GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 32

ĐỖ VÂN KIỀU
(Cầu Đỗ Vân)

Lâm Hiểu Phong hễ cứ đến lớp, hoặc là mất tập trung, hoặc là ngủ gục, rốt cục cũng làm biếng đến tận buổi chiều tan học.

Trong lúc Hoàng Mập cũng có chút hưng phấn, hai người kề vai sát cánh, vác cặp sách đi về phía cổng trường.

“Hiểu Phong, tối nay có phải cậu sẽ đưa tôi đi bắt quỷ hay không?” Hoàng Mập nhỏ giọng hỏi.

Hoàng Mập học Đạo thuật liên tục nhiều ngày, lại thấy Lâm Hiểu Phong sử dụng đủ loại pháp thuật bắt quỷ, sớm đã gấp đến độ nhấp nhổm không yên.

Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái: “Cậu gấp cái gì?”

“Ấy,  không thể nói vậy, tôi không muốn giống Triệu Quát* huynh đệ kia đâu nha, toàn lý luận suông. Phải biết áp dụng lý thuyết vào thực tiễn, cậu chỉ tôi cách thao tác thực tế đi.” Hoàng Mập sốt ruột nói.

(*Triệu Quát: là đại tướng nước Triệu thời Chiến Quốc. Do Triệu Quát chỉ giỏi bàn luận suông về binh pháp nhưng lại không có kinh nghiệm thực tiễn nên đã chôn vùi tính mạng hơn 40 vạn tướng sĩ và tiền đồ của nước Triệu, khiến hậu thế cười chê => từ đó về sau có câu thành ngữ “Bàn việc binh trên giấy” để chỉ loại người nói nghe hay nhưng làm thì dở😌)

Hoàng Mập nghĩ thầm, lão tử đọc sách cũng chưa dùng nhiều sức như vậy, hàng ngày thức dậy còn sớm hơn gà, chẳng phải là để có thể sớm ngày hàng yêu phục ma, khiến Tiếu Lệ Lệ phải lòng mình sao?

Nhìn bộ dáng gấp gáp của Hoàng Mập, Lâm Hiểu Phong nói: “Đợi lát nữa về, cứ ở nhà tôi tập vẽ phù trước đã, nếu cậu có thể vẽ được tấm phù có hiệu quả, tôi sẽ đưa cậu đi bắt quỷ.”

“Ok!” Hoàng Mập gật đầu.

“Lâm Hiểu Phong, Hoàng Khiêm Dịch.”

Hai người nghe có người gọi mình, quay đầu lại nhìn.

Lưu Hoài An vẻ mặt tươi cười, đi đến trước mặt bọn họ, nói: “Các cậu lại đi chơi game online?”

“Thầy Lưu, thầy nghĩ chúng em bị nghiện game giống Hứa thần tài à?” Hoàng Mập cười nói.

Lâm Hiểu Phong hỏi: “Thầy Lưu, có chuyện gì sao?”

“Chuyện là thế này, tôi vừa đến Vạn Châu, đối với nơi này vẫn chưa quen thuộc lắm, nghe nói phía tây Vạn Châu có Đỗ Vân Kiều, nơi đó phong cảnh không tồi, nếu các cậu có thời gian, ngày mai đưa tôi qua đó tham quan có được không?” Lưu Hoài An nói: “Nếu bận, thì cũng không sao.”

“Vì sao lại kêu bọn em a?” Hoàng Mập tò mò hỏi.

“Vì các cậu thành tích học tập đều không tốt, tìm các cậu, không sợ ảnh hưởng đến kết quả học hành a.” Lưu Hoài An cười nói.

Lâm Hiểu Phong có chút vô ngữ, điều này cũng đúng, sắp phải thi đại học, quấy rầy đến các học sinh khác, đúng là không được hay lắm.

“Thật ngại quá thầy Lưu, ngày mai em muốn ôn bài, chẳng phải thầy đã nói, muốn hai đứa bọn em học tập cho tốt sao?” Lâm Hiểu Phong khéo léo từ chối.

Tuy Lâm Hiểu Phong cả ngày nhàn rỗi, nhưng cũng không nhàm chán đến mức chạy đến Đỗ Vân Kiều chơi.

Đỗ Vân Kiều đích thực là một nơi phong cảnh không tồi, nhưng là người địa phương, Lâm Hiểu Phong đã tới đó không biết bao nhiêu lần, sớm đã chán ngấy đến tận cổ.

Lưu Hoài An thấy Lâm Hiểu Phong cự tuyệt, gật đầu: “Không sao, để tôi xem có rủ được ai khác đi cùng hay không.”

Lúc này, Tiếu Lệ Lệ đi tới, cười nói: “Mập ca, Lâm Hiểu Phong, ngày mai có thời gian không? Cùng đi một chuyến đến Đỗ Vân Kiều với tôi chứ?”

“À?” Lâm Hiểu Phong có chút bất ngờ, sau lần mình nói với Tiếu Lệ Lệ sẽ dạy Đạo thuật cho Cu Mập, cô ta vẫn luôn không chủ động chào hỏi hai người, không ngờ lúc này lại đột nhiên rủ đi chơi.

Tiếu Lệ Lệ nhỏ giọng nói: “Hôm nay tôi nói muốn đi Đỗ Vân Kiều, kết quả bị Kim Gia Vĩ nghe được, một hai đòi đi theo.”

Nói rồi, Tiếu Lệ Lệ tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Lâm Hiểu Phong nghe xong liền minh bạch, thì ra cô ta muốn mình với Hoàng Mập làm kỳ đà.

Người theo đuổi Tiếu Lệ Lệ, đương nhiên không chỉ có một mình tên công tử bèo nhèo Vương Mộc Dương.

Gia đình Kim Gia Vĩ kia kinh doanh địa ốc, hình như cha hắn còn quen biết Tiếu Hoàng Hồ.

“Lệ Lệ, em đừng đi nhanh vậy a.” Kim Gia Vĩ lúc này cũng chạy tới.

Trông hắn cao khoảng 1m75, là học sinh phổ thông, nhưng thân mặc cả cây hàng hiệu.

Tiếu Lệ Lệ quay đầu lại cười nói: “Kim Gia Vĩ, Lâm Hiểu Phong với Hoàng Khiêm Dịch ngày mai cũng muốn đi Đỗ Vân Kiều chơi, anh không có ý kiến gì chứ?”

Kim Gia Vĩ vừa nghe, lập tức tỏ vẻ khó chịu, cau có nhìn Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập, trong lòng thầm chửi rủa, sao lại là hai tên này a.

Hoàng Mập thấy có người đu bám nữ thần của mình, lập tức nói với Lưu Hoài An: “Thầy Lưu, ngày mai, chúng ta cùng đi Đỗ Vân Kiều chơi.”

Lưu Hoài An cười ha ha, lướt nhìn đồng hồ, nói: “Thời gian không còn sớm, cứ hẹn như vậy đi, sáng mai mọi người tập trung trước cổng trường học nha.”

Nói rồi, Lưu Hoài An đi ra ngoài cổng trường.

“Tôi cũng về trước đây, mai gặp lại, bye.” Tiếu Lệ Lệ nói xong, cũng chạy ra khỏi cổng trường.

Đợi sau khi Lưu Hoài An và Tiếu Lệ Lệ rời đi, Kim Gia Vĩ mới mở miệng nói: 

“Nè, hai người các ngươi, muốn bao nhiêu tiền mới bằng lòng không bám đuôi Tiếu Lệ Lệ nữa hả. Mỗi người một vạn, đủ rồi chứ?”

“Huynh đệ, ngươi lầm rồi? Là ngươi sống chết bám lấy Lệ Lệ mới đúng a?” Hoàng Mập trả lời.

Kim Gia Vĩ cau mày: “Lâm Hiểu Phong, Hoàng Mập, đừng tưởng ta không biết ý đồ của các ngươi nha, các ngươi là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga à?”

“Ngươi bảo ai là cóc ghẻ?” Hoàng Mập lập tức nổi giận.

Kim Gia Vĩ hừ một tiếng: “Chỉ cần các người tránh xa Tiếu Lệ Lệ, ta có thể cam đoan chi tiền lo lót, để các người thi đậu đại học trọng điểm.”

Lâm Hiểu Phong không buồn nghe gia hỏa nói mấy lời vô nghĩa, kéo Hoàng Mập nói: “Đi thôi.”

Kim Gia Vĩ thấy vậy, lập tức xông tới, ngăn cản hai người bọn họ: “Hôm nay không nói rõ ràng chuyện này, các ngươi đừng hòng rời đi! “

“Ngươi muốn nói rõ ràng cái gì?” Hoàng Mập hỏi.

