GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 59

TOẠ PHU ĐỒNG TỬ*
(Zashiki Warashi)


Nghe thấy thế, Lâm Hiểu Phong gắt gao cau mày, có ý gì đây? Dùng tiểu quỷ để phát tài sao?

Lúc này, hắn cảm thấy muốn lao ra, cho hai tên kia một trận, sau đó mới hỏi rõ ràng mọi chuyện.

Lâm Hiểu Phong hít sâu một hơi, cố kìm nén cảm xúc.

Siết chặt nắm đấm, chờ hai tên đó đi xa, hắn mới đến gần cửa phòng chứa củi.

“Chỉ là phòng chứa đồ linh tinh, sao lại dùng khoá lớn như vậy...” Lâm Hiểu Phong ghé mắt nhìn qua lỗ khoá, bên trong chất đầy vật dụng tinh tinh.


Hắn cắn rách đầu ngón tay, vẽ lên lòng bàn tay một đạo Khai toả phù.

“Cấp cấp như luật lệnh!” 

Sau đó nhẹ nhàng nắm tay vào ổ khóa, chỉ nghe “tách” một tiếng, khoá đã được mở ra.

Đẩy cửa bước vào, khắp nơi la liệt củi gỗ, đích thực chỉ là một nhà kho bình thường.

Tuy nhiên Lâm Hiểu Phong cảm giác được một cỗ âm khí truyền tới chân mình.

Chắc chắn bên dưới có hầm ngầm.

Lâm Hiểu Phong tìm kiếm dưới đất một phen, cuối cùng cũng phát hiện được một tấm ván gỗ, bên trên có gắn khóa.

Lâm Hiểu Phong vẫn dùng cách cũ, dùng Khai toả phù mở khóa.

Ván gỗ được gỡ bỏ, lộ ra một ám đạo thật dài.


Bên trong ám đạo vô cùng ẩm ướt, cầu thang đá mọc đầy rêu xanh.

Lâm Hiểu Phong cẩn thận xuống từng bước một.

Ám đạo cũng không dài lắm, đi chừng nửa phút, đã tới điểm tận cùng.

Cuối ám đạo là một cánh cửa gỗ.

Bất quá.... không hề khóa.

Lâm Hiểu Phong nhẹ nhàng đẩy ra, cửa gỗ vang lên “két” một tiếng.

Lâm Hiểu Phong đi vào phát hiện, bên trong căn hầm có bố trí phong ấn.

Trong này có đặt một chiếc giường cỡ lớn màu đỏ, trên giường là một cô bé trang phục từ đầu tới chân đều là màu đỏ.

Cô bé này khoảng 6 tuổi, trông rất dễ thương, vừa thấy Lâm Hiểu Phong tiến vào, lập tức co lại góc giường, vẻ mặt kinh hãi nhìn hắn.

“Cái này là?” Lâm Hiểu Phong nhìn phong ấn đang trấn áp cô bé.

Hiểu biết của hắn cũng khá rộng, nhưng chưa từng thấy qua phong ấn trận thế này.

“Thứ này không giống Đạo thuật Trung Quốc, mà trông như Âm dương thuật của Nhật Bản.”

Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong mở miệng hỏi: “Bé con, em tên gì?”

Cô bé căn bản không dám nhìn Lâm Hiểu Phong, vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.

“Toạ Phu Đồng Tử?” Lâm Hiểu Phong giờ mới vỡ lẽ.

Toạ Phu Đồng Tử (hay còn gọi là Zashiki Warashi) chính là một loại yêu quái Nhật Bản, truyền thuyết nói rằng chỉ cần có Nhật Bản trong nhà, gia tộc sẽ phồn thịnh. Bởi thế, một số kẻ tham lam ích kỷ sẽ mời pháp sư có pháp lực cao thâm, dùng kết giới vây khốn, khống chế tự do của bọn chúng.

Không ngờ Trung Quốc cũng có người dùng trẻ con vô tội luyện chế Toạ Phu Đồng Tử.

Lâm Hiểu Phong mở miệng nói: “Bé con, tôi được A Lan tỷ gọi tới cứu em, tôi có thể đưa em đi gặp mẫu thân.”

Cô bé vừa nghe, hai mắt lập tức sáng ngời, nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Ca ca, huynh thật sự do mẫu thân gọi tới sao?”

“Ừ.” Lâm Hiểu Phong gật đầu.

“Em lui qua một bên, để tôi phá giải phong ấn này trước đã.” Lâm Hiểu Phong nói.

Cô bé ngoan ngoãn làm theo, trốn ra sau giường.

Phong ấn chính là bốn cây thiền trượng dựng ở bốn góc giường. 

Muốn phá phong ấn này cũng không khó, vấn đề là, phá giải làm sao mà không bị phát hiện.

Nếu bị người phát hiện, khả năng sẽ có chút phiền phức.

Rốt cuộc, kẻ có thể trực tiếp luyện chế Toạ Phu Đồng Tử, bản lĩnh thực không tồi.

Lâm Hiểu Phong lầm rầm niệm:

“Chúng sinh đa kết oan, oan thâm nan giải kết, nhất thế kết thành oan. Tam thế báo bất hiết, ngã kim truyện diệu pháp, giải trừ chư oan nghiệp.”

Đây là chú giải phong ấn, chú pháp bình thường đều có thể phá giải, không biết có tác dụng với phong ấn của quỷ tử Nhật Bản hay không.

