GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 15

CÔNG TRƯỜNG BỎ HOANG

Lâm Hiểu Phong cau mày, thì ra đây mới chính là mục đích Tiếu Lệ Lệ mời hai người bọn họ ăn cơm.

Lúc trước còn tưởng do cô ta biết ơn mình đã cứu qua một lần, kết quả Tiếu Lệ Lệ mời mình ăn cơm là vì nguyên nhân này.

“Tiếu Lệ Lệ, không phải tôi không muốn giúp cô, tuy nhiên, vì tôi có nguyên nhân khó nói, không thể ra tay bắt quỷ.” Lâm Hiểu Phong khéo léo từ chối.

Nếu bị người chủ tâm nhận ra mình sử dụng chính là quỷ thuật, thì sẽ có phiền phức lớn, huống chi, Lâm Hiểu Phong với Tiếu Lệ Lệ cũng chẳng phải chỗ thân quen?

Tuy cả đám nam sinh trong trường đều muốn Tiếu Lệ Lệ tìm họ hỗ trợ, nhưng riêng Lâm Hiểu Phong không nghĩ sẽ lấy lòng cô ta.

Không muốn lấy lòng, lại không thân quen.... vậy thì cứ ăn no bụng rồi mới tính tiếp?

Tiếu Lệ Lệ thấy Lâm Hiểu Phong cự tuyệt, không hề tỏ vẻ thất vọng, ngược lại còn khẽ mỉm cười, nói: “Tiếp tục ăn cơm đi...”

Tiếu Lệ Lệ lặng lẽ nhìn Lâm Hiểu Phong tiếp tục cắm đầu ăn cơm, cô ta là một nữ nhân thông minh, bằng không cũng chẳng gánh vác nổi cái chức Chủ tịch Hội học sinh.

Vì thế, cô ta không tiếp tục kỳ kèo năn nỉ.

Không quá một hồi, cửa phòng đẩy ra, Cu Mập mồ hôi đầm đìa ngồi xuống bên cạnh Tiếu Lệ Lệ, đưa cho cô ta một bao khăn ướt.

Tiếu Lệ Lệ tiếp nhận, nói: “Cám ơn Mập ca.”

Hoàng Mập vừa nghe Tiếu Lệ Lệ gọi mình là Mập ca, sung sướng rung rinh cả người.

Lâm Hiểu Phong thầm mắng, gia hỏa này sớm muộn gì cũng chết vì gái.

“Mập ca, tôi có chút việc nhỏ, muốn nhờ anh giúp đỡ.” Tiếu Lệ Lệ làm bộ duyên dáng đáng yêu: “Cha tôi có một công trường, nghe đồn là có quỷ, tối nay tôi định qua đó xem sao, nhưng lại thấy hơi sợ, anh có thể đi cùng tôi hay không?”

“Tất nhiên rồi...” Hoàng Mập vỗ một cái lên bàn, lòng đầy chính khí nói: “Lệ Lệ, cho dù thật sự có quỷ, có Mập ca tôi ở đây, không ai dám động đến một sợi lông tơ của em đâu, yên tâm đi.”

“Hiểu Phong ca có muốn đi cùng hay không?” Tiếu Lệ Lệ có chút đắc ý nhìn Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong có chút vô ngữ nhìn Tiếu Lệ Lệ, cô ta thật đúng là thông minh, thấy mình cự tuyệt, cho nên trực tiếp lợi dụng Hoàng Mập.

Hoàng Mập đi, chẳng lẽ mình có thể không đi sao? Chẳng lẽ mình lại ngồi yên nhìn Hoàng Mập đi tìm đường chết?

“Được rồi, nhưng tôi phải quay lại ký túc xá lấy chút đồ.” Lâm Hiểu Phong nói.

Lần trước vào núi sâu rừng già, chính vì không mang pháp khí nên không thể thi pháp.

