GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 61

SIÊU ĐỘ


Lâm Hiểu Phong thấy thế, lấy ra một điếu thuốc, châm lửa hít một hơi, cười nói: “Nghe nói qua Thần Thuẫn Cục chưa?”

Hoàng Hồng Y vừa nghe, trợn mắt nhìn Lâm Hiểu Phong: “Còn dám ba hoa chém gió, ngươi tưởng ta ngốc à?”

Lâm Hiểu Phong nhún vai, bật cười nói: “Vậy cô đã nghe qua Âm Dương tiên sinh hay đạo sĩ bắt quỷ chưa?”

Hoàng Hồng Y ánh mắt sáng lên, Lâm Hiểu Phong nói: “Tôi là Âm Dương tiên sinh.”

“Thực sự có Âm Dương tiên sinh sao, chẳng lẽ trên đời này thực sự có quỷ?” Hoàng Hồng Y không nhịn được dồn dập hỏi.

“Chẳng phải vừa rồi cô cũng trông thấy sao? Còn muốn hỏi?”

Lâm Hiểu Phong trợn mắt nhìn cô một cái.

“Vậy có phải ngươi có rất nhiều bản lĩnh, cái gì mà biến cát thành vàng... hay gì đó tương tự không?” Hoàng Hồng Y hỏi.

“Ai nói với cô thế?” Lâm Hiểu Phong nói: “Kỳ thực, người thường đều có chút hiểu lầm về Âm Dương tiên sinh cũng như đạo sĩ.”

“Nghề này cũng không tốt như các người tưởng đâu, bất kể là Âm Dương tiên sinh hay đạo sĩ, hành sự đều có chút quỷ dị, thường là trảm yêu trừ ma.”

Hoàng Hồng Y nhíu mày: “Trảm yêu trừ ma? Có sao? Ta lớn như vậy, trước giờ chưa từng trông thấy yêu ma quỷ quái.”

“Yêu quái trên thế giới này không ít như cô tưởng vậy đâu, chẳng qua bịn chúng phần lớn đều ẩn mình trong đô thị, ngụy trang thành bộ dáng con người, sinh hoạt chốn thành thị. Bạn học, đồng sự.... của cô đều có thể yêu ma quỷ quái biến hình.”

“Nghe cứ như doạ dẫm con nít ba tuổi.”

Hoàng Hồng Y nhịn không được nói: “Đúng rồi, đám yêu quái đó có phải rất thích ăn thịt người không?”

“Ăn thịt người?” Lâm Hiểu Phong nói: “Yêu quái chân chính không thích ăn thịt người, thậm chí đa số bọn chúng đều rất thông minh chẳng khác gì chúng ta, yêu quái ăn thịt người, chỉ là số ít.”

“Chỉ cần yêu quái không hại người, không giết người, Âm Dương tiên sinh hay đạo sĩ sẽ không tuỳ tiện ra tay đối phó bọn chúng, đều là sinh linh sống trên thế giới này, cũng có sinh mệnh, không thể nói mạng ai đáng quý hơn ai, có thể cùng nhau chung sống trong hoà bình, chẳng phải tốt lắm sao?” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Đương nhiên, đây chỉ là cách nghĩ của Lâm Hiểu Phong, trên thực tế rất nhiều Âm Dương tiên sinh hay đạo sĩ cổ hủ, cứ gặp được yêu ma quỷ quái, bất kể thiện ác, sẽ ra tay tiêu diệt bằng sạch.

Lúc này, Hoàng Hồng Y như vừa khám phá ra một thế giới kỳ thú mới mẻ, trong lòng vô cùng tò mò, đột nhiên cô phát hiện, những suy nghĩ trước đây của mình như: truy bắt ác nhân, trừ gian diệt bạo... dường như hoàn toàn chẳng là gì so với trảm yêu trừ ma.

“Ngươi dạy ta bắt quỷ đi, dạy ta bắt quỷ, ta sẽ không bắt ngươi với tên mập kia!” Hoàng Hồng Y hai mắt đầy vẻ mong chờ, nhìn Lâm Hiểu Phong.

“Không có hứng thú, tôi nói nhiều với cô như vậy, còn để cô nhìn đến quỷ, chỉ hy vọng cô không bám theo tôi với Cu Mập nữa.” Lâm Hiểu Phong nói: “Ngày mai trời sáng, cô mau quay về Trùng Khánh đi.”

“Không được!” Hoàng Hồng Y lập tức lắc đầu: “Ta sẽ đi cùng hai người!”

Trong lòng thầm nghĩ, nếu cha với ông nôi phát hiện, mình không chỉ là một cảnh sát cừ khôi mà còn có thể trảm yêu trừ ma, khẳng định sẽ rất tự hào về mình cho coi!

Có lẽ vì gia thế, cha với ông nội của Hoàng Hồng Y đều rất kỳ vọng ở cô, tuy là phận nữ nhi, nhưng từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm ngặt, mong sau này lớn lên có thể nối nghiệp ông cha làm cảnh sát, trừ gian diệt ác!

Vì thế từ nhỏ, Hoàng Hồng Y luôn muốn chứng tỏ cho cha và ông nội thấy mình làm được còn hơn cả sự kỳ vọng.

Mặc dù bản thân đã đạt được nhiều thành tích, trở thành nữ cảnh tốt nghiệp xuất sắc nhất Học viện Cảnh sát, nhưng điều đó dường như vẫn chưa đủ.

“Cô thực không biết lý lẽ.” Lâm Hiểu Phong nói: “Cô tưởng bắt quỷ là trò chơi à? Dù có là chơi, cũng phải liều mạng đó!”

Hoàng Hồng Y nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Từ lúc ta lập chí làm cảnh sát, đã sớm coi nhẹ chuyện sinh tử, ngươi cho rằng cảnh sát bọn ta không phải liều mạng với đám đạo tặc hung ác đó sao?”

“Chỉ có hai chữ thôi...không dạy.” Lâm Hiểu Phong trả lời dứt khoát, cũng không để ý cô ta.

Từ lúc Hoàng Hồng Y biết bản lĩnh thật của Lâm Hiểu Phong, đã sớm không còn coi hắn là tội phạm giết người.

Không lâu sau, Hoàng Mập đã thu dọn xong hành lý quay về.

Hoàng Mập thấy Hoàng Hồng Y thay đổi 180 độ, trong lòng cũng không cảm thấy kỳ quái, rốt cuộc Lâm Hiểu Phong đã cho cô ta nhìn thấy quỷ, sau đó lại xảy ra nhiều chuyện khó có thể giải thích...

Kỳ thực Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập cũng không quá để ý phản ứng của Hoàng Hồng Y, thậm chí Lâm Hiểu Phong còn cảm thấy cô ta có chút phiền hà.

Hoàng Mập thì khác một chút, đơn giản mà nói, cậu ta sợ Hoàng Hồng Y.

Bình thường, với dung mạo cũng như vóc dáng như Hoàng Hồng Y, nếu là người khác, Hoàng Mập xem ra đã lân la thả thính.

Tuy nhiên, kể từ lúc Hoàng Hồng Y bắn phát súng cảnh cáo đó, Hoàng Mập đã bị doạ cho hồn vía lên mây, nào còn tâm trí  trò chuyện với Hoàng Hồng Y.

Hoàng Hồng Y thấy nói chuyện với Lâm Hiểu Phong không được, buộc phải hỏi Hoàng Mập, Hoàng Mập cũng chỉ biết kể lại cho cô ta mấy chuyện liên quan tới Lâm Hiểu Phong.

Trong đó có cả chuyện của Long Bà Tử.

Hoàng Hồng Y nghe kể chuyện Lâm Hiểu Phong đối phó Long Bà Tử xong, trong lòng cảm thán, quả nhiên suy đoán của mình không sai.

