GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 55

BÀ CÔ TỔ

Chơi game online cả buổi trưa, Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập thấy mệt nên về nghỉ ngơi.

Hoàng Hồng Y cũng theo vào trong nhà, ngồi luôn xuống sofa.

“Nè, Hiểu Phong, tối thấy nha đầu này bị virut ngốc ăn não hay sao í, không bằng mình dọa cô ta một trận đi?” Hoàng Mập nhỏ giọng cười hehe.

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, thoáng nhìn Hoàng Hồng Y đang thản nhiên ngồi trên sofa đọc tiểu thuyết, gật đầu, có thể dọa cô ta một trận thì quá hay.

Rốt cuộc, trong nhà còn có mấy thứ phù chú linh tinh, nếu có người ngoài, mọi chuyện đều rất bất tiện.

Nghĩ vậy, Hoàng Mập liền xoa xoa hai tay, vẻ mặt ám muội ngồi xuống bên cạnh Hoàng Hồng Y : “Tiểu cô nương... mới tốt nghiệp ha, đã có bạn trai chưa, coi Mập ca tôi có thích hợp không?”

Hoàng Hồng Y xem tiểu thuyết đang đến đoạn cao trào, đột nhiên nghe được tiếng Hoàng Mập, giật mình hoảng hốt, quay đầu nhìn thấy cậu ta, thần sắc hoảng loạn đứng bật dậy, móc súng ra, chĩa thẳng vào Hoàng Mập nói: “Ngươi đừng có làm bậy nha, ta cảnh cáo đó!”

“Mập ca tôi thích làm bậy đấy thì sao, cô cứ nổ súng đi.” Hoàng Mập nhăn nhở cười.

(Súng của cảnh sát TQ bình thường không có đạn sát thương, chỉ khi nào làm nhiệm vụ mới được cấp đạn)

“Ngươi qua đây ta sẽ nổ súng đó nha!” Hoàng Hồng Y bị dọa đến mặt mũi trắng bệch: “Đừng có ép ta.”

“Mập ca sẽ ...hehe, cô cứ kêu đi, càng kêu tôi càng hưng phấn!” Hoàng Mập nói, quay đầu lại nháy mắt với Lâm Hiểu Phong, giống như đang nói: cậu thấy chưa, chưa gì đã bị tôi doạ cho hết hồn rồi đây này.

Lâm Hiểu Phong nhìn bộ dáng Hoàng Hồng Y, có chút không đành lòng, sợ lát nữa doạ cho cô ta bật khóc thì không hay, vừa định ngăn Hoàng Mập thì...

Hoàng Hồng Y bất ngờ chĩa súng lên trần nhà.

Pằng!

Một tiếng súng đanh thép vang lên.

Tức khắc, không khí trở nên lắng xuống.

Lâm Hiểu Phong kinh hoảng một phen, đậu má, súng trong tay cô ta có đạn thật sao?

Hoàng Mập lập tức quỵ hai chân: “Bà cô...bà cô tổ của tôi ơi, tôi chỉ nói giỡn thôi, cô... cô đừng có manh động a.”

“Giơ tay lên, úp sát người vào tường.” Tay Hoàng Hồng Y cầm súng có vẻ run run.

“Được, được rồi, cô nói gì cũng được, đừng có lỡ tay a.” Hoàng Mập bị dọa đến phát khóc.

“Sợ quá đi...” Hoàng Hồng Y thở gấp.

“Tôi còn sợ hơn cô, rốt cuộc ai là người bị súng chĩa hả...” Hoàng Mập khóc không ra nước mắt, vội vàng bò đến vách tường.

Hoàng Hồng Y phát hiện Lâm Hiểu Phong đang chốn trong bếp.

“Còn ngươi nữa, ra đây, áp người sát vào tường.”

“Liên quan gì đến tôi, tôi không làm gì a...” Lâm Hiểu Phong vô ngữ.

Hoàng Hồng Y nói: “Ngươi có ra hay không...... không ra ta nổ súng.”

Nói rồi, lại chĩa mũi súng lên trần nhà.

“Đừng đừng, cô nãi nãi, ngươi nói gì chính là gì, đừng kích động.”

Lâm Hiểu Phong đến bên Hoàng Mập, áp người vào vách tường.

Phía sau truyền đến tiếng Hoàng Hồng Y gọi điện thoại.

“Đội trưởng Khương, à, không sai, là tôi? Tôi đã bắt giữ Lâm Hiểu Phong cùng một tên mập khả nghi, đang ở trong nhà hắn, có muốn tôi giải bọn chúng về cục hay không, cái gì cơ?”

Rats mau, Hoàng Hồng Y cúp điện thoại.

Hoàng Mập có chút bất đắc dĩ nói: “Tỷ tỷ, tôi với đội trưởng Khương quen biết đó nha, là người một nhà, cô kiềm chế chút đi.”

“Ta biết các ngươi là người một nhà, cấu kết với nhau làm xằng làm bậy.” Hoàng Hồng Y mắng: “Tiếp tục áp sát tường!”

Lâm Hiểu Phong trừng mắt lườm Hoàng Mập một cái: “Đậu má, bị cậu hại chết cmnr.”

“Ai mà biết cô ta không bị dọa.” Hoàng Mập thấp giọng nói.

Thực mau, Khương Trạch An dẫn theo mười mấy cảnh sát tới nơi.

Lúc bọn họ vào nhà, Hoàng Hồng Y nghiêm túc chào theo nghi lễ nói: “Đội trưởng Khương, vừa rồi bọn chúng muốn làm loạn, tôi đã ghi âm trên di động.”

Nói rồi, đưa điện thoại cho Khương Trạch An.