Ba người cơm nước xong xuôi, Hoàng Mập nói muốn đi dạo phố cùng Tiếu Lệ Lệ, còn Lâm Hiểu Phong tự bắt taxi, quay về trường học.

Về đến ký túc xá, vừa lúc Hạng Thuỵ Hâm từ trong WC đi ra, mặc một chiếc quần đùi, toàn thân ướt đẫm, giống như mới vừa tắm xong.

“Ấy, Hiểu Phong, chẳng phải cậu với Hoàng Mập về nhà rồi sao?” Hạng Thuỵ Hâm vuốt tóc, hỏi: “Sao quay lại thế?”

“Lấy chút đồ.” Lâm Hiểu Phong khẽ mỉm cười, đi đến ngăn tủ của mình, mở khóa, lôi từ bên trong ra một túi da màu đen.

“Á, tôi còn nhớ thứ này, từ lúc cậu dọn vào đây ở, đều chưa từng đụng đến, bên trong có gì thế hả?” Hạng Thuỵ Hâm vẻ mặt tò mò hỏi.

Lâm Hiểu Phong vuốt vuốt túi da, trong lòng cũng có chút cảm khái, ba năm không chạm vào mấy thứ này, hôm nay vì Cu Mập, cũng không biết là chuyện tốt hay xấu nữa.

“Không có gì, tôi đi trước đây.” Lâm Hiểu Phong cầm theo cái túi, rời khỏi ký túc xá.

Hạng Thuỵ Hâm cau mày nhìn theo Lâm Hiểu Phong, khẽ lắc đầu, vẻ mặt khó hiểu, cầm máy sấy, thổi khô tóc.

Lúc Lâm Hiểu Phong quay lại khách sạn, đã là 7 giờ tối, trời đã hoàn toàn tối mịt, trên đường ánh điện loang loáng, phồn hoa vô cùng.

Lâm Hiểu Phong rút di động ra, nhìn thời gian, đã sắp tới giờ hẹn, sao vẫn còn chưa tới.

Đúng lúc này, một chiếc Audi A4 đỗ xịch trước cửa, cửa sổ hạ xuống, lái xe là Tiếu Lệ Lệ, vẫy tay gọi Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vừa thấy, thoáng chần chừ, sau đó mở cửa ngồi lên, Cu Mập lúc này đang ngồi trên ghế phụ, quay đầu lại nói với Lâm Hiểu Phong nói: “Hiểu Phong, đây là xe của Lệ Lệ, có lợi hại không hả!..”

“Cô có bằng lái sao?” Lâm Hiểu Phong nhịn không được hỏi.

Tiếu Lệ Lệ cũng cùng tuổi với mình, chưa đủ 18t, sao có được bằng lái?!

Vừa mới đặt câu hỏi, Tiếu Lệ Lệ bật cười, quay đầu lại nhìn Lâm Hiểu Phong: “Ngươi nói đi?”

“Đừng có làm mất hứng như vậy...” Hoàng Mập cười hì hì nói.

Cũng đúng, nhà Tiếu Lệ Lệ có tiền, cho dù cảnh sát giao thông có bắt được, xem chừng cũng không bị sao.

Tiếu Lệ Lệ lái xe, thỉnh thoảng chit chat với Hoàng Mập vài câu.

Xe chạy khoảng nửa giờ, đã ra khỏi thành phố Vận Châu, đi tới vùng ngoài thành phía tây.

Chẳng mấy chốc, ba người bọn họ đã tới tới rồi một khu công trường xây dựng, bất quá một chỗ thế này mà chẳng hề có ai ở, cỏ hoang mọc um tùm, thỉnh thoảng có vài con quạ đen bay qua.

“Đây là một công trường bỏ hoang?”

Sau khi xe dừng lại, Lâm Hiểu Phong mở cửa xe, quan sát kiến trúc nơi này.

Tiếu Lệ Lệ và Hoàng Mập cũng xuống theo.

