HỒ YÊU ĐỘT KÍCH
Trong thôn lúc này ồn ào huyên náo, các thôn dân đều đã lên giường đi ngủ, đột nhiên bị đánh thức.
Kỳ thực thôn trưởng cũng không muốn đánh thức mọi người đang ngủ say, nhưng mắt thấy con hồ ly vừa bị Hoàng Hồng Y giết chết...
...Ông ta thà tin vào điều tưởng chừng như không thể này, hô hào tập hợp toàn bộ thôn dân tại quảng trường.
Lâm Hiểu Phong nhìn quanh, trong thôn đại khái cũng chỉ có khoảng 50 người, đại đa số đều là lão nhân 50-60 tuổi, hoặc trẻ con bé tí, cơ hồ không có thanh niên trai tráng.
Thì ra những người trẻ tuổi, trên cơ bản đều rời núi ra ngoài làm công, ai mà nguyện ý lưu lại sơn thôn này chứ?
“Kim lão ca, chuyện gì thế, đêm hôm còn gọi cả đống người ra đây là sao?”
Người được gọi là Kim lão ca, đương nhiên chính là thôn trưởng, lúc này thôn trưởng mới chỉ vào con hồ ly vừa bị Hoàng Hồng Y giết chết kia, đem sự việc ban nãy kể lại với mọi người.
Tức khắc, thôn dân ai nấy ồ lên kinh ngạc, cả đám trong lòng đều cảm thấy không thể tin nổi.
Tuy phần lớn bọn họ sống ở vùng núi nghèo khó, cũng đã nghe qua không ít truyền thuyết về yêu quái, nhưng lúc này thi thể yêu quái thực sự bày ra trước mặt, vẫn khiến họ không thể tin nổi.
Rốt cuộc, Lâm Hiểu Phong cũng hoàn thành trận đồ trên quảng trường.
Hắn vẽ một vòng tròn đường kính 10m, bên trong có đủ các loại phù chú.
Lâm Hiểu Phong chắp tay, lớn tiếng nói: “Xin mời các vị mau chóng vào bên trong kết giới, lát nữa bất kể nhìn thấy thứ gì, bất luận sợ hãi đến đâu, cũng đừng rời khỏi cái vòng này.”
Đám thôn dân nửa tin nửa ngờ, đi vào trong trận đồ.
“Hoàng Mập...” Lâm Hiểu Phong hô.
Hoàng Mập vội vàng chạy tới.
“Cậu vào trong trận đồ, chờ đám yêu quái tới, lập tức triển khai trận đồ.” Lâm Hiểu Phong nói.
Trận pháp này được gấp rút hoàn thành, phải có người ở trung tâm duy trì trận pháp.
“Sao mà duy trì?” Hoàng Mập hỏi.
“Rất đơn giản.”
Lâm Hiểu Phong dẫn Hoàng Mập vào trung tâm trận đồ, nói: “Lát nữa cậu cắt tay, nhỏ máu vào trận đồ, chỉ cần máu cậu chảy liên tục, trận pháp sẽ không bị phá hoại.”
“Này này, Hiểu Phong... cậu đừng nói giỡn nữa, thân thể tôi gầy yếu thế này, mất chút máu tôi sẽ té xỉu liền đó nha.” Hoàng Mập nói: “Thực ra, tôi bị thiếu máu... cậu không biết sao?”
“Cậu mà bị thiếu máu?”
Lâm Hiểu Phong liếc mắt lườm Hoàng Mập một cái, tung chân đá vào mông cậu ta: “Cậu bị huyết áp cao nghe còn có lý, đừng có vớ vẩn nữa, chuyện này liên quan đến mạng sống nhiều người, không rảnh nói giỡn với cậu.”
Hoàng Mập hít vào một hơi, có chút bất đắc dĩ nói: “Máu những người khác không được sao?”
“Cậu nói đi?” Lâm Hiểu Phong trừng mắt lườm cậu ta một cái.
Đây là một trận pháp trong Quỷ Thuật, cần phải dùng máu tươi làm chất dẫn, mà máu người thường, căn bản không có hiệu quả, ít nhất cũng phải là máu của người đã bái Tam Thanh như Hoàng Mập.
Bất kể Cu Mập có nguyện ý hay không, cậu ta vẫn phải làm.
Lúc này, Lâm Hiểu Phong nhìn về phía Hoàng Hồng Y đang đứng ngoài trận pháp.
“Cô vào trong trận pháp thì hơn, lát nữa tôi không chắc có thể lo cho cô đâu.”
Lâm Hiểu Phong đi tới trước mặt Hoàng Hồng Y.
Hoàng Hồng Y hừ một tiếng: “Ai cần ngươi lo?”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, trực tiếp túm lấy cổ áo Hoàng Hồng Y, nhấc bổng cô ta lên.
Lâm Hiểu Phong hít sâu một hơi: “Cô nghe rõ cho tôi, tôi biết cô tâm cao khí ngạo, lúc nào cũng tự cho mình là đúng.”
“Từ năm 7 tuổi, tôi đã theo sư phụ hàng yêu trừ ma, yêu quái tôi gặp nhiều hơn so với cô tưởng! Cô không hiểu chuyện, giết chết hồ yêu chuốc lấy phiền phức, tôi cũng không tính toán với cô, nhưng lần này liên quan đến chuyện sống chết của mọi người!”