Hoàng Hồng Y nhíu mày hỏi: “Khương đội trưởng, chứng cứ vô cùng xác thực, anh sẽ không tiếp tục bênh vực hai tên này nữa chứ?”

“Tôi làm việc có chừng mực, hiện giờ cục cảnh sát đang có vụ hai cái xã đoàn ẩu đả, cần điều động nhân thủ đi xử lý, cô về cục trước.” Khương Trạch An nói.

“Yes Sir!” Hoàng Hồng Y giơ tay chào, ra đến cửa còn không quên tung cước đạp vào mông Hoàng Mập một cái.

Chờ Hoàng Hồng Y rời đi, Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập mới ngồi phịch xuống sofa.

“Thật ngại quá...ngại quá...” Khương Trạch An liên tục xin lỗi.

Lâm Hiểu Phong xoa xoa cánh tay đang đau ê ẩm: “Đội trưởng Khương, Hoàng Hồng Y làm gì thế, bây giờ cảnh sát các người đều được trang bị súng có đạn sao?”

“Các người ra ngoài trước đi.” Khương Trạch An nói với đám cảnh sát cấp dưới.

Đến khi trong nhà chỉ còn lại ba người bọn họ, Khương Trạch An mới tỏ vẻ xấu hổ nói: “Tôi cũng vừa mới biết, nhà nha đầu kia ba đời làm cảnh sát, cha cũng như ông nội cô ta có quan hệ thực không bình thường, cho nên súng mới có đạn.”

“Con mẹ nó...” Hoàng Mập xoa xoa ngực mình: “Suýt chút nữa thì bị hù đến rụng tim.”

Lâm Hiểu Phong cũng không khá hơn là mấy, tuy hắn kiến thức rộng rãi, lá gan cũng lớn, nhưng chỉ trên phương diện đối phó yêu ma tà ám, nếu vừa rồi Hoàng Hồng Y run tay, lỡ bắn pằng một cái thì tiêu đời.

Ngẫm lại cảm thấy, chết như vậy thực oan uổng.

Khương Trạch An cam đoan nửa ngày sẽ không có lần sau, tiễn Khương Trạch An đi, Lâm Hiểu Phong mới đặt mông ngồi xuống sofa, miệng vết thương trên cánh tay, đã nứt ra một chút, đau đến không chịu nổi.

Hoàng Mập ngậm điếu thuốc, cảm thán nói: “Mập ca tôi vừa rồi, có phải xém chút đã xuống gặp Diêm Vương không hả?”

“Cậu đưa tôi đi dạo Quỷ Môn Quan một vòng thì có.” Lâm Hiểu Phong trợn mắt lườm cậu ta một cái: “Được rồi, bà cô kia đích thực không thể chọc vào, nếu để cô ta biết, Khương Trạch An không bắt hai đứa mình, xem chừng còn rước thêm phiền phức.”

“Phải làm sao bây giờ?” Hoàng Mập có chút sốt ruột.

“Đi, tẩu vi thượng sách, dù sao cũng được nghỉ, sao chúng ta không ra ngoài du lịch một chuyến.” Lâm Hiểu Phong đề nghị.

“Tôi có ý này, chúng ta vẫn còn nghỉ nửa tháng, nghe nói có một lễ tế rất nổi tiếng trong truyền thuyết, sao không đến đó học hỏi một phen?” Hoàng Mập nói.

Hai người lập tức quyết định đi du lịch một chuyến, chia nhau chuẩn bị vật dụng, chỉ sợ ở lại sẽ gặp phải Hoàng Hồng Y.

Thu gom xong hành lý, hai người gọi điện cho cha mẹ Hoàng Mập xin phép.

Sau khi mua hai vé máy bay đến Vân Nam, mỗi người cầm theo 5k đồng, lập tức đón xe ra sân bay Giang Bắc.

Hai người không hề biết, ngay sau khi bọn họ thanh toán tiền vé trên mạng, Hoàng Hồng Y đang điều tiết hai đám lưu manh đánh nhau, nhận được một cú điện thoại, ánh mắt cô nàng sáng lên, quả nhiên là hai tên tội phạm, giết người xong, còn muốn bỏ trốn khỏi khu vực.

Vừa lúc này, Khương Trạch An quay về.

Hoàng Hồng Y nói: “Đội trưởng Khương, tôi muốn xin nghỉ đi Vân Nam một chuyến.”

Khương Trạch An còn đang suy nghĩ, xem có cách nào khuyên bà cô này đừng đối phó Lâm Hiểu Phong nữa, rốt cuộc thế lực đằng sau cô ta cũng rất khủng a.

Vừa nghe lời này, Khương Trạch An đành bất đắc dĩ cười, coi như đồng ý.

……

Lúc này, Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập đang ngồi trong phòng chờ, còn khoảng nửa giờ nữa, máy bay sẽ cất cánh.

“Hiểu Phong, cậu xem mí mắt tôi cứ giật giật sao ấy, bọn họ đều nói mí mắt giật là sắp gặp phải chuyện xui xẻo, hay cậu bói cho tôi một quẻ xem sao?” Hoàng Mập ngồi bên cạnh Lâm Hiểu Phong hỏi.

Lâm Hiểu Phong huých cậu ta một cái: “Thôi đi cha, xem bói không phải sở trường của tôi... mí mắt bị giật sắp có chuyện không hay sắp xảy ra, thứ này không có căn cứ khoa học a,  cậu đừng có mê tín……”

Mới nói đến đây, Lâm Hiểu Phong nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đang đi về phía hai người bọn họ, không khỏi nuốt nước miếng nói: “Con bà nó, không chuẩn thế chứ.”

(Hết chương)


1 comment:

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!