THẦY LƯU
Rạng sáng khoảng 5 giờ, trong rừng cây phía sau khu dạy học Trường trung học Thanh Tuyền có hai bóng người lướt qua.
“Hiểu Phong, nửa đêm gần sáng, cậu kêu tôi ra đây làm gì...” Hoàng Mập ngáp dài, lững thững theo sau Lâm Hiểu Phong: “Cậu đừng cho tôi trông thấy quỷ như lần trước nha, thế là đủ lắm rồi.”
Lâm Hiểu Phong quay đầu lại cười nói: “Chẳng lẽ cậu không muốn học Đạo thuật nhanh hơn một chút, để Tiếu Lệ Lệ nhìn cậu bằng con mắt khác ư?”
Hoàng Mập vừa nghe, tức khắc, hai mắt tỏa ánh sáng lấp lánh, xoa xoa tay hỏi: “Hiểu Phong, cậu nói Tiếu Lệ Lệ thực sự sẽ thích tôi sao?”
“Không tự tin vào bản thân mình vậy à?” Lâm Hiểu Phong nói, nhìn ra xung quanh, cảm thấy không có vấn đề gì.
Sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc, nhìn Hoàng Mập: “Cu Mập, trước tiên tôi phải nói với cậu, học Đạo thuật, tuyệt đối không đơn giản như cậu tưởng tượng đâu, sau khi học, không chừng, cả cuộc đời cậu cũng sẽ thay đổi.”
“Aya, Hiểu Phong, từ khi nào cậu trở nên dong dài như vậy, mau bắt đầu dạy tôi đi.” Hoàng Mập xoa xoa tay gật đầu.
“Đúng rồi, tôi không muốn bái cậu làm sư phụ đâu nha? Bằng không cậu cứ giống như trong phim truyền hình, thế sư phụ thu tôi, đỡ phải khó xử, làm sư đệ của cậu cũng được a.”
Lâm Hiểu Phong nghe Hoàng Mập nói vậy, lắc đầu nói: “Không được, tôi không tư cách thu đồ đệ giúp sư phụ.”
Lâm Hiểu Phong đương nhiên không thể làm như vậy, hơn nữa Quỷ Thuật, cũng không thể dạy cho Hoàng Mập.
Bất quá, tuy Lâm Hiểu Phong không thể dạy cậu ta Quỷ Thuật, nhưng có thể truyền cho Hoàng Mập một số Đạo thuật bình thường.
Đạo thuật này lúc đầu khi Mao Lân Long dạy Lâm Hiểu Phong, hắn còn còn rất buồn bực, thứ mình học là Quỷ Thuật chính tông, sao lại phải học thêm Đạo thuật?
Hiện tại mới hiểu được dụng ý lúc trước của Mao Lân Long, hẳn là sư phụ sợ mình gặp phải tà ám liền sử dụng Quỷ Thuật, bị người chủ tâm nhìn thấy, truyền ra ngoài, sẽ mang tới phiền phức cho mình, vì thế mới phải học một ít Đạo thuật để che giấu.
Tiếp theo, Lâm Hiểu Phong bắt đầu dạy Hoàng Mập thế nào là vẽ bùa, thế nào là kết ấn, cùng với chiêu thức đối phó quỷ quái.
Kỳ thực cô hồn dã quỷ bình thường, thậm chí một số ác quỷ cấp thấp, cũng không mạnh như trong tưởng tượng của chúng ta, đối phó tà ám, quan trọng nhất chính là trong lòng không thể khiếp sợ.
Một khi nội tâm dao động, sẽ dễ dàng bị tà ám bắt lấy sơ hở.
Tuy Hoàng Mập không hứng thú lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc sau khi mình học được Đạo thuật, không chừng Tiếu Lệ Lệ sẽ thích mình, thế nên cậu ta cũng cố gắng học.
Thực mau, trời bắt đầu hửng sáng, Lâm Hiểu Phong nhìn đồng hồ, đã 7 giờ.
“Đi thôi, quay về ký túc xá, sau đó cùng nhau ăn sáng, sớm mai lại tiếp tục.” Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập về ký túc xá.
Liên tiếp mấy ngày như vậy, Lâm Hiểu Phong vẫn luôn hướng dẫn Hoàng Mập cách thức bắt quỷ, trong trường học không có dụng cụ, cho nên không thể thao tác thực tiễn, Lâm Hiểu Phong nghĩ thầm, chỉ có thể chờ đến cuối tuần, tìm thời gian thích hợp dẫn Hoàng Mập đi tìm con quỷ nào đó để luyện tập.
Hôm nay là thứ sáu, vừa mới bắt đầu giờ tự học buổi sáng, chủ nhiệm phòng giáo vụ dẫn theo một soái ca đi vào.
“Á, gia hỏa này là ai?” Hoàng Mập nhỏ giọng hỏi Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong quan sát, người này mặc đồ tây, đeo một cặp kính mạ vàng, tóc cắt ngắn, thoạt trông nhiều nhất cũng chỉ 22-23 tuổi, thần thái rạng ngời.
Chủ nhiệm Giáo vụ cười ha ha, nói: “Vì giáo viên chủ nhiệm lớp chúng ta có chút không khoẻ, cho nên trong thời gian tới, sẽ do Lưu lão sư - Lưu Hoài An - tới làm chủ nhiệm tạm thời, mọi người hoan nghênh.”
Cả lớp vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.
