ĐẠO TRÀNG
Hơn nữa, với thân thủ vừa rồi của Lưu Hoài An, trong lòng Lâm Hiểu Phong càng thêm nghi ngờ.
Lưu Hoài An thở dài nói: “Xem ra muốn chạy cũng không được, chỉ có thể liều mạng với nó.”
“Liều? Con mãng xà lớn như vậy, liều kiểu gì đây?” Hoàng Mập nhịn không được hỏi.
Lưu Hoài An nói: “Mãng xà này bất kể lợi hại thế nào thì cũng chỉ là rắn, rắn cũng có nhược điểm của nó, chính là thất thốn (bảy tấc).”
“Từ từ đã...” Hoàng Mập nói: “Đánh rắn đánh dập đầu thì ta biết, nhưng mãng xà này dài 7-8m, thất thốn ở đâu hả?”
“Ta biết.” Lưu Hoài An mở miệng đối Lâm Hiểu Phong nói: “Ngươi có cách nào chế trụ nó hay không, ta sẽ giết nó.”
“Hả?” Lâm Hiểu Phong nhìn Lưu Hoài An, sau đó gật đầu: “Ngươi có chắc không?”
“Yên tâm.” Lưu Hoài An thở phù một hơi.
Trong lòng Lưu Hoài An cũng có chút bất đắc dĩ, hắn vốn không định bại lộ thân phận, nhưng lúc này, thật sự nếu không ra tay, chờ đến khi mãng xà xông tới, nói không chừng sẽ bỏ mạng tại đây.
Nghĩ vậy, Lưu Hoài An liền có chút không cam tâm, hận không thể ra ngoài ăn tươi nuốt sống Kim Gia Vĩ, cái thằng sửu nhi manh động, tất cả đều do hắn phá hoại chuyện tốt của mình.
Lưu Hoài An rút ra một cây chủy thủ, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm mãng xà: “Lên!”
Hiện giờ, Lâm Hiểu Phong cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng Lưu Hoài An, ngoài ra chẳng còn cách nào khác.
Lâm Hiểu Phong xông lên, mãng xà kia cũng đồng thời hơi co người phóng thẳng về phía hắn.
Mãng xà há cái mồm to như bồn máu, nếu bị nó ngoạm trúng một miếng, xem chừng xương cốt sẽ trực tiếp vỡ vụn.
Lâm Hiểu Phong vội vàng vọt sang bên cạnh, không ngờ mãng xà lại thuận thế quấn lấy Lâm Hiểu Phong, nhấc bổng hắn lên.
Tiêu đời!
Lâm Hiểu Phong thoáng giật mình, xem ra mãng xà này chưa đến vài giây, có thể khiến mình toàn thân xương cốt đứt đoạn.
Phải biết mãng xà lợi hại nhất chính là dùng thân thể gắt gao cuốn lấy đối thủ, sức lực cực lớn.
Đúng lúc này, Lưu Hoài An xuất thủ.
Hắn vung dao đâm vào bụng mãng xà vô cùng chuẩn xác.
Lâm Hiểu Phong vốn đã cảm nhận được mãng xà cự lực đang siết chặt thân thể mình, nhưng vào giây phút Lưu Hoài An đâm mãng xà, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau đó cả hai đều mềm nhũn ngã xuống đất.
Mãng xà vẫn chưa chết hẳn, ánh mắt vẫn trừng trừng dữ tợn nhìn ba người.
“Nó đã không còn nguy hiểm.” Lưu Hoài An cúi đầu nhìn mãng xà nói.
Lâm Hiểu Phong cười ha ha nói: “Thân thủ thầy Lưu đúng là tuyệt.”
Lưu Hoài An không đổi sắc mặt, cười nhạt: “Trước kia ta từng là bộ đội đặc chủng, có kinh nghiệm đối phó mãng xà thế này.”
Trong lòng Lưu Hoài An cũng hiểu rõ, lý do này thực gượng ép, nhưng thế thì đã sao, chẳng lẽ nói với Lâm Hiểu Phong, mình chính là người của Minh Đường, tới đây đoạt Quỷ Thuật của hắn?
Lâm Hiểu Phong cũng đã có phán đoán của riêng mình, bất quá chưa muốn nói ra.
“Còn muốn đi tiếp hay không?” Lưu Hoài An hỏi.
Lâm Hiểu Phong nhìn huyệt động sâu hun hút, khẽ gật đầu: “Đã vào tới đây rồi, sao có thể bỏ dở giữa chừng.”
Sau chuyện vừa rồi, Lâm Hiểu Phong càng thêm tò mò đối với sơn động này, mới vào cửa đã có một con mãng xà như vậy canh giữ.
“Cu Mập, cậu không nên vào thì hơn, ra cửa động chờ tôi và thầy Lưu đi.” Lâm Hiểu Phong quay đầu nói với Hoàng Mập.
Hoàng Mập vừa nghe, nhẹ nhàng thở phù một hơi, vừa rồi lúc nhìn thấy mãng xà, cậu ta đã bị dọa đến không xong, trong lòng cũng muốn rút lui, chẳng qua sợ mất mặt, khó mà nói nên lời.
Giờ đây Lâm Hiểu Phong chủ động nhắc tới, Hoàng Mập đương nhiên đồng ý, nói: “Ừ, vừa lúc bụng tôi có chút không thoải mái, tôi ra cửa động chờ các người.”
