HAI ĐỒNG TIỀN LÀ ĐỦ
Hai mắt A Lan ngây dại, thẫn thờ ngồi trên ghế.
“A Lan tỷ, ty đừng quá thương tâm.” Hoàng Hồng Y đi lên trước, ngồi xuống bên cạnh A Lan an ủi.
Lâm Hiểu Phong day day mũi, cảm thấy có chút không thoải mái, dù sao cũng chính tay mình đưa Linh Linh đi đầu thai. Dù trong lòng minh bạch, thế này đã là kết quả tốt nhất, nhưng lúc này, không hiểu dao tâm trạng hắn lại phiền muộn như vậy.
Hoàng Mập có thể nói là là người hiểu rõ Lâm Hiểu Phong nhất, vừa thấy bộ dáng hắn, liền đi tới bên cạnh, cười nói: “Tiểu tử cậu nghĩ nhiều rồi, đây chẳng phải chuyện tốt sao?”
A Lan lúc này mới nhìn qua đây, “phịch” một cái, quỵ hai chân xuống trước mặt Lâm Hiểu Phong: “Cám ơn cậu, cám ơn cậu giúp con gái tôi đầu thai chuyển thế!”
“A Lan tỷ, đừng làm vậy mà.” Lâm Hiểu Phong vội vàng đỡ A Lan dậy.
Lúc này, trong lòng Lâm Hiểu Phong chợt cảm thấy có gì bất ổn, nhịn không được thoáng nhìn ra ngoài cửa.
“Hoàng Mập, Hoàng Hồng Y, hai người ở lại trong nhà, phiền phức tới rồi.”
Dứt lời, Lâm Hiểu Phong cầm theo túi da, đi ra khỏi nhà, sau khi đóng cửa, thuận tay dán lên trên đó một tấm hoàng phù.
Kể từ lúc Lâm Hiểu Phong học Quỷ Thuật, trực giác cực kỳ chuẩn xác, hắn mơ hồ cảm giác được có người đang thi triển tà thuật gần đây.
Rất mau, hắn đưa mắt nhìn về phía rừng cây.
Một cảm giác quái dị từ này phía khu rừng truyền đến.
Khoé miệng Lâm Hiểu Phong khẽ nở một nụ cười, nhanh chóng đi vào trong rừng.
Khu rừng này có gì đó rất quỷ dị, quá mức yên tĩnh, nói vậy bởi lúc này đang là mùa hè, trong rừng đáng lẽ phải có côn trùng rúc rích hay tiếng chim kêu vượn hú mới đúng.
Nhưng kể từ lúc Lâm Hiểu Phong bước vào khu rừng, hết thảy đều yên lặng đến mức quỷ dị.
Dựa theo cảm giác dò tìm phương hướng, chẳng mấy chốc Lâm Hiểu Phong đã nhìn thấy Hướng Tu.
Lão ta mặc đạo bào màu xanh lam, đứng phía sau pháp đàn.
Ánh lửa bập bùng chiếu hắt lên mặt Hướng Tu, càng làm cảnh tượng thêm quỷ dị.
“Lão tiền bối, ngươi đang làm gì thế? Quá nửa đêm còn ra đây bày trò? Không sợ bị trúng gió à?”
Trong lòng Lâm Hiểu Phong khá căng thẳng, cẩn thận đề phòng, lão già Hướng Tu này quả thực rất quái dị, rõ ràng mặc đạo bào, tự xưng là đạo sĩ, nhưng lại luyện chế Toạ Phu Đồng Tử chỉ có ở Nhật Bản.
Cẩn thận vẫn hơn.
Hướng Tu nhếch miệng nở nụ cười âm lãnh: “Thằng nhóc, ta không có tâm tư đấu pháp với ngươi, mau ngoan ngoãn trả lại ta Toạ Phu Đồng Tử, bằng không, ta sẽ không khách khí đâu.”
“Bày lắm trò như vậy làm gì?” Lâm Hiểu Phong trừng mắt lườm hắn một cái: “Ta siêu độ Toạ Phu Đồng Tử rồi.”
“Cái gì!”
Hướng Tu sửng sốt nhìn Lâm Hiểu Phong, lập tức siết chặt nắm đấm, hai mắt đỏ ngầu như máu hướng Lâm Hiểu Phong gào thét: “Ngươi có biết, khó khăn thế nào mới tìm được một bé gái, có thể luyện chế thành Toạ Phu Đồng Tử hay không! Sao ngươi dám siêu độ nó!”
“Nói nhiều cũng vô dụng, trừ phi ngươi có thể xuống Âm tào địa phủ cướp lại người.”
Lâm Hiểu Phong nói rồi, mở túi da, lấy ra một tấm phù trấn áp tà ám, nắm chắc trong tay, cảnh giác nhìn Hướng Tu.
Vừa nghe Lâm Hiểu Phong nói lời này, Hướng Tu lập tức nổi giận đùng đùng.
“Ta sẽ đưa ngươi xuống Âm tào địa phủ!” Hướng Tu hét lớn, tiếp theo nhấc bổng hai hũ rượu màu đen.
Trên hai cái hũ này đều dán đầy hoàng phù.
Hắn dùng sức ném mạnh hai hũ rượu xuống đất.
“Bang” một tiếng vỡ vụn, tiếp theo, hai luồng âm khí màu đen bay ra.
Lâm Hiểu Phong khẽ cau mày, nhìn hai luồng âm khí dần dần biến thành hai con nữ quỷ.