“Chào các bạn, so tuổi tác tôi không lớn hơn mọi người là bao nhiêu, cứ gọi tôi Lưu ca là được.” Lưu Hoài An nho nhã lễ độ nói: “Còn hai tháng nữa là kỳ thi đại học, hy vọng các bạn có thể ôn tập thật tốt.”
“Lưu lão sư, cậu cứ từ từ làm quen với học sinh của mình đi nha, tôi còn chút việc, xin phép đi trước.” Chủ nhiệm giáo vụ liếc nhìn đồng hồ, xoay người rời đi.
Ông ta vừa đi khỏi, lập tức, nữ sinh trong lớp xôn xao hẳn lên.
“Lưu lão sư, thầy bao nhiêu tuổi, có bạn gái chưa vậy?”
“Thầy mới tốt nghiệp sao? Chúng em là nhóm học sinh đầu tiên của thầy phải không?”
“Cái đám con gái ngốc nghếch này, còn không phải thấy người ta soái ca nên mới đu theo sao? Có gì mà ầm ĩ?” Hoàng Mập khó chịu nói.
Lâm Hiểu Phong liếc nhìn Hoàng Mập một cái, cười ha ha: “Nếu bọn họ thích cậu, thì mới là khỉ đu cây thật sự đó, thôi tập trung vào đọc sách đi cha.”
Lưu Hoài An thoạt trông là một người cực kỳ lịch sự, tuy bị học sinh không ngừng đặt câu hỏi về đủ loại vấn đề, thậm chí còn hỏi hắn có phải xử nam hay không, hắn vẫn ôn tồn lễ độ, trả lời hết tất cả mọi người.
Cũng vì thế mà ngay lập tức giành được sự yêu mến của không ít học sinh trong lớp.
“Không thể phủ nhận, so với lão yêu bà lúc trước, thực sự tốt hơn nhiều a.” Hoàng Mập cảm khái nói.
Lâm Hiểu Phong cũng không khỏi gật đầu, giáo viên chủ nhiệm lúc trước của bọn họ, hơn 50 tuổi, suốt ngày mặt mũi nhăn nhó cứ như đến thời kỳ mãn kinh, lúc nào thái độ cũng hằm hằm, giống như ai cũng mắc nợ bà ta mấy trăm vạn đồng vậy.
Đâu có giống như Lưu Hoài An trước mắt bọn họ, có thể hoà đồng với học sinh?
Giờ tự học kết thúc, Lưu Hoài An cười đi tới bên cạnh mấy người Lâm Hiểu Phong, liếc nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, nghi hoặc nói: “Các cậu chính là Lâm Hiểu Phong và Hoàng Khiêm Dịch à?”
“Dạ, thầy Lưu.” Lâm Hiểu Phong gật đầu.
“Thành tích học tập của các cậu, lúc trước vẫn luôn đứng đầu...từ dưới lên, phải nỗ lực hơn nữa, ôn luyện cho tốt, kỳ thi đại học rất quan trọng đối với cuộc đời các cậu, nếu cần học bổ túc, có thể tới văn phòng tìm tôi, tôi sẽ giúp các cậu.” Lưu Hoài An khẽ cau mày, nói: “Nếu không muốn ở lại trường, phải học cho tốt mới được.”
“Cám ơn thầy Lưu.” Hoàng Mập gật đầu.
Lúc này Lưu Hoài An mới rời đi, sau đó tìm những người khác trong lớp trò chuyện.
Hiển nhiên hắn đã tìm hiểu đầy đủ, tư liệu của các học sinh trong lớp, hắn đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
“Thầy Lưu này đúng là hành xử khác người.” Lâm Hiểu Phong nhìn Lưu Hoài An nói: “Nếu đổi lại thành cô chủ nhiệm lúc trước, phỏng chừng đã mắng chúng ta làm mất mặt cả lớp rồi nhỉ.”
“Xem ra cũng ok nha.” Hoàng Mập gật đầu.
Lúc này, ông chủ tiệm trà sữa trong trường, ôm mấy khay trà sữa đi lên.
Lưu Hoài An cầm một ly trà sữa, quay ra nói với mọi người: “Lần đầu gặp mặt các bạn, cũng không có quà gì, mời tất cả uống chút trà sữa, chờ sau kỳ thi đại học, tôi sẽ khao mọi người ăn một bữa.”
“Cám ơn thầy Lưu.”
Cảm tình của cả lớp đối với thầy Lưu lại tăng thêm gấp bội, bao gồm cả Lâm Hiểu Phong, hắn uống trà sữa, không khỏi nghĩ thầm, nếu từ năm thứ nhất có giáo viên chủ nhiệm quan tâm như vậy, thì ba năm học đã thoải mái hơn rất nhiều?
Lúc này, tiếng chuông vào lớp vang lên, Lưu Hoài An nói: “Các bạn bắt đầu học đi, tôi đi trước, lát nữa giáo viên có hỏi trà sữa từ đâu, cứ nói là do tôi mời mọi người uống.”
Nói xong, anh ta liền xoay người ra ngoài phòng học.
Sau khi rời khỏi, Lưu Hoài An đứng bên cửa sổ ngó vào lớp học, trộm nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, trong ánh mắt lộ ra một tia quang mang âm lãnh, hoàn toàn tương phản với thái độ hoà nhã ân cần lúc trước.
Lưu Hoài An lòng thầm cười lạnh: “Ta nhất định phải có được Quỷ Thuật!”
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment