GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 16

KẺ PHÁ ĐÁM PHÍA SAU

“Anh đừng có khiêm tốn, tôi tin anh sẽ làm được.” Tiếu Lệ Lệ nhìn Lâm Hiểu Phong nói.

Lâm Hiểu Phong thầm cười khổ, lần này thật đúng là không phải khiêm tốn.

Hắn cũng không nói thêm gì nữa, cầm theo túi da màu đen, nhanh chóng đi về phía khu nhà bỏ hoang.

Tối nay trăng rất sáng, nhờ ánh trăng, mơ hồ có thể nhìn thấy khung cảnh bên trong công trường, khắp nơi đều là cỏ dại, thỉnh thoảng còn có vài con quạ đen bay lượn giữa không trung.

Công trường yên tĩnh đến quỷ dị, sau khi Lâm Hiểu Phong tiến vào, quan sát xung quanh, liền nhìn ra một số điểm:

Kiến tạo dương trạch, nhất định đã mời Phong thủy tiên sinh tới xem qua, tuy trong dương trạch chi thuật (😌 xem phong thuỷ nhà ở) có muôn vàn biến hóa, nhưng lại trăm sông vẫn đổ về một mối.

Đơn giản mà nói, thế núi được nước bao quanh, sơn thủy hữu tình, tàng phong tụ khí, âm dương bổ trợ lẫn nhau, đây là nguyên tắc kiến tạo dương trạch cơ bản.

Nhưng công trường bỏ hoang này, lại mênh mông vô bờ, trước không nước chảy, sau không đồi núi.

Không có đồi núi dựa vào, sẽ không thể tàng phong nạp khí, tuyệt đối không thể coi là phong thuỷ tốt.

“Kỳ quái, nếu cha Tiếu Lệ Lệ đã bỏ vốn đầu tư lớn như vậy, trước khi khởi công khẳng định sẽ mời người tới xem phong thuỷ, một chỗ phá địa như thế này, sao có thể sử dụng để xây nhà ở?” Lâm Hiểu Phong cau mày.

Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có một khả năng, người giúp cha Tiếu Lệ Lệ xem phong thuỷ mảnh đất này, cố ý muốn hại ông ta.

Lâm Hiểu Phong nhanh chóng đi về hướng Bắc, cũng chính là cửa khu nhà  liên tục có người chết mà Tiếu Lệ Lệ đã nói.

Lâm Hiểu Phong quan sát, nơi đây trống trải không có gì, thoạt nhìn khiến người ta có cảm giác lãnh lẽo u ám.

Bất quá hắn vẫn chưa phát hiện ra khí âm tà.

Lâm Hiểu Phong mang Tử Vi mệnh cách, là Thiên sinh đế vương mệnh, Âm dương tiên sinh hoặc đạo sĩ bình thường cần phải dùng một số phương pháp đặc thù như nước mắt trâu hay rượu ngâm lá liễu, mới có thể nhìn thấy tà ám, nhưng đôi mắt này của hắn, có thể phát hiện âm tà, nhìn rõ quỷ sát.

Hắn ngồi xổm trên mặt đất, tiếp đó mở túi da màu đen ra.

Có lẽ túi da lâu ngày không mở, khoá đã bị oxy hoá, vang lên một tiếng “ két” chói tai, rồi mới từ từ mở ra.

Bên trong túi cũng không có nhiều đồ.

Lâm Hiểu Phong lấy ra một đạo bào màu vàng, khoác lên người, sau đó rút thanh Kim Tiền Kiếm.

Lâm Hiểu Phong tay cầm Kim Tiền Kiếm, nhớ lại cuộc sống lúc trước, theo sư phụ vào nam ra bắc, bắt quỷ hàng yêu, trong lòng dấy lên một chút hoài niệm.

May mà đạo bào trên người kiểu cũng khá rộng, giờ đây mặc vào, vẫn thấy vừa vặn.

Xong xuôi, hắn tay phải cầm Kim Tiền Kiếm, tay trái khoác túi da, cẩn thận đi vào bên trong khu nhà bỏ hoang.

Mới vừa tiến vào, Lâm Hiểu Phong liền cảm giác được một luồng khí lạnh ập vào người.

Buổi tối ở Trùng Khánh thực rất oi bức, vừa rồi lúc ở ngoài cửa, còn thấy mướt mồ hôi, nhưng vào trong khu nhà này, lại cảm giác được khí âm hàn.

“Quả nhiên có vấn đề.” Lâm Hiểu Phong nhìn đi nhìn lại mấy lần, không thấy có vấn đề gì, liền chạy lên lầu.

Trong khu nhà rộng lớn trống trải, chỉ nghe được tiếng bước chân của Lâm Hiểu Phong, hắn leo một mạch tới lầu sáu, cũng không phát hiện được gì.

“Coi tình hình, chẳng lẽ tà ám này đang lần trốn đâu đó?” Lâm Hiểu Phong thầm nghĩ.

Khi Lâm Hiểu Phong đang đi trên thang lầu, đột nhiên, sau lưng vang lên tiếng bước chân rất nhỏ, Lâm Hiểu Phong trong lòng căng thẳng, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy thang lầu tối đen, cái gì cũng không có.

“Hừ, mình chỉ sợ bóng sợ gió thôi.” Lâm Hiểu Phong quay đầu lại.

Đúng lúc này, một thân ảnh mặc màu đỏ váy liền thân, sắc mặt tái nhợt, đang đứng ngay phía trước, cách hắn chưa đầy nửa thước, mặt đối mặt nhìn hắn.

“Con bà nó...” Mặc dù Lâm Hiểu Phong đã từng bắt không ít quỷ, nhưng đột ngột xuất hiện như vậy, cũng khiến hắn thót tim.

