GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 9

GIẢI QUYẾT NỮ THI

Nữ thi há miệng gào lên một tiếng, đánh thức không ít người, bất quá do trong nghĩa trang không có đèn điện, cho nên mọi người không nhìn được tình huống ra sao, chỉ nghĩ đó là tiếng dã thú kêu.

Ngay sau đó, Lâm Hiểu Phong nghe được tiếng Vương Mộc Dương hét lớn: “Chạy mau lên, hình như có hổ xông vào.”

Tiếp theo là một loạt tiếng động ầm ĩ từ sau lưng Lâm Hiểu Phong truyền tới.

Lâm Hiểu Phong trong lòng khẩn trương, chân vẫn đè chặt nữ thi, lo lắng những bạn học phía sau có thể nhìn thấy.

Bắt quỷ trừ yêu có một quy củ, chính là tuyệt đối không thể để người thường thấy được, bằng không sẽ gây ra rất nhiều phiền phức.

Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong cắn rách ngón tay phải, nặn ra một giọt máu, sau đó dí vào mũi nữ thi.

Nữ thi ngửi thấy mùi máu tươi, hung hăng rướn mình, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng, nhìn Lâm Hiểu Phong, giống như nhìn một bữa tiệc lớn đang bày ra trước mắt.

“Muốn ăn không? Muốn ăn thì theo ta.” Nói xong, Lâm Hiểu Phong buông chân ra, chậm rãi lui về phía sau, nữ thi vốn chẳng có chỉ số IQ, theo bản năng bị hấp dẫn bởi mùi máu tươi, lập tức đuổi theo Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong chạy khỏi nghĩa trang, nữ thi kia cũng bám sát phía sau.

Lâm Hiểu Phong quay đầu lại nhìn, tới rồi ư? Chỉ sợ ngươi không theo...

Lục Duệ Hằng bên ngoài cửa vẫn đang chờ đợi nữ thi đại phát thần uy, thấy nữ thi cứ thế đi theo Lâm Hiểu Phong ra ngoài, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, có chút không thể tin được, nữ thi này từ sớm đã thèm khát máu tươi, sao lại không chịu đại khai sát giới ở bên trong đó?!

Giờ đây cô ta lại ngây ngốc chạy theo Lâm Hiểu Phong.

Lục Duệ Hằng nhìn nữ thi theo Lâm Hiểu Phong chạy vào trong rừng, mày nhăn lại, vội vàng bám theo.

Lâm Hiểu Phong chạy phía trước, căn bản chính là muốn trêu chọc nữ thi này.

“Chỉ số IQ quá thấp.” Lâm Hiểu Phong quay đầu nhìn lướt qua.

Kỳ thực, có nhiều thi sát không mạnh như chúng ta tưởng, sở dĩ bọn chúng có thể giết hại con người, chính là vì người thường mới trông thấy bọn chúng đã mềm nhũn cả người, cho nên mới bị thi sát giết chết.

Đến một bãi đất trống trong rừng cây, Lâm Hiểu Phong bất ngờ xoay người, tung chân đá một phát vào đầu nữ thi.

“Bụp“ một tiếng, nữ thì ngã lăn trên mặt đất, tiếp đó Lâm Hiểu Phong dùng đầu gối đè lên cổ họng nữ thi, nữ thi dùng sức giãy giụa, há miệng muốn cắn Lâm Hiểu Phong, bất quá bị Lâm Hiểu Phong ghì chặt, chẳng thể làm được gì.

Lâm Hiểu Phong dùng máu tươi, vẽ bùa lên trán nữ thi.

Vừa mới bắt đầu vẽ, Lục Duệ Hằng vẫn luôn lén theo phía sau thấy thế, há hốc mồm sửng sốt, sao có thể để Lâm Hiểu Phong thu phục nữ thi này?!

Phải biết rằng nữ thi này đã tiêu phí ước chừng ba năm tâm huyết của mình!

Hắn vội vàng xông tới, tung chân đá vào lưng Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong đang tập trung sự chú ý trên người nữ thi, không cảm nhận được nguy cơ, bị trúng một cước.

Hắn lăn một vòng trên mặt đất, nữ thi kia liền lao đến vồ.

Hắn lại lăn thêm một vòng, lúc này mới tránh được.

Lâm Hiểu Phong vội đứng dậy, chậm rãi lui về phía sau, nhìn nữ thi đứng bên cạnh Lục Duệ Hằng, nói: “ Tốt nhất ngươi nên cùng ta liên thủ, tiêu diệt nữ thi này, bằng không ngươi sẽ phải hối hận.”

Lục Duệ Hằng vừa nghe, bật cười ha hả: “Tiểu tử, đừng tưởng ngươi có mấy phần bản lĩnh, mà ta phải sợ ngươi, ngươi nên thức thời thì đúng hơn……”

Lâm Hiểu Phong bất đắc dĩ nhún vai, gia hỏa này sao không tin những gì mình nói ?

Đúng lúc này, nữ thi bất ngờ vồ lấy Lục Duên Hằng, Lục Duệ Hằng hoàn toàn không đề phòng, chẳng kịp phản ứng lại, nữ thi điên cuồng cắn xé cổ hắn, sau đó hút từng ngụm máu tươi của Lục Duệ Hằng.

