CÁC NGƯỜI RỐT CUỘC LÀ AI?
Lúc này, Lâm Hiểu Phong đích thực có chút điên đầu, dù biết phải sớm cắt đuôi Hoàng Hồng Y, lén tới đại trạch viện điều tra.
Nhưng hắn không thể ngờ, bà cô cảnh sát ngốc nghếch này lại thực sự đi vào từ cửa chính.
Lâm Hiểu Phong gãi đầu, quay lại nói: “Lão nhân, thương lượng với ngươi một chút, ngươi thả Hoàng Hồng Y ra, hơn nữa để ta mang tro cốt cô bé này đi siêu độ....hôm nay ta sẽ tạm tha ngươi một mạng, thế nào?”
Lão đạo sĩ nghe Lâm Hiểu Phong nói xong, nhịn không được bật cười ha hả: “Ha ha.... tiểu tử, ta không nghe lầm đấy chứ? Hướng Tu ta học Đạo nhiều như vậy năm, một tên tiểu bối như ngươi dám lớn tiếng nói tha mạng ta à?
....Nếu không niệm tình ngươi cũng biết chút pháp thuật, là đồng đạo trong giới Âm Dương, ta cũng không nhiều lời với ngươi như vậy? Trả lại hũ cốt, ta mới thả nữ cảnh sát kia ra!”
Hướng Tu phóng ánh mắt đầy vẻ khinh thường nhìn Lâm Hiểu Phong.
Bất luận là đạo sĩ hay Âm Dương tiên sinh, cũng đều có sư phụ - sư huynh xuất thân tông môn, nếu không phải sợ giết chết Lâm Hiểu Phong, lại dây dưa phiền phức với sư phụ tinh tinh gì đó của hắn, lão đạo sĩ này đã sớm động thủ không chút khách khí.
“OK, trả lại ngươi là được chứ gì?” Lâm Hiểu Phong nói đến đây, âm thầm rạch ngón tay, lén chích ra một giọt máu.
Lâm Hiểu Phong cầm hũ tro cốt, ném về phía Hướng Tu.
Hướng Tu cười lạnh một tiếng, quả nhiên gia hỏa này chỉ mạnh miệng mà thôi, giờ cũng phải ngoan ngoãn trả lại hũ tro cốt cho mình.
Nghĩ vậy, hắn giơ tay lên, đón lấy hũ cốt.
Đúng lúc này, Lâm Hiểu Phong bắn một giọt máu tươi thẳng về phía Hướng Tu.
Chỉ trong chớp mắt, giọt máu đã dính lên ống quần lão đạo sĩ.
Hướng Tu cũng không để ý, hắn nói: “Tiểu tử, coi như ngươi thức thời, xéo đi cho ta.”
“Lục Giáp lục Ất, tà quỷ tự xuất; lục Bính lục Đinh, tà quỷ nhập minh!”
Lâm Hiểu Phong thấp giọng lầm rầm niệm.
Nháy mắt, giọt máu trên ống quần Hướng Tu đã chui vào bên trong đùi lão.
“A!” Hướng Tu đau đớn hét thảm một tiếng, cúi đầu nhìn ống quần mình.
“Cái gì thế này...” Hướng Tu gắt gao túm chặt ống quần, kinh hãi nhìn Lâm Hiểu Phong: “Đây là đạo thuật gì hả...”
“Cứ từ từ mà chơi.” Lâm Hiểu Phong đi qua đó, đoạt lại hũ cốt trong tay Hướng Tu.
“Nói đi, Hoàng Hồng Y đâu?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Hướng Tu đau đến vã mồ hôi lạnh đầy đầu, nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Hiểu Phong: “Vương bát đản!”
“Lão tiền bối, ngươi mau nói thì hơn...” Lâm Hiểu Phong nói.
Hướng Tu hít sâu một hơi: “Bọn ta không bắt cô ta!”
“Cái gì?” Lâm Hiểu Phong sửng sốt, ngây ra nửa ngày.
“Lúc nãy có một nữ cảnh sát tới gõ cửa, nói bọn ta biết, có kẻ đột nhập vào nhà ăn trộm, bảo bọn ta đề cao cảnh giác, lúc đó ta mới xuống đây kiểm tra, dù sao cô ta cũng là cảnh sát, ta cũng chỉ muốn thử dọa ngươi chút thôi.” Hướng Tu cắn chặt răng.
Lâm Hiểu Phong lúc này mới gật gù, cũng đúng, Hoàng Hồng Y tốt xấu gì cũng là cảnh sát, tên Hướng Tu này có phát rồ thế nào, cũng không dám trực tiếp bắt Hoàng Hồng Y.
Hơn nữa khi Lâm Hiểu Phong tiến vào tầng hầm, cũng không bị ai phát hiện.
Thế mà vừa nghe nói Hoàng Hồng Y bị bắt, lại có chút hoảng hốt thất kinh.
“Hôm nay tạm tha cho ngươi.” Lâm Hiểu Phong dứt lời, liền xoay người rời đi.
Hướng Tu nhìn bóng dáng Lâm Hiểu Phong, ánh mắt lạnh lùng một cách dị thường.
Lâm Hiểu Phong rời khỏi đại trạch viện, quay lại nhà A Lan, Hoàng Hồng Y quả nhiên đã trở về.
Thật bất ngờ, Hoàng Mập.... bị còng tay!
Vừa thấy Lâm Hiểu Phong trở về, Hoàng Mập vội vàng nói: “Hiểu Phong, bà cô này điên rồi, vừa tới đã còng tôi lại.”