Nữ quỷ này không làm gì cả, chỉ ở đó mỉm cười tỏ vẻ thiện ý nhìn Lâm Hiểu Phong.

Đừng tưởng quỷ cười với mình là chuyện tốt nha...

Có một câu tục ngữ đại khái là: “Người gặp quỷ, không thể kêu, quỷ gặp người, không thể cười.”

Người gặp phải quỷ, có lẽ quỷ cũng không định hại người, nhưng nếu người kêu lên, sẽ làm kinh động hay chọc giận quỷ, tiếp theo xảy ra chuyện gì, khó có thể đoán trước.

Còn quỷ gặp được người, nếu con quỷ này sắc mặt lạnh băng, chứng tỏ nó chẳng có hứng thú gì đối với người. Thế nhưng.... nếu quỷ cười với người, đừng nghĩ nó tỏ thiện ý gì nha, điều này chứng tỏ..... quỷ muốn hại người!😱

Lâm Hiểu Phong thả túi da xuống, hai tay nắm chặt Kim Tiền Kiếm lao về phía nữ quỷ.

Nhưng vẫn chưa đánh tới nơi, nữ quỷ trước mặt Lâm Hiểu Phong đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi, thay vào đó là một mỹ nhân tóc vàng quyến rũ, ăn mặc hở hang, vô cùng khêu gợi.

Ánh mắt cô ta mê hoặc nhìn Lâm Hiểu Phong, nhẹ nhàng uốn éo, ngoắc ngoắc ngón tay mời gọi hắn: “Lại đây....”

“Hừ, điêu trùng tiểu kỹ.” Lâm Hiểu Phong hừ lạnh một tiếng, phương thức quỷ hay dùng để hại người, chính là dùng huyễn thuật, làm người nảy sinh ảo giác, sau đó dụ dỗ người nhảy lầu tự sát.

(*Điêu trùng tiểu kỹ = chút tài cán nhỏ mọn😌)

Nữ quỷ này nếu muốn đối phó người thường, giống như cái cậu Hoàng Mập mê gái, xem chừng đã cắn câu rồi... tuy nhiên, Lâm Hiểu Phong nào có dễ đối phó như vậy?!

Lâm Hiểu Phong xoay người, lấy từ túi da ra một bình thuỷ tinh, bên trong có chứa chất lỏng màu đỏ.

Hắn mở nắp bình, dùng sức hất về phía mỹ nữ tóc vàng.

Cái này... chính là máu chó mực.

Trong nháy mắt, mỹ nữ tóc vàng kia đã biến đâu mất, quay về hình dáng nữ quỷ ban đầu.

Lúc này, nữ quỷ không ngừng gào thét chói tai, da mặt rạn nứt, rớt xuống từng mảng.

Nữ quỷ bị tạt máu chó mực, nhìn qua giống như người bị tạt axít.

Da thịt trên mặt cô ta rớt xuống không ít, thậm chí đã lộ cả xương cốt trắng hếu bên trong.

Ánh mắt nữ quỷ lộ vẻ hoảng sợ, xoay người muốn chạy trốn.

Lâm Hiểu Phong nhanh tay lôi một cuộn dây thừng từ trong túi da.

Trên dây thừng có dán hoàng phù, Lâm Hiểu Phong kết thủ ấn, quăng dây tròng vào cổ nữ quỷ.

Tiếp đó, hắn dùng sức kéo mạnh nữ quỷ về phía mình, nữ quỷ không ngừng giãy giụa, nhưng bất luận thế nào cô ta cũng không thể thoát thân.

“Không cần phải giãy giụa, ác quỷ ngươi còn làm chưa xong, dựa vào đâu mà muốn đào tẩu?” Lâm Hiểu Phong ngồi xổm xuống bên cạnh nữ quỷ, kề Kim Tiền Kiếm vào cổ cô ta uy hiếp: “Nói đi, rốt cục chuyện xảy ra trong khu nhà là thế nào, nếu thành thật khai báo, ta sẽ siêu độ cho ngươi, nếu còn cứng đầu, ta vẫn sẽ siêu độ ngươi, nhưng theo một kiểu khác, chính là khiến ngươi... hồn bay phách tán.”

Lâm Hiểu Phong dường như có thể khẳng định, công trường bỏ hoang này chắc chắn có kẻ phá rối, bằng không với sức lực của một con nữ quỷ, chỉ cần là người có chút bản lĩnh, cũng có thể thu phục cô ta.

“Chủ nhân cứu mạng.” Nữ quỷ không ngừng gào thét chói tai.

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, liền cầm Kim Tiền Kiếm cắm vào giữa trán nữ quỷ.

Trong chớp mắt, nữ quỷ đã hồn bay phách tán.

“Xuất hiện đi.” Lâm Hiểu Phong đứng dậy, lớn tiếng nói: “Ta biết ngươi đang ở đây.”

“Quả nhiên là anh hùng xuất thiếu niên.” Đột nhiên, từ phía sau bức tường, một người hơn ba mươi tuổi chậm rãi bước ra.

Người này mặc đồ tây, thoạt trông khá lịch sự nho nhã.

“Mấy chuyện nháo quỷ tại công trường bỏ hoàng này, đều là do ngươi làm?” Lâm Hiểu Phong nhìn người đối diện, hỏi.

Kỳ thực Lâm Hiểu Phong cũng chỉ tùy tiện nói mà thôi, vừa rồi nữ quỷ lớn tiếng kêu chủ nhân cứu mạng, cho nên hắn mới thử gọi một lần, không ngờ đã dụ được người trước mặt xuất hiện.


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!