“Cứu ta...á... cút đi....” Lục Duệ Hằng bị đè trên mặt đất, đau đớn giãy giụa, không ngừng cố đẩy nữ thi ra, nhưng không thể.

Lâm Hiểu Phong đứng một bên, rất muốn cứu hắn, nhưng cũng là hữu tâm vô lực, vết thương trên cổ hắn quá lớn, cho dù Lâm Hiểu Phong có đuổi được nữ thi, thì tại chốn núi sâu rừng già này, cũng đâu có bệnh viện, hắn sẽ sớm mất máu mà chết.

“Nếu ngươi đã học Luyện thi thuật, thì chắc cũng biết thời điểm cho thi thể ra ngoài uống máu người sống, không thể là đêm trăng tròn, nếu không thi thể hấp thu ánh trăng, hung tính quá độ, người luyện chế thi thể cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

“Cứu..cứu ta với...” Lục Duệ Hằng giãy giụa, động tác ngày càng chậm dần, hai mắt trợn trừng tới cực đại.

“Haizz....” Lâm Hiểu Phong khẽ lắc đầu, sau đó tiến lên, túm tóc nữ thi.

“Á!”

Trong miệng nữ thi toàn là máu tươi, bị Lâm Hiểu Phong túm tóc, tức khắc quay đầu lại muốn ngoạm hắn một miếng.

Lâm Hiểu Phong gắt gao kéo tóc nữ thi, sau đó lục soát thi thể Lục Duệ Hằng.

Đã là người luyện thi, khẳng định trên người có có Trấn thi phù.

Thực mau, hắn liền lấy ra một tấm Trấn thi phù, tiếp đó, dán lên trán nữ thi: “Cấp cấp như luật lệnh!”

Nữ thi bị dán phù, tức khắc lăn ra giống như ngủ, ngã gục xuống đất, chẳng còn điên cuồng như ban nãy.

“Mệt chết ta mất.” Lâm Hiểu Phong vuốt trán đẫm mồ hôi, hắn thực đã quá mệt, quay đầu liếc nhìn thi thể Lục Duệ Hằng, thở dài: “Haizz...”

Tuy việc làm của Lục Duệ Hằng cực kỳ độc ác, nhưng chứng kiến hắn chết như vậy, trong lòng Lâm Hiểu Phong cũng có chút cảm thán.

Lâm Hiểu Phong lấy bật lửa ra, sau đó tìm ít lá khô trong rừng cây, châm lửa thiêu đốt nữ thi.

Xác chết nữ mặc sườn xám thực dễ bắt lửa, mau chóng bùng lên, bốc cháy rừng rực.

Lâm Hiểu Phong lui về phía sau một bước, đột nhiên, trong rừng cây có một người chạy tới.

Lâm Hiểu Phong thoáng bất ngờ, thì ra là Hoàng Mập, Hoàng Mập thở hổn hển không ra hơi, gọi Lâm Hiểu Phong: “Hiểu...Hiểu Phong, sao... sao cậu lại ở đây, mau...mau về thôn, vừa rồi ở nghĩa trang...hình...hình như có hổ tới.”

Nói đến đây, Hoàng Mập đưa mắt nhìn lướt trên mặt đất, phát hiện thi thể Lục Duệ Hằng, mặt mũi lập tức trắng bệch.

“Đây là?” Hoàng Mập nhịn không được lui về phía sau một bước.

Lâm Hiểu Phong vốn đang suy nghĩ xem phải giải thích thế nào, lúc này mở miệng nói: “Ừ, không sai, đây là thôn dân của Hồng Thụ Thôn, vừa rồi bị hổ cắn chết, làm tôi sợ muốn chết.”

Nói rồi, Lâm Hiểu Phong liền giả bộ sợ hãi.

Cả người Hoàng Mập run lên cầm cập, nhìn trái nhìn phải: “Xung quanh không đây có hổ đấy chứ?!”

“Mau rời khỏi đây thôi.” Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập ra khỏi rừng, còn thi thể Lục Duệ Hằng, hắn cũng chẳng có tâm tư nào mà để ý.

Trên đường quay về, Lâm Hiểu Phong nghe Hoàng Mập kể lại:

Thì ra sau khi hắn dụ nữ thi rời đi, đám bạn học đều cho rằng có hổ tới nên bỏ chạy vào trong Hồng Thụ Thôn, sau khi Hoàng Mập bị đánh thức liền nghĩ cách cởi trói, nhưng không thấy Lâm Hiểu Phong đâu, cho rằng hắn đã bị hổ tha đi rồi.

Hoàng Mập tìm kiếm xung quanh, sau đó nhìn thấy có ánh lửa, mới chạy qua đây xem rốt cục là cái gì.

Lâm Hiểu Phong trong lòng có chút cảm động, nghĩ thầm, cậu mập này thực có lương tâm, trong lúc chạy trốn còn biết nghĩ tới mình.

Lúc hai người bọn họ quay lại thôn, cả thôn đều đã nhốn nháo ầm ĩ, cộng thêm Hoàng Mập kể lại đã nhìn thấy thi thể Lục Duệ Hằng, trong thôn phái người đưa thi thể về, khiến cả thôn càng trở nên khẩn trương.

Quá nửa đêm, thôn trang cắt cử một lực lượng đặc biệt canh gác, đề phòng có hổ tập kích bất ngờ.


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!