Lúc này, Hoàng Hồng Y cầm một chiếc còng tay khác đi tới.
Lâm Hiểu Phong liếc mắt nhìn cô ta, nói: “Muốn làm gì?”
“Ta tận mắt chứng kiến ngươi lén lút vào nhà người khác ăn trộm, chứng cứ vô cùng xác thực, ngươi còn muốn giải thích gì nữa?”
Hoàng Hồng Y nói đến đây, liền chuẩn bị đi tới còng tay Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong không muốn giải thích nhiều, nói: “Tự nhiên xông vào nhà người khác cũng chính là ăn trộm, ai ngụy biện nào?”
“Ngươi mới ngụy biện!” Hoàng Hồng Y sắc mặt ửng đỏ, tỏ vẻ giận dữ.
A Lan tỷ ngồi trên giường, hai mắt sưng đỏ, nhỏ giọng hỏi: “Con gái tôi đã về chưa?”
Lâm Hiểu Phong liếc mắt nhìn, cô bé đang ngồi yên lặng bên cạnh A Lan tỷ.
Chẳng qua bọn họ chưa khai minh đồ, không thể nhìn thấy cô bé mà thôi.
“Cô bé đã về rồi.” Lâm Hiểu Phong dứt lời, lấy từ trong túi ra sáu lá liễu cùng với một lọ sương mai.
Lâm Hiểu Phong ngâm sáu lá liễu vào trong sương mai một hồi, sau đó đưa cho ba người kia.
“Xoa cái này lên mí mắt, sẽ có thể nhìn thấy cô bé.” Lâm Hiểu Phong đưa cho A Lan.
A Lan vội vàng đón lấy.
Hoàng Hồng Y nhìn hai lá liễu hắn đưa, thoáng kinh ngạc, cười lạnh nói: “Ngươi cho rằng, ta sẽ tin vào trò bịp bợp của ngươi à?”
“Có phải bịp bợm hay không, cô tự mình nhìn, chẳng phải được rồi sao?” Lâm Hiểu Phong nói.
Hoàng Hồng Y nghe hắn nói thế, ánh mắt lộ vẻ do dự, không biết có nên nhận hai lá liễu này hay không.
Cắn răng một cái, thầm nghĩ: được thôi, xem ngươi còn muốn dở trò gì nữa!
Cô cầm hai lá liễu, đắp lên mí mắt, nhẹ nhàng day day một hồi.
“Á...!”
Hoàng Hồng Y vừa mở mắt, bất ngờ trông thấy một cô bé đang ngồi cạnh A Lan tỷ, bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, vội vàng lui về phía sau, dán người vào vách tường.
“Cái.... cái này... này.... là... là gì!” Giọng Hoàng Hồng Y run run.
A Lan lại vẻ mặt mừng rỡ, nhìn con gái bé bỏng bên cạnh.
“Linh Linh!” A Lan ôm chầm lấy cô bé.
“Mẹ...” Cô bé tên Linh Linh lúc này vô cùng vui sướng, tuy mỗi ngày cô bé đều trộm nhìn mẹ mình, nhưng giờ đây có thể mặt đối mặt nhìn nhau, cảm giác này cực kỳ khó tả.
Hoàng Mập vội vàng nói: “Hoàng Hồng Y, mau tháo còng tay cho tôi, bây giờ cô đã tin chúng tôi không phải kẻ lừa đảo rồi chứ?”
Hoàng Hồng Y vẫn ngẩn người ra, không hề nhúc nhích, bất kỳ ai trải qua chuyện này cũng đều như thế mà thôi, cho dù là Hoàng Mập lúc trước, không phải mất hồi lâu mới khép mồm lại được.
“Tháo còng cho Hoàng Mập đi, hai người bắt tay làm bạn có phải tốt hơn không.” Lâm Hiểu Phong nói.
Vẻ mặt Hoàng Hồng Y vẫn thất hồn lạc phách, sau khi tháo còng tay cho Hoàng Mập, Lâm Hiểu Phong nói: “A Lan tỷ, tỷ chỉ có thể ở bên con gái khoảng hai canh giờ, sau đó, tôi sẽ đưa cô bé đi đầu thai.”
“Bọn họ đã đáng thương lắm rồi, ngươi còn muốn bắt cô bé đi đầu thai?” Hoàng Hồng Y vẻ mặt phẫn nộ nói, trước đó cô đã nghe ông chủ Hồ kể chuyện về A Lan, trong lòng cũng rất thương xót số phận hai mẹ con họ.
A Lan hỏi: “Có thể để con bé bên tôi lâu hơn một chút không?”
“Con gái tỷ bị người ta luyện hoá thành Toạ Phu Đồng Tử, sự tình cụ thể thế nào tôi cũng không rõ, nên không biết giải thích sao với tỷ, nhưng có một việc khiến tôi dám chắc, chính là đám người kia sẽ mau kéo tới đây, cướp con gái tỷ đi.” Lâm Hiểu Phong nói.
Nói xong, ba người bước ra khỏi căn nhà gỗ, ngồi xuống bậc thềm nghỉ ngơi.
“Cu Mập, cậu quay lại khách sạn, thu dọn tất cả hành lý, xem ra sắp có phiền phức lớn.” Lâm Hiểu Phong nói với Hoàng Mập.
Hoàng Mập cau mày, không hỏi gì thêm, gật đầu rồi lập tức rời đi, chạy như bay về phía khách sạn.
Chờ Hoàng Mập đi khỏi, Hoàng Hồng Y không nhịn được, lắp bắp hỏi:
“Ngươi.... rốt cuộc... các ngươi là ai?”

No comments:
Post a Comment