Đi được hai bước, Hoàng Mập khẽ nhíu mày nhìn Lâm Hiểu Phong: “Cậu cẩn thận một chút.”
Chờ Hoàng Mập rời khỏi, Lâm Hiểu Phong mới nhìn Lưu Hoài An nói: “Đi thôi, thầy Lưu.”
Bây giờ, Lâm Hiểu Phong không dám để một người lai lịch thần bí như Lưu Hoài An đi phía sau nữa.
Lưu Hoài An ra vẻ như có chuyện gì, đi lên đằng trước.
Hai người tiếp tục đi sâu vào bên trong, ước chừng năm phút đồng hồ, phía trước bỗng trở nên trống trải.
“Nơi này lớn thật!” Lâm Hiểu Phong nhịn không được nói.
Trong sơn động cư nhiên lại có động thiên khác.
Đây là một sơn động hình vòm, diện tích khoảng 300m2.
Bên trong được bố trí giống như đạo tràng, chính giữa, đặt một bộ quan tài đen bóng, hai bên bầy hình nhân bằng giấy, trên mặt đất xung quanh quan tài có cắm tám cây cờ, cả tám lá cờ đều được vẽ phù chú.
“Đây là phù trận?” Lâm Hiểu Phong ánh mắt thoáng tỏ vẻ kinh ngạc, trong quan tài này rốt cuộc là thứ gì, mà phải dùng phù trận để trấn áp, đãi ngộ kiểu này, không giống như đối với tà ám bình thường.
Mặt đất cạnh cột cờ, còn có thi hài của một đạo sĩ.
Thi hài này mặc đạo phục màu vàng, chỉ còn là một bộ xương khô.
Nhìn động tác của ông ta, trước khi chết chắc đang phong ấn tà sát trong quan tài.
“Thứ này xem ra không dễ đối phó.” Lâm Hiểu Phong cau mày.
Lưu Hoài An cũng khẽ gật đầu: “Vậy đừng tiếp tục tìm hiểu nữa, rời đi thì hơn.”
Tuy Lưu Hoài An có mục đích của riêng mình, nhưng trong lòng hắn hiểu rõ, vật này nếu được thả ra, cho dù có liên thủ với Lâm Hiểu Phong, cũng không khẳng định có thể thắng được nó.
Tình huống này, không chọc vào vẫn hơn.
Hai người vừa định rút lui, đột nhiên lục lạc trên tám cây cờ đồng loạt vang lên.
Bên trong huyệt động này, không hề có gió, nhưng lục lạc vẫn kêu vang, Lâm Hiểu Phong và Lưu Hoài An đưa mắt nhìn nhau.
Không xong!
Hai người vội vàng chạy về phía cửa động, bất ngờ một khối đá xanh, “ầm” một tiếng, trực tiếp lấp kín đường lui của hai người.
Trên khối đá này, có điêu khắc một phù chú thật lớn.
Chiếc quan tài kia cũng bắt đầu rung lên, tiếng lục lạc trên tám cây cờ càng lúc càng gấp.
Lâm Hiểu Phong nhìn quan tài, không hề chớp mắt, miệng nói: “Thầy Lưu, bất kể ngươi có mục đích gì, hai chúng ta phải giải quyết gia hỏa này trước đã, bằng không đều phải bỏ mạng tại đây.”
Lưu Hoài An trầm giọng “ừ” một tiếng.
Tiếp theo, Lưu Hoài An lấy từ trong áo ra một cây cờ nhỏ màu đen.
Lâm Hiểu Phong vừa thấy, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vẫn có chút kinh hãi, lá cờ màu đen này chính là vật của Ma giáo, Lưu Hoài An quả nhiên là người trong Ma giáo, chẳng lẽ, việc mình biết Quỷ Thuật, đã bị bại lộ?
Nghĩ thì nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong cũng không chần chừ, lập tức chạy như bay tới Đạo đàn cách đó không xa.
Trên người hắn không mang bất kỳ pháp khí nào, bất quá trên Đạo đàn đã có sẵn mấy thứ.
Tới phía trước Đạo đàn, Lâm Hiểu Phong cầm lấy cây Đào Mộc Kiếm để trên bàn, những đồ vật khác, do đã lâu năm, không thể dùng được.
Hai người vai kề vai.
“Chờ sau khi tà ám kia ra ngoài, trực tiếp xuất thủ, không thể để nó phá hủy tám cây cờ.” Lâm Hiểu Phong nhắc nhở.
Hiện tại có tám cây cờ trấn áp thực lực của tà sát kia, hai người còn có thể có liều mạng dốc sức, bằng không, hai người bọn họ, một chút phần thắng cũng không có.
Vừa mới nói xong, một tiếng “ầm” vang lên từ trong quan tài, nắp quan tài bị bật tung, một đôi tay xanh tím thò ra ngoài.
(Hết chương)

hay cơ mà e k hiểu mao sư phụ nổi danh k phải bằng quỷ thuật ư mà biết lâm hiểu phong là đồ đệ r sao k đoán ra cũng biết quỷe thuật
ReplyDeleteSư phụ Lâm Hiểu Phong là đạo sĩ có tiếng —> nổi danh bởi Đạo thuật chứ ko phải Quỷ thuật. Quỷ thuật chỉ được truyền cho người có duyên và có số mệnh phù hợp. Lâm Hiểu Phong là Tử Vi mệnh cách nên có thể học Quỷ Thuật.
Delete