GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 72

TAM VĨ HỒ YÊU

Nếu vẫn chưa giết hồ yêu, thì mọi chuyện còn dễ thương lượng, chỉ có điều hồ yêu kia đã chết!

Hiện nay, con người phụ tình bạc nghĩa rất nhiều, nhưng đối với yêu quái, chỉ cần là quần cư, đại đa số đều trọng tình trọng nghĩa, một khi đàn hồ yêu này biết được hồ ly kia đã chết, khẳng định sẽ liều mạng với bọn họ.

Lúc này, Hoàng Hồng Y sợ tới mức toàn thân phát run.

Tứ phía quanh thôn, vô số cặp mắt u u lục lục nhìn chằm chằm về phía bọn họ, trong lòng Hoàng Hồng Y cũng hiểu mình thực sự đã gây ra đại họa.

Cô cố kìm chế đôi chân run rẩy, cắn răng nghĩ thầm, mình nhất định không thể khiếp đảm, nhất định không thể mất mặt trước Lâm Hiểu Phong, mình lợi hại hơn hắn nhiều, chẳng lẽ mới có thế đã sợ hãi!

Lúc này, Lâm Hiểu Phong nhìn thì như đi về hướng dãy nhà ven đường, nhưng bước chân lại chậm rãi đi đến bên cạnh Hồ Cơ.

Ánh mắt Hồ Cơ loé lên một tia quỷ quái.

Ngay khi Lâm Hiểu Phong tới gần, hai tay cô ta đã biến thành móng vuốt sắc nhọn.

“Ngươi giết tiểu muội ta, ta muốn ngươi đền mạng!” Hồ Cơ bất ngờ giương vuốt đâm vào ngực Lâm Hiểu Phong.

Thực ra khi Hồ Cơ vừa tới, đã ngửi được mùi máu tươi của tiểu muội mình, trong lòng liền đoán ra tiểu muội gặp phải bất trắc, sở dĩ dong dài với Lâm Hiểu Phong như vậy, chính là muốn đánh lén Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vốn cũng định tập kích, vừa thấy móng vuốt Hồ Cơ vồ tới trước mặt, Kim Tiền Kiếm trên tay hắn lập tức vung lên.

Xoẹt một tiếng, một bàn tay của Hồ Có trực tiếp bị chém rớt xuống mặt đất.

“Hừ.....! Giết sạch bọn chúng, báo thù cho tiểu muội!”

Hồ Cơ giận dữ gào lên.

Tức khắc, trong bóng đêm, vô số hồ ly vọt ra, lao về phía mọi người.

“Hoàng Mập!” Lâm Hiểu Phong vội quay đầu lại hô to!

Hoàng Mập đứng trong đám đông, thấy nhiều yêu quái đồng loạt xông tới, lập tức cắn chặt răng, cầm một cây chủy thủ rạch một vết trên tay mình, máu tươi chảy xuống trận pháp dưới chân.

Máu tươi vừa nhỏ vào, pháp trận lập tức phát ra hồng quang, tiếp theo, vong tròn đường kính 10m hình thành kết giới giống như lá chắn.

Vô số hồ yêu liều mạng lao vào trận pháp, liền bị kết giới đánh bật trở về.

Lâm Hiểu Phong thấy thế mới thở phào nhẹ nhõm, tay cầm Kim Tiền Kiếm, phóng thẳng về phía Hồ Cơ.

Hồ Cơ vội vàng lui về phía sau, sắc mặt có chút kinh hoảng,  cô ta biết tin tiểu muội bị con người bắt, liền không thể kìm lòng mà lao tới đây giải cứu, nhưng cô ta không ngờ chính là, tên tiểu tử trước mặt lại lợi hại như vậy.

Hồ Cơ thực lực không mạnh, chẳng mấy chốc đã bị Lâm Hiểu Phong đâm một kiếm vào ngực.

Hồ Cơ hú lên một tiếng thảm thiết, ngã lăn xuống đất, toàn thân run rẩy, rất mau đã biến thành một con hồ ly màu đỏ, tắt thở.

Lâm Hiểu Phong vội quay đầu lại, nhìn thấy vô số hồ yêu đang cố đánh vào trong trận pháp.

Không thể tiếp tục kéo dài, nếu không Hoàng Mập sẽ chịu đựng không nổi, tuy cậu ta da dày thịt béo, xem ra máu cũng nhiều hơn người thường, nhưng không thể chống được quá lâu.

“Phải dùng Quỷ Thuật sao?”

Lâm Hiểu Phong nghĩ thầm, thoáng nhìn Hoàng Hồng Y, với trình độ của cô ta, chắc sẽ không nhận ra mình biết Quỷ Thuật.

Tuy nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong vẫn lắc đầu, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

Tiếp theo, Lâm Hiểu Phong lấy từ túi da hơn mười tấm hoàng phù, đây là Lôi Tôn Hàng Ma Phù, là một trong những phù chú lợi hại bậc nhất.

Hắn ném toàn bộ phù chú lên không trung, chân đạp Thất Tinh Bộ, tay bấm pháp quyết, miệng lầm rầm niệm: 

“Thiên lôi tôn tôn, long hổ giao binh, nhật nguyệt chiếu minh, chiếu ngã phân minh, cấp cấp như luật lệnh!”