“Các ngươi thề đi, không được bám theo Tiếu Lệ Lệ nữa.” Kim Gia Vĩ nói.

“Ngươi dựa vào cái gì mà làm vậy hử? “Hoàng Mập phẫn nộ.

“Có thể tránh đường không?” Lâm Hiểu Phong nói.

Kim Gia Vĩ ngẩng đầu, nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Ta không tránh đấy, thế nào hả, ngươi dám đánh ta à.”

Lâm Hiểu Phong cũng không phải người dễ bắt nạt, không muốn mất thời gian với Kim Gia Vĩ, cho nên một chân đá luôn vào bụng hắn.

Kim Gia Vĩ trực tiếp bị đo ván trên mặt đất, ôm bụng kêu đau liên hồi.

Mấy người quanh đó cũng xôn xao ồn ào, cả đám quây lại xem náo nhiệt.

“Đánh nhau a!”

“Mẹ kiếp, Kim Gia Vĩ, thế mà đã đầu hàng rồi à?”

Kim Gia Vĩ ôm bụng, cả người ngây ngốc, hắn hoàn toàn không ngờ Lâm Hiểu Phong lại ra tay đánh mình thật sự ngay trong trường học.

“Ta liều mạng với ngươi!” Kim Gia Vĩ chịu đau, lồm cồm bò dậy, vung nắm đấm đánh về phía Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vốn đã ngứa mắt với loại người như hắn, chẳng qua ỷ vào nhà mình có chút tiền rồi làm mưa làm gió sao? Có gì đáng khoe khoang chứ?

Lâm Hiểu Phong cũng không khách khí cùng với gia hỏa này nữa, lại tung một chân, gạt hắn ngã sõng soài trên mặt đất một cách nhanh gọn.

“Ngươi đánh không lại ta đâu, đừng tự mình chuốc lấy cực khổ.” Lâm Hiểu Phong nói rồi, kéo Hoàng Mập rời đi.

Lâm Hiểu Phong đi khỏi, Kim Gia Vĩ mặt đỏ tía tai, lòng đầy phẫn nộ, hoàn toàn không thể diễn tả bằng ngôn từ.

Trong lòng hắn, vẫn luôn hy vọng theo đuổi Tiếu Lệ Lệ, rốt cuộc nhà mình với nhà Tiếu Lệ Lệ, cũng có ý kết giao từ lâu.

Kết quả,  đột nhiên lại nhảy ra Lâm Hiểu Phong với Hoàng Khiêm Dịch.

Kim Gia Vĩ hít sâu một hơi, nhìn theo bóng dáng Lâm Hiểu Phong, nghiến răng căm hận, nếu ngươi đã dám đánh ta thế này, thì ngày mai đừng có trách ta!

Sau khi Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập rời khỏi trường học, Hoàng Mập không khỏi có chút lo lắng nói: “Hiểu Phong, vừa rồi kỳ thực cậu không nên đánh Kim Gia Vĩ.”

“Miệng hắn thúi như vậy, cậu không muốn tẩn cho hắn một trận sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Đương nhiên tôi muốn, nhưng cha hắn kinh doanh địa ốc, cậu có biết không?” Hoàng Mập nói: “Hắn còn có một thúc thúc, là dân đòi nợ chuyên nghiệp, thuộc hạ có rất nhiều lưu manh, năm ngoái khi còn học năm thứ 2, trong trường chúng ta có bạn học xích mích với Kim Gia Vĩ, kết quả không lâu sau, bị người tìm đến tận nhà trả thù không nói, chân cũng bị đánh gãy một cái.”

“Binh lai tương đáng, thuỷ lai thổ yểm (😌Thành ngữ: chuyện gì cũng có cách giải quyết).” Lâm Hiểu Phong thực sự không quá lo lắng, rốt cuộc với thân thủ của mình, còn có vấn đề gì lớn lao?

Cho dù người nhiều, đánh không lại, chẳng lẽ mình chạy không thoát?

Nhìn Hoàng Mập thần sắc bất an, liền an ủi: “Yên tâm đi, chẳng lẽ cậu quên tôi biết Đạo thuật sao?”

Hoàng Mập nghe vậy, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: “Hy vọng ngày mai đi Đỗ Vân Kiều, sẽ không xảy ra chuyện gì.”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!