CỔ QUÁI ĐÍCH LƯƠNG ĐÌNH
(Đình hóng gió cổ quái)
“Hiểu Phong, chẳng phải cậu nói đưa tôi đi bắt quỷ sao? Sao lại quay về trường học.”
Hoàng Mập đi theo sau Lâm Hiểu Phong, trong lòng có chút mơ hồ, nói là dẫn mình đi thực chiến, kết quả trở lại trường học.
Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái: “Cậu quên đình hóng gió sau trường rồi à, con quỷ suýt chút nữa dọa cậu tè ra quần đó?”
“Cậu nói tiểu huynh đệ kia sao?” Hoàng Mập vỗ trán một cái, tức khắc cười rộ lên: “Hắc hắc, lần trước doạ tôi thảm như vậy, xem lần này phải cho hắn biết tay.”
“Đi thôi.” Lâm Hiểu Phong nói.
“Ơ, cậu không đi cùng tôi à?” Hoàng Mập nhịn không được hỏi.
“Tôi đói bụng, muốn đi ăn chút gì đó.” Dứt lời, Lâm Hiểu Phong mở túi da màu đen, lấy ra hai lá liễu cùng với một lọ sương mai.
Mở nắp lọ, nhúng lá liễu vào lọ sương vài giây, đưa cho Cu Mập: “Này, cậu dùng hai lá cây đắp lên mí mắt khoảng mười giây, có thể khai minh đồ.”
Hoàng Mập lè lưỡi rụt cổ, nhịn không được hỏi: “Cậu thật không đi cùng tôi sao?”
“Đừng có lằng nhằng nữa, mau đi đi.” Lâm Hiểu Phong đá vào mông cậu ta một cái, cầm theo tui da đen xoay người rời đi.
Lâm Hiểu Phong đi ra đường lớn, quay đầu lại nhìn thoáng qua, lúc này Hoàng Mập đã vào trong đình.
“Chỉ là một con cô hồn dã quỷ, chắc sẽ không có việc gì đâu” Lâm Hiểu Phong thầm nghĩ.
Không phải Lâm Hiểu Phong không muốn đi cùng cậu ta, tuy nhiên nếu hắn đi với Hoàng Mập, vậy thực chiến sẽ còn có ích lợi gì?
Chỉ có để Hoàng Mập tự mình xử lý cô hồn dã quỷ kia, thì mới khiến cho cậu ta tăng thêm bản lĩnh.
Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong vào quán ăn.
Nhà hàng khá vắng khách, ngày thường từ thứ hai đến thứ sáu, khách đông làm không xuể, nhưng lúc này, bên trong không có một ai.
Lão bản thoạt trông khoảng 27-28 tuổi, hai chân bắt chéo, ngồi trên ghế, cúi đầu chơi game.
“Lão bản, cho một bát mỳ nhỏ, cay một chút nha.” Lâm Hiểu Phong ngồi xuống.
“Được rồi.” Thấy có khách vào, lão bản lập tức buông di động, vào trong bếp làm mỳ.
Chưa đầy ba phút, một bát mỳ nóng hổi cay xè đã bị Lâm Hiểu Phong chén sạch.
Lâm Hiểu Phong xoa xoa cái bụng căng tròn của mình, quay đầu lại nhìn thoáng qua trường học, không biết Hoàng Mập thế nào rồi, giờ cũng là lúc qua đó xem sao.
Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong liền thanh toán tiền, cầm túi da đi đến trước cổng trường.
Nhân viên bảo an đã nhẵn mặt Lâm Hiểu Phong, chỉ tuỳ tiện tìm một cái cớ, nói bỏ quên đồ vật trong phòng học, bảo an liền để hắn vào trong.
Lâm Hiểu Phong trực tiếp đi về phía đình hóng gió phía sau trường học.
Khi tới nơi, chỉ thấy Hoàng Mập đờ đẫn chạy vòng vòng trong đình hóng gió, cô hồn dã quỷ kia ngồi chễm chệ trên ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hoàng Mập.
“Gia hỏa này đúng là vô dụng, chưa gì đã bị nó mê hoặc.” Lâm Hiểu Phong đưa tay che trán, có chút buồn bực.
Tuy thế, nhưng Lâm Hiểu Phong cũng không tới hỗ trợ, ngược lại chui vào trong một bụi cây gần đó, theo dõi.
Hoàng Mập lúc này nhìn xung quanh, trong lòng cảm thấy kỳ quái, cậu ta nhìn thấy con quỷ trong đình hóng gió, cầm bùa trừ tà trong tay định dán lên mặt nó, kết quả vừa thấy đôi mắt của con quỷ, lập tức mọi thứ xung quanh liền thay đổi.
Nơi đây biến thành một trung tâm giải trí xa hoa, đủ loại gái đẹp ăn mặc sexy lả lơi bên người cậu ta.
Hoàng Mập nuốt nước miếng, nghĩ thầm, cái này hẳn là bị quỷ mê hoặc trong truyền thuyết?