Lâm Hiểu Phong vừa niệm xong, lục lạc trên bốn cây thiền trượng bắt đầu rung lắc leng keng.

Trong lòng Lâm Hiểu Phong cảm thấy bất ổn, xem ra đã không thành công, ngược lại còn bị người phát hiện.

Nghĩ vậy, hắn cũng không tiếp tục niệm nữa, mà dùng chân gạt đổ một cây thiền trượng.

Bỗng nhiên, có tiếng bước chân dồn dập từ trong ám đạo truyền đến.

“Bé con, em về tìm mẹ trước đi.” Lâm Hiểu Phong nói với cô bé.

Cô bé liền chỉ dưới gầm giường: “Trong đó có để tro cốt của em, nếu không mang tro cốt đi, thì dù em có trốn xa đến đâu, cũng sẽ bị bọn họ bắt trở lại.”

“Tôi biết rồi.” Lâm Hiểu Phong gật đầu.

Lúc này cô bé mới chui vào vách tường, biến mất không chút tăm hơi.

Lâm Hiểu Phong nhanh chóng đến bên giường, tìm kiếm một hồi, rất mau, đã tìm được một cái hũ to bằng bàn tay.

Mở ra thì thấy, bên trong quả nhiên chứa tro cốt.

Đúng lúc này, một người từ trong ám đạo đi ra.

Người này thoạt nhìn khoảng hơn 60 tuổi, trên người mặc một đạo bào màu xanh lá, đầu đội Đạo quan.

Hắn cười ha hả nhìn Lâm Hiểu Phong, chắp tay nói: “Đạo hữu tới chơi, sao lại lén lút như ăn trộm thế? Đã tới đây, cũng nên thông báo lão hủ một tiếng, ta mời ngươi vào đường đường chính chính, chẳng phải tốt hơn sao?”

Lâm Hiểu Phong nhìn người này, cười nói: “Xưng hô “Đạo hữu” này không phải muốn gọi là gọi, đạo bất đồng khó lòng nói tiếp.”

“Nói đi, bất đồng chỗ nào?” Lão đạo sĩ cười hỏi.

Lâm Hiểu Phong sắc mặt không đổi, lạnh giọng quát lớn: “Ngươi luyện hoá cô bé thành Toạ Phu Đồng Tử, hòng được phát tài, Đạo ngươi học chính là thứ này sao?”

“Con bé đó gia cảnh lụi bại, ta không giết nó, trước sau gì nó cũng phơi thây trên núi, hay ngã xuống vách núi mà chết thôi, ta đem nó về luyện thành Toạ Phu Đồng Tử, nó mới có thể đưa thảo dược cho mẫu thân mỗi ngày, mẹ nó còn sống đến bây giờ, cũng chính ta đã ra tay cứu giúp.”

“Nói nhăng nói quậy.” Lâm Hiểu Phong đi qua đó, muốn mở cửa rời đi

Lão đạo sĩ thấy vậy, giang tay, ngăn cản Lâm Hiểu Phong, hai mắt lạnh lùng: “Để lại tro cốt, ta cho ngươi đi, đều là đạo hữu, hôm nay nếu ngươi nghe lời, ta có thể bỏ qua chuyện cũ!”

Lâm Hiểu Phong không muốn dong dài với hắn, trực tiếp tung một quyền vào giữa mặt lão đạo sĩ.

Lão đạo sĩ không ngờ Lâm Hiểu Phong đột nhiên xuất thủ, bị trúng một quyền ngã lăn xuống đất, giơ tay ôm mặt.

Miệng hắn phun ra một ngụm máu tươi: “Sức lực cũng mạnh đấy, trẻ trâu bây giờ thực quá manh động, không sợ bản thân rước phải họa sát thân.”

“Ngươi làm mấy chuyện thương thiên hại lý, không sợ bị ông trời báo ứng sao?” Lâm Hiểu Phong để ngoài tai mấy lời uy hiếp của lão đạo sĩ, gằn giọng nói: “Cẩn thận sau khi chết, bị đầy xuống 18 tầng địa ngục!”

Dứt lời, Lâm Hiểu Phong lập tức xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng Lâm Hiểu Phong, đạo sĩ chậm rãi mở miệng: “Đi đi, nếu ngươi đi, chỉ e nữ cảnh sát đi cùng ngươi sẽ mất mạng.”

Lâm Hiểu Phong dừng bước: “Dám uy hiếp ta?”

“Không phải uy hiếp ngươi, một đứa bé chẳng quan hệ gì với ngươi, còn cả A Lan bần cùng khốn khổ, ngươi giúp chúng thì lợi ích gì chứ?” Đạo sĩ cười ha hả, khuyên hắn: “Cậu trai trẻ, tất cả chẳng phải đều là vì tiền ư...”

“Thế sao, nhưng sư phụ ta lại dạy, làm người, bất kể ra sao, cũng phải bảo vệ bản tâm, kiếm tiền không sai, đồng tiền gắn liền chân tay, nhưng cho dù thế nào, đồng tiền mình kiếm ra, cũng không thể dính đầy máu tươi!” Lâm Hiểu Phong nói.

Tên đạo sĩ cười lạnh, nói: “Nói vậy, tính mạng nữ cảnh sát kia, ngươi cũng không quản sao?”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!