GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 70

GẶP PHIỀN PHỨC LỚN

“Hắc hắc, theo ta đoán, đám con gái ăn mặc loè loẹt đó, tuyệt đối là Hồ ly tinh.” Hoàng Hồng Y tự tin nói: “Với bản lĩnh của ta, thu phục bọn chúng, chắc chắn không thành vấn đề.”

“Vậy cô còn gọi chúng tôi tới làm gì?” Lâm Hiểu Phong châm chọc.

Hoàng Hồng Y nói: “Kêu hai ngươi tới coi như có bảo hiểm.”

Lâm Hiểu Phong vô ngữ.

Quá phân nửa là bà cô Hoàng Hồng Y này, trong lòng có chút sợ hãi, cho nên mới kêu bọn hắn đi cùng.

“Cậu nói xem, sao lại thế chứ?” Hoàng Mập hỏi.

“Chắc là Hồ yêu, hơn nữa còn là một ổ.”

Lâm Hiểu Phong trầm ngâm một hồi, nói: “Không dễ đối phó vậy đâu, đừng có mở miệng ra là đánh đánh giết giết, có điều này, nhất định phải nhớ kỹ! Tốt nhất chính là nói chuyện trong hoà bình.”

Hoàng Hồng Y bất mãn hỏi: “Với yêu quái thì có gì để nói?”

“Yêu quái cũng có cha sinh mẹ dưỡng, có thể biến thành tinh quái, đều không phải ngu ngốc, sao không thể nói?” Lâm Hiểu Phong phân tích.

Lôi Đả Phần cách nội thành Thành Đô rất xa, xe chạy ba giờ liền, băng một quãng đường núi thật dài vô cùng lầy lội, lúc này mới tới trước cổng một thôn trang.

Hiện giờ trời cũng đã về khuya, đại đa số thôn dân đã chìm vào giấc ngủ.

Ba người mở cửa xuống xe, Lâm Hiểu Phong chợt rùng mình.

“Lạnh quá a.” Lâm Hiểu Phong nói thầm một tiếng. “Cu Mập, cậu với Hoàng Hồng Y vào trong thôn hỏi thử, tối nay có thể ngủ nhờ một đêm hay không, mặt khác hỏi rõ xem đám con gái ăn mặc loè loẹt đó rốt cuộc là thế nào.”

Hoàng Mập hỏi: “Vậy còn cậu?”

“Tôi đi quan sát một chút.” Lâm Hiểu Phong nói xong, liền cầm túi da đen chui vào trong rừng cây.

Lâm Hiểu Phong đi một vòng quanh thôn, tìm kiếm khu vực gần rừng cây, cũng không phát hiện yêu khí gì hết.

Qua chừng vài phút, đột nhiên di động vang lên.

“Alo, Cu Mập, sao thế?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Hiểu Phong, không hay rồi! Vừa rồi chúng tôi vào thôn, gặp phải yêu quái! Hoàng Hồng Y bị thương nặng ngất đi rồi, không biết sống hay chết.”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, cúp điện thoại, phóng như điên vào trong thôn.

Rất mau, đã tới nơi.

Từ xa hắn đã nhìn thấy rất nhiều thôn dân đang tụ tập quanh một ngõ nhỏ.

“Làm ơn một chút... cám ơn!”

Lâm Hiểu Phong rẽ đám đông chen vào, lúc này Hoàng Hồng Y đã ngất lịm, khóe miệng rỉ máu, Hoàng Mập đứng một bên, loay hoay không biết phải làm sao.

Khiến Lâm Hiểu Phong kinh ngạc hơn chính là, bên cạnh chân Hoàng Hồng Y, còn có một con hồ ly màu trắng đang run rẩy.

“Rốt cuộc là sao?” Lâm Hiểu Phong khẩn trương hỏi.

“Vừa rồi lúc chúng tôi vào thôn, gặp hai nữ nhân ăn mặc loè loẹt từ ngõ nhỏ này đi ra, Hoàng Hồng Y liền đánh nhau với hai người đó, kết quả bọn chúng đích thực là yêu quái, cậu xem xem, con hồ ly dưới đất này chính là một trong hai nữ nhân đó biến thành.”