Hoàng Hồng Y vừa nghe, trừng mắt nói: “Ngươi nói ai không hiểu chuyện hả? Từ nhỏ bất kể làm chuyện gì ta cũng giành vị trí số 1! Cho dù Học Viện Cảnh Sát đầy dãy tinh anh, ta vẫn xếp thứ 1, ngươi có tư cách gì mà giáo huấn ta?”
Bốp!
Một tiếng bạt tai vang lên.
Sau khi Lâm Hiểu Phong cho Hoàng Hồng Y một bạt tai, vẫn túm chặt cổ áo cô ta, chỉ vào bên trong trận pháp nói: “Cô nhìn đi, vì cô, biết bao nhiêu người sắp gặp tai hoạ.”
“Ngay cả Hoàng Mập, cũng phải dùng máu tươi để duy trì trận pháp này, bảo cô vào lánh nạn, cô còn không chịu?”
Hoàng Hồng Y cắn răng, cảm thấy da mặt bỏng rát đau đớn: “Nhiều yêu quái thì đã làm sao! Ta có thể giết sạch bọn chúng!”
“Chỉ dựa vào mình cô? Cùng với mấy chiêu kungfu mèo quào kia sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi: “Cô đứng đầu Học Viện Cảnh Sát, vậy cô có biết mùi vị bị yêu quái giết chết thế nào không? Cô không biết, nhưng tôi đã từng thử qua!”
“Cô có biết, nhìn người khác bị yêu quái giết chết, còn mình cứu không được bọn họ....mùi vị sẽ thế nào không? Cô không biết, nhưng tôi đã từng chứng kiến!”
“Cô chẳng hiểu gì hết, chỉ biết làm theo ý mình, tự cho mình là cái rốn của vũ trụ, đây là thứ cô học được ở trường cảnh sát sao?”
Lâm Hiểu Phong quát.
Hắn đã thực sự nổi giận.
Lâm Hiểu Phong không phải là người dễ nổi nóng, bản thân đã từng trải nhiều chuyện, thấy cũng nhiều hơn, cho dù trước đó Hoàng Hồng Y giết chết con hồ yêu kia, Lâm Hiểu Phong cũng không tức giận chút nào.
Rốt cuộc Hoàng Hồng Y cũng không hiểu mấy việc này, thời điểm mới học đạo thuật đối phó yêu tà, ai mà chẳng phạm sai lầm, nhưng thái độ lúc này của Hoàng Hồng Y khiến hắn có chút chịu không nổi.
“Ngươi thì biết cái gì! Tự ta cũng có thể lo được! Yêu quái thì đã sao? Ta sẽ giết sạch chúng nó!”
Hoàng Hồng Y lớn tiếng gào lên.
Lâm Hiểu Phong buông lỏng cổ áo cô ra, im lặng nhìn một hồi, nói: “Tự lo thân mình cho tốt!”
Nói xong, Lâm Hiểu Phong cũng không màng Hoàng Hồng Y.
Kỳ thực, trong lòng Lâm Hiểu Phong hiểu rõ, bản chất Hoàng Hồng Y cũng không tồi, chỉ là tự cao tự đại quá mức, người như vậy học đạo thuật bắt quỷ, thường sẽ không sống lâu.
Lâm Hiểu Phong dặn dò thôn dân một lần nữa, bảo bọn họ bất luận thế nào cũng không thể ra ngoài, sau đó đi tới trung tâm quảng trường ngồi xếp bằng dưới đất, bắt đầu chờ đợi.
Lúc này, đám quạ đen trong rừng cây quanh thôn chợt dáo dác bay lên, tiếng kêu chói tai bỏ chạy về hướng ngược với sơn thôn.
“Chưa gì đã tới sao?” Lâm Hiểu Phong lấy từ túi da một đạo bào màu vàng, tay cầm Kim Tiền Kiếm, im lặng chờ đợi.
“Ngao ngao ngao ngao……”
Bỗng nhiên, từ bốn phương tám hướng truyền đến tiếng hồ ly kêu gào, ngao ngao không ngừng, không biết có bao nhiêu con hồ yêu.
Trong các ngõ ngách tối đen, xuất hiện những cặp mắt xanh lè, nhìn chằm chằm đám người trên quảng trường.
“Tại hạ Lâm Hiểu Phong, vô tình kết oán với các vị hồ tiên, hy vọng các vị giơ cao đánh khẽ!”
Lâm Hiểu Phong lớn tiếng hô.
Lúc này, từ trong con hẻm tối đen, một nữ tử chừng 27-28 tuổi bước ra.
Cô ta mặc một áo lụa mỏng màu đỏ, đường cong lấp ló, trông thực quyến rũ.
Trang điểm nhẹ nhàng, dung mạo chẳng khác gì hoa đán minh tinh.
“Ta là Hồ Cơ, tiểu muội của ta bị các ngươi bắt, chỉ cần thả muội muội ta ra, chuyện này coi như bỏ qua.”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, khẽ gật đầu nói: “Lúc trước có hiểu lầm, muội muội của ngươi chẳng may bị thương, đang được cứu chữa trong nhà, ta sẽ đưa cô ta ra ngay đây.”
Dứt lời, Lâm Hiểu Phong siết chặt Kim Tiền Kiếm sau lưng, chuẩn bị tập kích!

No comments:
Post a Comment