lo lắng, đến Minh Đường hắn cũng chẳng ngại, sao có thể sợ một Cổ bà?

Rất mau, xe đã tới chân núi, thanh toán tiền xong, tài xế taxi chỉ về phía một con đường nhỏ, nói: “Hai người cứ theo con đường này đi lên, sẽ thấy bên trái quốc lộ có một rừng trúc, trong rừng trúc có một ngôi nhà tồi tàn, đó chính là nơi Long Bà Tử ở, tôi khuyên các cậu đừng nên qua đó a.”

“Yên tâm đi.” Lâm Hiểu Phong gật đầu, nghĩ thầm, bác tài này đúng là rất nhiệt tình.

Con đường tối đen như mực, hai người phải lấy di động làm đèn, một mạch đi lên núi.

Thiên Đài Tự tuy rất nổi tiếng ở Trường Thọ, nhưng ngày thường cũng không nhiều người tới thắp hương bái Phật, chỉ vào ngày sinh thần của Bồ Tát, mới xuất hiện cảnh tượng biển người tấp nập.

“Hiểu Phong, Long Bà Tử kia có thể trị hết bệnh cho tôi sao?” Hoàng Mập theo phía sau nói.

“Lát nữa bất luận thế nào cũng phải cẩn thận một chút.” Lâm Hiểu Phong nói.

Đi chừng 20 phút, bên trái quốc lộ rốt cuộc cũng xuất hiện một rừng trúc, một con đường nhỏ âm u tĩnh mịch, kéo thẳng vào sâu trong rừng trúc.

“Đi thôi.” Lâm Hiểu Phong rút Kim Tiền Kiếm trong túi da, đi đằng trước.

Rất nhanh, hai người đã tới trước một căn nhà gỗ.

Ngôi nhà này thoạt trông rách mướp tả tơi, hơn nữa trong nhà ngẫu nhiên xông ra một mùi hôi thối kính tởm.

Lâm Hiểu Phong khẽ cau mày, tiến lên phía trước, gõ gõ cửa gỗ.

Một lát sau, “két” một tiếng...

Một lão bà bà vẻ mặt phúc hậu ra mở cửa, trông bà ta cũng bình thường như mấy lão thái bà ở nông thôn, mặt đầy nếp nhăn, lưng còng, chỉ cao chừng mét rưỡi, gầy còm ốm yếu.

“Các người là?” Lão bà bà chậm rãi mở miệng.

Giọng bà ta the thé, nghe có chút chói tai.

“Người là Long bà bà sao?” Lâm Hiểu Phong cười nói: “Bằng hữu của tôi trúng phải âm sát khí, muốn nhờ Long bà bà giúp loại bỏ âm sát.”

“Thực xin lỗi, ta không hiểu ngươi nói cái gì.” Long Bà Tử nói xong định đóng cửa.

Tuy ánh sáng u ám, nhưng thời điểm mình nhắc tới âm sát, ánh mắt lão bà bà này chợt loé sáng.

Lâm Hiểu Phong vui mừng, xem ra mình không tìm nhầm người, hắn giơ tay chặn lại cánh cửa, cười nói: “Lão bà bà, người suy xét một chút đi?”

Long Bà Tử cau mày, nói: “Bên ngoài đều nói ta là một Cổ bà cực kỳ hung ác, các ngươi không sợ sao?”

“Lão bà bà có hung ác hay không liên quan gì đến chúng tôi? Tôi chỉ đưa bạn tới giải trừ âm sát.” Lâm Hiểu Phong nói.

Long Bà Tử nghe xong lời này, xoay người đi vào bên trong, không hề cự tuyệt, Lâm Hiểu Phong quay đầu nói nhỏ với Hoàng Mập: “Vào đi.”

Nói rồi, hắn thuận tay thu lại Kim Tiền Kiếm, Long Bà Từ này mặt mũi lương thiện, thực khác xa với những gì tài xế taxi kia nói.

Lâm Hiểu Phong cũng có thể lý giải, phàm là người có năng lực khác thường, sẽ hay bị đồn thổi quá lên, thậm chí khiến người khác không dám tới gần, lâu dần, lan truyền thành lão thái bà giết người không chớp mắt, cũng là chuyện bình thường.

Hai người đi vào trong nhà.

Bên trong ánh đèn thực u ám, đồ đạc cũng đơn sơ, chỉ có một tấm ván gỗ kê thành giường, một cái bệ nấu, một chiếc bàn gỗ, cạnh bệ nấu là một cái thùng gỗ rất lớn.

Thùng gỗ toả ra một mùi hôi thối nồng đậm.

“Ngồi đi.” Long Bà Tử cúi người, rót hai chén trà.

Lâm Hiểu Phong ngồi xuống, uống một ngụm, hỏi: “Long bà bà, trong thùng gỗ kia, đựng cái gì thế?”

“Một ít nước thuốc ta dùng để trị bệnh thôi.” Long Bà Tử nói.

Lâm Hiểu Phong tò mò hỏi: “Sao bà bà lại ở một mình trong căn nhà gỗ đơn sơ thế này?”

Long bà tử vừa nghe, thở dài, ngồi xuống đối diện hai người, nói: “Lúc còn trẻ ta theo tỷ tỷ học Vu cổ thuật, kết quả chẳng ai dám cưới ta, thậm chí bọn họ mới nhìn đã thấy sợ hãi.”

“Cuối cùng bị bọn họ đuổi ra khỏi thôn, ta sống trong rừng trúc này cũng được 70 năm rồi.” Long Bà Từ cười lớn.

Hoàng Mập tò mò hỏi: “Trên đường tới đây, bọn tôi nghe người ta nói, lúc trước có trẻ con mất tích gần nhà bà.”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, trừng mắt lườm Hoàng Mập một cái, tự dưng cậu ta hỏi vấn đề này làm gì.

Bất quá Long Bà Tử vừa nghe, cũng không nổi giận, cười ha hả nhìn hai người hỏi: “Các người nghĩ do ta làm sao?”

“Khi đó khắp nơi đều là mẹ mìn, có một đứa trẻ chơi bên ngoài nhà ta, kết quả bị người ta bắt đi, một lão bà như ta chứng kiến nhưng không thể làm được gì, rốt cuộc mọi người một mực khẳng định là ta hại đứa bé kia.” Long Bà Từ lắc đầu: “Ta không muốn giải thích, dù sao cũng hiểu lầm sâu vậy rồi.”

“Thật ngại quá.” Hoàng Mập vừa nghe, sắc mặt thoáng ửng đỏ, nhận ra mình đã hỏi một câu quá vô duyên.

Trong lòng Lâm Hiểu Phong cũng cảm thấy cụ bà này thật đáng thương, chỉ vì học một ít Vu cổ thuật, kết quả lại bị những người xung quanh coi như yêu quái, một mình sống lẻ loi 70 năm, nghe mà xót xa, không phải người thường nào cũng có thể hiểu được.


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!