“Đây là khu nhà đang xây dựng dở do cha tôi làm chủ thầu, bất quá về sau liên tục có người chết, là khu nhà bên kia kìa...” Tiếu Lệ Lệ vừa nói vừa chỉ tay vào một khu nhà nằm ở phía Bắc: “Có 7 ngày thôi, mà đã có tới 13 công nhân từ trên cao rơi xuống thiệt mạng...”

“Toàn bộ công trường không ai dám ở lại làm tiếp, những công nhân đó, bất kể trả công cao thế nào, cứ nghe nói là đến đây làm việc, tất cả đều nhất định không chịu.” Tiếu Lệ Lệ thở dài: “Cha tôi vì chuyện này, đã buồn lòng hơn nửa năm nay rồi.”

“Sao không mời Âm dương tiên sinh (😌thầy cúng) qua đây kiểm tra?” Lâm Hiểu Phong vừa quan sát khu công trường, vừa hỏi.

Tiếu Lệ Lệ gật đầu: “Đã mời qua ba vị, hai người đầu tiên đều cam đoan nhất định có thể giải quyết, kết quả ở trong này làm phép cả đêm, hôm sau lúc phát hiện bọn họ, thấy bị té từ trên cao xuống, chết mất tiêu.”

“Còn người thứ ba, vừa mới đến nơi, quan sát một hồi, liền nói mình đạo hạnh không đủ, cha tôi ra giá 100 vạn, ông ta vẫn không chịu, bảo cha tôi đi mời người khác cao tay hơn.”

Lâm Hiểu Phong khẽ cười: “Nói như vậy, hai người đầu tiên hẳn là bọn giang hồ bịp bợm, còn người thứ ba, thực cũng có chút bản lĩnh...”

Đêm khuya, cực kỳ yên tĩnh, Lâm Hiểu Phong nghe được tiếng Hoàng Mập nuốt nước miếng ừng ực.

“Sao, cậu sợ à...” Lâm Hiểu Phong quay đầu nhìn Hoàng Mập, hỏi.

Hoàng Mập vừa nghe, lập tức ưỡn ngực: “Sợ cái gì? Chẳng qua Mập ca tôi hơi đau bụng, đúng đúng, chính là đau bụng, hay để mai ban ngày sáng sủa chúng ta lại vào?”

“Thôi đi, cậu cứ qua bụi cỏ trước mặt tuỳ tiện mà xả, chờ cậu xong xuôi, chúng ta sẽ quay về, mai lại đến.” Lâm Hiểu Phong gật đầu.

Hoàng Mập nghe xong, nhẹ nhàng thở phào, liền xoay người chui vào bụi cỏ.

Mặc kệ cậu ta thực sự đau bụng hay giả bộ, nếu đã nói ra lời này, cũng không thể lập tức rời đi như không có việc gì?

Mọi chuyện thực nằm ngoài dự định của Hoàng Mập, cậu ta định ra oai một chút trước mặt Tiếu Lệ Lệ, nhưng khi nghe cô ta nói nơi này khủng bố như vậy, cậu ta sợ tới mức bủn rủn chân tay, dù sao thì tán gái quan trọng hay là giữ cái mạng nhỏ này quan trọng hơn?

Chờ sau khi Hoàng Mập rời đi, Lâm Hiểu Phong quay sang nói với Tiếu Lệ Lệ: “Lát nữa cậu mập quay lại, cô cứ nói là tôi đi dạo xung quanh một vòng, không cần nói cho cậu ấy biết việc tôi tới bắt quỷ.”

“Anh không muốn cho cậu ta biết sao?” Tiếu Lệ Lệ gật đầu, ánh mắt dấy lên sự hy vọng, cô ta thật sự mong Lâm Hiểu Phong có thể giải quyết được thứ dơ bẩn bên trong đó.

Lâm Hiểu Phong mỉm cười: “Cô đừng ôm hy vọng quá lớn vào tôi, vật này có thể liên tục hại nhiều mạng người như vậy, có lẽ tôi không phải đối thủ của nó.”


(Hết chương)

8 comments:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!