Khiến Lâm Hiểu Phong cảm thấy quái dị chính là, hai nữ quỷ này có chút không bình thường a!
Không phải vì chúng quá mạnh, mà là bọn chúng hình như không phải quỷ quái Trung Quốc!
“Cái quái gì đây?” Lâm Hiểu Phong trong lòng kinh hãi.
Lúc này, cổ hai con nữ quỷ đột nhiên vươn dài ra, hai cái đầu lao vút về phía Lâm Hiểu Phong.
“Cấp cấp như luật lệnh!” Lâm Hiểu Phong chân đạp Thất Tinh Bộ, vươn tay dán lá phù trấn áp tà ám lên đầu một con, con còn lại bị Lâm Hiểu Phong dùng túi da tuỳ tay đánh văng ra.
Nữ quỷ bị dán phù kêu gào thảm thiết, vội vàng rụt cổ lại với tốc độ cực nhanh tốc độ, kinh hãi nhìn Lâm Hiểu Phong.
“Giết hắn!” Hướng Tu gào lên, khiến Lâm Hiểu Phong không ngờ chính là, Hướng Tu liên tục lôi từ dưới đạo đàn ra hơn 20 hũ rượu, một hơi quăng hết toàn bộ xuống đất.
Ngay sau đó, Lâm Hiểu Phong liền bị hơn 20 con yêu quái bao vây.
“Hướng Tu, sao ngươi có lắm thứ kỳ quái vậy hả?” Lâm Hiểu Phong tò mò hỏi.
Lũ quỷ này thực lực cũng không mạnh lắm, bất quá đều có bộ dáng yêu quái Nhật Bản.
Không phải vong hồn người Nhật, mà là người Trung Quốc, bị luyện chế thành yêu quái cổ dài của Nhật.
Hướng Tu vừa nghe Lâm Hiểu Phong hỏi thế, lập tức cười lớn: “Ha ha...thằng nhóc... hôm nay ngươi có chạy đằng trời!”
Hướng Tu vô cùng tự tin, nhiều quỷ yêu như vậy, cho dù chỉ bao vây, cũng khó lòng đào tẩu, Lâm Hiểu Phong trẻ tuổi thế này, sao có thể thoát được?
“Thế sao?” Lâm Hiểu Phong vốn định sử dụng Quỷ Thuật, bất quá cẩn thận suy nghĩ lại, khẽ lắc đầu.
Lúc trước do tuỳ tiện xuất thủ, mới để Minh Đường phát hiện mình biết Quỷ Thuật, nếu có thể, hạn chế tối đa dùng Quỷ Thuật vẫn hơn.
Vì vậy, Lâm Hiểu Phong lôi từ trong túi ra 2 đồng tiền.
“Diệt bọn tà ám này, hai đồng tiền là quá đủ.” Lâm Hiểu Phong kẹp đồng tiền trên ngón tay, chuẩn bị sẵn tư thế.
“Dám làm càn! Lên, băm thây xé xác hắn ra cho ta!”
Hướng Tu vừa dứt lời, hơn hai mươi con tà ám lập tức bao vây Lâm Hiểu Phong, nhe nanh múa vuốt lao về phía hắn tấn công.
“Thử gian thổ địa, thần chi tối linh. Thăng thiên đạt địa, xuất u nhập minh. Vi ngô quan tấu, bất đắc lưu đình. Hữu công chi nhật, danh thư thượng thanh.”
Lâm Hiểu Phong dồn sức xuống dưới chân, thả một đồng tiền xuống, chỉ trong nháy mắt, đám yêu quái vốn sắp đụng được tới người Lâm Hiểu Phong liền bị một kết giới màu vàng nhạt ngăn chặn, đánh bật trở về.
Lâm Hiểu Phong đứng trên đỉnh một cái hũ, bốn phương tám hướng đều được kết giới màu vàng nhạt bảo vệ, đám tà ám này căn bản không thể phá vỡ kết giới.
“Sao lại thế này!” Hướng Tu trợn to hai mắt đến cực đại, sửng sốt nhìn Lâm Hiểu Phong.
Con mẹ nó! Đây chính là Thổ Địa Thần Chú, có thể mượn sức Sơn Thần - Thổ Địa quanh đây, tà ám tầm thường có thể phá được mới là lạ.
“Ta nói rồi, hai đồng tiền là đủ để xử mấy con yêu quái này của ngươi, hiện vẫn còn một đồng nữa, xem ta đối phó chúng thế nào!”
Lâm Hiểu Phong khẽ nhếch miệng cười nhạt, nhẹ nhàng ném đồng tiền lên giữa không trung, tay bấm pháp quyết, miệng lầm rầm niệm:
“Tá thổ địa chi lực, tru tà!”
Ngay lập tức, đồng tiền toả ra kim sắc quang mang, lũ yêu quái đó sau khi bị quang mang chiếu vào, lập tức khắc kêu gào thảm thiết, ngã lăn xuống đất, không ngừng giãy giụa.
Kim sắc quang mang chiếu tới đâu, yêu quái giống như bị lửa thiêu đốt tới đó, quằn quại thống khổ.
Rất mau, hơn 20 con tà ám đã bị hồn bay phách tán.
Hướng Tu trợn mắt há hốc mồm, đám yêu quái mình luyện chế hơn nửa cuộc đời, không ngờ lại bị thằng nhãi ranh miệng còn hôi sữa trước mặt, dùng hai đồng tiền giải quyết sạch sẽ?
(Hết chương)

Cảm ơn admin!
ReplyDelete