“Không xong!” Lâm Hiểu Phong sắc mặt biến đổi: “Một con chạy thoát?”

“Ừ” Hoàng Mập gật đầu.

Lâm Hiểu Phong nóng lòng hỏi: “Chạy hướng nào?”

Hoàng Mập chỉ về phía tây: “Bên kia.”

“Cậu chăm sóc Hoàng Hồng Y, nhớ kỹ, phải nghĩ cách cứu sống con hồ ly này.” Dứt lời, Lâm Hiểu Phong cầm túi da chạy về hướng Tây thôn.

Đang yên đang lành thì....

Trong lòng Lâm Hiểu Phong không khỏi có chút chửi “má nó”, chẳng phải đã dặn Hoàng Hồng Y, gặp phải yêu quái thì nói chuyện từ tốn sao?

Một hai con yêu quái thì đơn giản, nhưng hồ ly trong núi sâu ly đều sống theo bầy đàn, đâu dễ đối phó như vậy.

Lâm Hiểu Phong chỉ còn biết hy vọng, mình có thể đuổi kịp con hồ ly đào tẩu kia, tìm cách diệt nó, bằng không tin tức này truyền tới hang ổ hồ ly, sẽ hỏng bét mọi chuyện.

Lâm Hiểu Phong tìm kiếm nửa giờ, vẫn không thấy tăm hơi hồ yêu đâu, chỉ có thể thở dài một hơi, hy vọng có thể cứu sống con hồ ly kia, chỉ cần nó không chết, chắc còn có thể thương lượng.

Nhưng vừa mới quay lại thôn, đi tới chỗ đám đông, liền nhìn thấy Hoàng Hồng Y tay xách cổ hồ ly, xung quanh chật kín thôn dân.

“Mọi người yên tâm! Tôi đã giết chết yêu nghiệt này! Từ nay về sau mọi người không phải sợ bọn chúng quấy nhiễu!”

“Tốt quá!”

“Tiểu cô nương này bản lĩnh thực lợi hại, yêu quái cũng có thể giết chết.”

Hoàng Hồng Y sắc mặt ửng đỏ, tuy vết thương trên người rất đau, nhưng nghe được lời khen của đám thôn dân xung quanh, trong lòng lập tức cao hứng, nhìn con hồ ly đã chết trong tay, nghĩ thầm, hồ yêu bất quá cũng chỉ thế thôi, mất công nghe lời cái tên Lâm Hiểu Phong kia, phải cẩn thận này nọ, sớm biết lá gan hắn nhỏ như vậy, cũng chẳng cần đưa hắn theo làm gì.

Sắc mặt Lâm Hiểu Phong thực khó coi, nhìn thanh Đào Mộc Kiếm cắm trên thi thể hồ ly.

“Vì sao phải giết nó?” Lâm Hiểu Phong hít sâu một hơi.

“Ngươi đã quay lại rồi à? Nghe Hoàng Mập nói ngươi đuổi theo con yêu quái kia, không theo kịp hả, ngươi xem đi, chính ta tự mình giải quyết!” Nói rồi, Hoàng Hồng Y giơ cao xác hồ ly, quơ quơ trước mặt Lâm Hiểu Phong, giống như khoe khoang chiến tích.

“Cô không nên giết nó.” Lâm Hiểu Phong sắc mặt trầm xuống: “Cô có biết, nếu giết nó, sẽ gặp phải tai họa lớn thế nào không?”

“Ngươi đừng có ở đây nói chuyện giật gân!” Hoàng Hồng Y trừng mắt lườm hắn một cái: “Chính ngươi nhát gan thì có, ngươi cho rằng ai cũng nhát gan sợ phiền phức giống ngươi sao?”

Nói xong, Hoàng Hồng Y cao hứng nói với thôn dân xung quanh: “Tất cả mọi người an tâm về nhà ngủ đi, yêu quái đã bị ta tiêu diệt rồi!”

“Ai là thôn trưởng?” Lâm Hiểu Phong mở miệng, lớn tiếng hỏi.

Một ông lão hơn 70 tuổi, tay chống một cây quải trượng đi tới: “Ta là thôn trưởng nơi này, các người là ai?”

Lâm Hiểu Phong nói: “Thôn trưởng, chúng tôi là cảnh sát, nghe các người báo án, lập tức tới đây xử lý rắc rối của các người, tối nay, xin hãy tập trung toàn bộ thôn dân qua đêm ở quảng trường đi.”

“Chuyện này....” Thôn trưởng tỏ vẻ nghi hoặc, hỏi: “Sao phải thế?”

“Ông không cần lo lắng quá, cứ bảo toàn bộ thôn dân ra đây là được.”

Hoàng Hồng Y không đồng ý, vội vàng kéo Lâm Hiểu Phong: “Ngươi làm cái trò gì thế? Có phải ngươi muốn chống đối ta hay không? Ta vừa bảo thôn dân về nhà ngủ, ngươi lại bảo bọn họ ra quảng trường qua đêm? Ta đã tiêu diệt yêu quái, ngươi còn muốn giở trò gì nữa đây...”

Trong lòng Hoàng Hồng Y, Lâm Hiểu Phong chính là đang ghen ăn tức ở mình có bản lĩnh, rốt cuộc trong mắt cô ta, Lâm Hiểu Phong chỉ là một tên Âm Dương tiên sinh, đương nhiên bản lĩnh cũng không ra gì, sao có thể so với mình, học được đạo pháp Mao Sơn chính tông.

“Tôi không có thời gian giải thích với cô.” Lâm Hiểu Phong khẽ lắc đầu nói: “Cu Mập...”

Lúc này Hoàng Mập đang đứng trong đám đông, vừa nghe Lâm Hiểu Phong gọi mình, vội vàng chạy tới hỏi: “Hiểu Phong, có chuyện gì?”

“Mau chóng vẽ phù, lát nữa phải làm đại sự.”

Lâm Hiểu Phong nhìn về phía rừng cây ngoài thôn, trong lòng dấy lên cảm giác bất an.

Hoàng Mập cùng thôn trưởng chạy ngược chạy xuôi, hô hào thôn dân tập trung tại quảng trường ngủ một đêm.

Trong khi đó, Lâm Hiểu Phong chuẩn bị chu sa, máu chó mực, giữa quảng trường bắt đầu vẽ một đạo phù chú thật lớn, dùng để bảo vệ thôn dân.

Hoàng Hồng Y đứng một bên quảng trường, thở phì phì nhìn Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập bận rộn chạy qua chạy lại, cô ta cảm thấy, Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập làm như vậy, chính là vì muốn chống đối mình.

Trong lòng thầm nghĩ, hồ yêu đã bị ta giết, đám yêu quái đó khẳng định sẽ sợ mà bỏ chạy, đây mới là phản ứng bình thường.

Rốt cuộc, một tên tội phạm bị cảnh sát bắt, đồng loã của hắn nhất định sẽ lẩn trốn....Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất của Hoàng Hồng Y chính là, coi lũ yêu quái giống như tội phạm.

Lâm Hiểu Phong không ngừng vẽ phù chú, lúc này Hoàng Mập trán đẫm mồ hôi, nôn nóng chạy tới: “Hiểu Phong, không hay rồi.”

“Sao thế?” Lâm Hiểu Phong ngẩng đầu hỏi.

“Tất cả chuột bọ rắn rết trong thôn đều chen nhau ào ào chạy khỏi thôn...” Hoàng Mập nói.

“Tôi biết rồi...”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, cũng không lấy làm lạ, đám động vật nhỏ này có thể biết trước nguy cơ, chúng nhất định đã cảm giác được trong thôn sắp xảy ra tai hoạ, cho nên mới lũ lượt dắt nhau đào tẩu.


(Hết chương)


2 comments:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!