Vừa niệm xong chú ngữ, hơn mười tấm Lôi Tôn Hàng Ma Phù đồng loạt toả ra quang mang màu vàng, tốc độ cực nhanh phóng về phía đám hồ yêu.

Hơn 10 con hồ yêu bị trúng Lôi Tôn Hàng Ma Phù, chớp mắt đã ngã lăn xuống đất mất mạng.

Hoàng Hồng Y thấy Lâm Hiểu Phong một đòn có thể giết chết hơn 10 con hồ yêu, trố mắt kinh ngạc, Lâm Hiểu Phong lợi hại vậy sao?

Đồng thời, nội tâm cô cũng trở nên vô cùng bất mãn.

Cô không thể chấp nhận sự thật là Lâm Hiểu Phong giỏi hơn mình, chẳng lẽ vì thế mà hắn cự tuyệt dạy mình đạo thuật.

Khi đó cô muốn học đạo thuật lợi hại hơn Lâm Hiểu Phong, khiến hắn rửa mắt mà nhìn.

Lúc này cô bị hai con hồ yêu vây công, làm cho khốn đốn, đừng nói giết chết hồ yêu, thậm chí đến cơ hội phản công cũng không có, nhưng Lâm Hiểu Phong thì ngược lại, chỉ cần một nắm phù chú, đã giết chết hơn 10 con hồ yêu.

Chênh lệch thực không nhiều.

Tuy đã chết hơn 10 hồ yêu, nhưng vẫn còn dư lại hơn 20 con, lúc này, toàn bộ 20 con hồ yêu đều trốn vào trong một ngõ nhỏ.

Lâm Hiểu Phong thấy vậy, nhẹ nhàng thở phào, thầm nghĩ, chẳng lẽ bọn chúng sợ bị giết?

Không đúng!

Lâm Hiểu Phong lắc đầu, yêu quái thấy đồng loại bị giết, cơ hồ có thể liều mạng không chết không dừng, sao lại đào tẩu?

Quả nhiên, có một lão nhân chậm rãi đi ra từ trong ngõ nhỏ.

Lão nhân này mặc một bộ quần áo màu trắng, khuôn mặt già nua nhăn nheo, thoạt trông khoảng 80-90 tuổi, tay chống một cây quải trượng.

Trên người toát ra một cỗ yêu khí cường đại, khiến Lâm Hiểu Phong bất giác rùng mình, toàn thân nổi đầy da gà.

Loại cảm giác này giống như một mình đối mặt hổ dữ, bản năng cảm giác được nguy hiểm.

Lâm Hiểu Phong siết chặt nắm đấm, dùng sức cắn rách đầu lưỡi một chút, lúc này cảm giác sợ hãi mới dần biến mất.

“Lão nhân gia, xưng hô thế nào đây?” Lâm Hiểu Phong hít sâu một hơi, chắp tay hỏi.

Lão nhân cười ha hả, nheo mắt nhìn Lâm Hiểu Phong: “Tiểu gia hỏa, ngươi giết nhiều con cháu Hồ tộc bọn ta như vậy, món nợ này tính sao đây?”

“Bọn chúng muốn giết chúng ta, chẳng lẽ chúng ta không phản kháng, tùy ý bọn chúng giết hại?” Lâm Hiểu Phong nói.

Trên mặt lão nhân vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng hai mắt lại toát ra sát khí, chậm rãi nói: “Nhân loại các ngươi thích nói một mạng đền một mạng, vậy nên, hôm nay tất cả những người ở đây, đều phải chôn thây cùng con cháu Hồ tộc đã chết của bọn ta.”

Dứt lời, khuôn mặt lão nhân dần biến thành mặt hồ ly, quần áo rách toạc.

Lập tức biến thành một con hồ yêu màu trắng, cao tới 3m.

Phía sau đuôi của lão ta, xoè ra 3 cái.

“Tam Vĩ Hồ Yêu!”

Lâm Hiểu Phong trong lòng trầm xuống, khó trách mình cảm nhận được nguy hiểm, thì ra lão hồ ly này là Tam Vĩ Hồ Yêu!

Thực lực của Hồ yêu, có thể căn cứ theo số đuôi mà phán đoán, giống như đám hồ ly bị Lâm Hiểu Phong giết chết, cũng chỉ là Nhất Vĩ Hồ Yêu , thực lực kém cỏi, bằng không Lâm Hiểu Phong cũng không thể một chiêu diệt hơn 10 con như vậy.

Trên người Tam Vĩ Hồ Yêu này toát ra khí tức cực kỳ hung bạo, tràn ngập sát ý.

Hoàng Hồng Y đang thở không ra hơi, nhìn thấy lão già, còn định xông lên giết chết hắn, chứng tỏ chính mình lợi hại hơn Lâm Hiểu Phong.

Nhưng sau khi nó biến thành chân thân Hồ yêu, chỉ riêng yêu khí bộc phát quanh người, cũng đã khiến Hoàng Hồng Y sợ tới mức toàn thân bủn rủn, ý định đánh nhau với nó cũng biến mất tiêu.


(Hết chương)

3 comments:

  1. Mới tam vĩ thôi mà sợ mất mật rồi gặp tiểu cửu nhà mình chắc cụ đi chân lanh toát luôn

    ReplyDelete
    Replies
    1. Cũng ko thể so thế được bn ah, nếu thế mình cũng nói Nhỏ 9 mà gặp Tôn Ngộ Không thì banh xác :)))

      Delete

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!