Lão Bà Tử kia quả nhiên là bị Lâm Hiểu Phong giết, chỉ khác mỗi bà ta là Cổ bà, cuối cùng còn biến thành yêu quái.

Sau khi nghe xong, Hoàng Hồng Y cảm thấy lúc trước dường như đã nghi oan Lâm Hiểu Phong.

Hai canh giờ thực mau chóng qua đi.

Lâm Hiểu Phong xem đồng hồ thấy đã đến giờ, liền đứng dậy.

Hoàng Hồng Y vội nói: “Cho hai mẹ con họ thêm chút thời gian nữa đi.”

“Hai canh giờ là cực hạn rồi.” Lâm Hiểu Phong cau mày: “Tôi lo có kẻ sẽ tới cướp cô bé.”

Lúc trước kỳ thực cũng là đánh lén, nên mới dễ dàng đắc thủ, hạ được Hướng Tu, lão già này nếu đã có thể luyện chế Toạ Phu Đồng Tử, khẳng định bản lĩnh không chỉ có như vậy.

Nếu để Hướng Tu tới đây, không biết sẽ còn xảy ra chuyện nữa, mau chóng đưa cô bé đi đầu thai thì tốt hơn.

Nghĩ đến đó, hắn cũng không ngại bị Hoàng Hồng Y ngăn cản, dứt khoát đẩy cửa ra.

A Lan cùng Linh Linh đang ngồi bên bàn, hai người vừa thấy Lâm Hiểu Phong bước vào, vẻ mặt đều trở nên ngưng trọng.

“A Lan tỷ, đến lúc Linh Linh đi đầu thai rồi.” Lâm Hiểu Phong nói.

A Lan tỷ khẽ mở miệng, muốn nói gì đó, Linh Linh ngoan ngoãn hiểu chuyện liền nói: “Mẹ... nhiều năm vậy rồi, mẹ cũng nên buông xuống thôi.”

“Ừ...” A Lan cắn chặt răng.

“Haizzz....” Lâm Hiểu Phong khẽ thở dài, tiếp đó, tay bấm pháp quyết, miệng lầm rầm niệm: 

“Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn, quỷ mị nhất thiết, tứ sinh triêm ân.. Minh tử ám tử, oan khúc khuất vong, trái chủ oan gia, thảo mệnh nhi lang. Sắc cứu đẳng chúng, cấp cấp siêu sinh, sắc cứu đẳng chúng, cấp cấp siêu sinh.”

Vãng Sinh Chú niệm xong một lượt, thân thể Linh Linh dần trở nên trong suốt.

A Lan vừa thấy, lập tức cầm lòng không được, nước mắt lã chã tuôn rơi, nhìn Linh Linh ngoan ngoãn ngồi trên ghế.

Linh Linh nhìn mẫu thân, cố kiềm chế cảm xúc, chậm rãi cất tiếng, nói: “Mẹ, sau khi con đi đầu thai, sẽ không chăm sóc mẹ được nữa rồi, mẹ... nhất định mẹ phải chăm sóc tốt bản thân mình nhé.”

“Ừ, mẹ biết rồi.” A Lan hai mắt rưng rưng, khẽ gật đầu.

“Nếu có kiếp sau, con hy vọng có thể làm con gái mẹ thêm lần nữa.”

Linh Linh nói xong, thân thể cô bé mờ nhạt dần, giống như sắp tan biến.

“Linh Linh.” A Lan lao tới, muốn ôm Linh Linh vào lòng, nhưng cô bé đã tan vào hư không.

Hai mắt A Lan thất thần nhìn nơi Linh Linh vừa biến mất, ngây ngốc không thôi.

Lâm Hiểu Phong nắm chặt tay, khẽ lắc đầu: “A Lan tỷ, đừng quá bi thương!”

(Hết chương)



No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!