Hoàng Mập trong lòng chỉ có một chữ, Sướng!
Nếu biết bị quỷ mê hoặc sướng như vậy, mình đã sớm tự nguyện để nó ra tay.
Hoàng Mập không ngừng chạy về hướng những mỹ nhân đó, nhưng cậu ta vừa đến nơi, đám mỹ nữ liền tản ra, còn hướng về phía Hoàng Mập khều khều ngón tay, vẻ mặt quyến rũ dụ cậu ta đi về phía phòng ngủ.
Hoàng Mập đi tới cửa phòng, nhìn cả đám mỹ nữ trong đó, cũng muốn chui vào vui vẻ một chút.
Nhưng cậu ta cũng không phải là ngốc, trong lòng hiểu rõ đây chỉ là ảo cảnh do cô hồn dã quỷ kia biến ra, do dự xem có nên vào hay không.
Lúc này trước mắt Lâm Hiểu Phong, Hoàng Mập đã đi đến bờ ao, chỉ cần bước thêm một bước, cậu ta sẽ phải rơi tòm xuống nước.
“Không biết gia hỏa này có thể chống lại mê hoặc hay không.” Lâm Hiểu Phong âm thầm than một tiếng.
Lâm Hiểu Phong trông vẻ mặt đờ đẫn của Hoàng Mập, cũng có thể đoán được cậu ta đang đắm chìm trong ảo cảnh với gái đẹp.
Với tính cách nham nhở của cậu ta, có thể trụ vững mới là lạ.
Thế nhưng Hoàng Mập bất ngờ hít sâu một hơi, sau đó giơ bàn tay mập mạp của mình lên...
“Bốp” một tiếng giòn vang.
Tiếp theo, Hoàng Mập liên tiếp tự tát mình mấy cái.
“Tiểu tử này đúng là thông minh.” Lâm Hiểu Phong ánh mắt sáng ngời, tuy tự mình đánh mình có chút ngốc nghếch, nhưng cũng là một cách có thể thoát khỏi ảo cảnh.
Rốt cuộc, ánh mắt Hoàng Mập không còn mê man như trước, ngược lại đã dần tỉnh táo.
Hoàng Mập vừa thấy, giật mình, chỉ cần bước thêm bước nữa, mình sẽ rơi vào trong ao.
Ảo cảnh này đúng là hại người, cũng may nơi này là ao, nếu là một vực sâu thăm thẳm, mình lại không thể kìm lòng trước cám dỗ, bước vào căn phòng đó, hậu quả thực sự không dám tưởng tượng.
Trước đây, Hoàng Mập nghe Lâm Hiểu Phong nói hàng yêu trừ ma vô cùng hung hiểm, cậu ta chỉ lọt tai một ít, rốt cuộc cũng chưa tự mình trải nghiệm, giờ đây mới hiểu được, bắt quỷ... thực sự phải liều mạng!
“Con bà nó, dám phỉnh Mập ca này hả?” Hoàng Mập quay đầu lại, lao về phía đình hóng gió cách đó không xa, cô hồn dã quỷ kia lập tức khẩn trương, muốn bỏ chạy, nhưng bản thân hắn không thể thoát khỏi đình hóng gió, co đầu rụt cổ ngồi một góc run lên bần bật.
Hoàng Mập hung hăng trừng mắt nói: “Mẹ kiếp, dám chơi khăm để ta phải tự đánh mình, phải không?”
Vừa nói, cậu ta vừa cầm lá bùa trừ tà trong tay, lầm rầm niệm: “Cấp cấp như luật lệnh!”
Sau đó đưa tay định dán bùa lên người cô hồn dã quỷ.
Đúng lúc này, Lâm Hiểu Phong tóm lấy tay Hoàng Mập.
Lâm Hiểu Phong nhìn con quỷ đang run lập cập, nói: “Chờ đã, có chút kỳ quái.”
“Hiểu Phong, cậu làm gì thế, để tôi tiêu diệt con quỷ này a.” Hoàng Mập có chút buồn bực chỉ vào mặt mình: “Cậu xem, bây giờ có phải vẫn còn sưng vù hay không, nó khiến tôi phải tự đánh mình ra thế này đây.”
Lâm Hiểu Phong cười một chút, nói: “Cậu chờ chút đã.”
Tiếp đó, Lâm Hiểu Phong ngồi xuống trước mặt con quỷ, nói: “Huynh đệ, ngươi tên gì?”
Cô hồn dã quỷ này mở to hai mắt, gắt gao trừng Lâm Hiểu Phong, hiển nhiên đang muốn mê hoặc hắn.
“Đừng có phí công, ta không giống như chú mập kia đâu, mê thuật cấp thấp vô dụng đối với ta.” Lâm Hiểu Phong hỏi: “Ta muốn hỏi ngươi một chút, vì sao ngươi không ra khỏi đình hóng gió?”
Bình thường, cô hồn dã quỷ đều du đãng khắp nơi, nhưng con quỷ này giống như bị phong ấn trong đó.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment