GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 23

ĐÃ XẢY RA CHUYỆN

Tiếu Lệ Lệ mở miệng: “Cha nói gì thế, đến con cũng không thể nghe sao?”

“Quay về phòng đi.” Nét mặt Tiếu Hoàng Hổ trở nên nghiêm túc.

Tiếu Lệ Lệ lập tức tỏ vẻ ủ rũ, quay về phòng mình.

Chờ sau khi Tiếu Lệ Lệ đi khỏi, Tiếu Hoàng Hổ mới thoáng mỉm cười, nói: “Tiểu huynh đệ tên là Lâm Hiểu Phong, đúng không?”

Lâm Hiểu Phong gật đầu, nói: “Ông chủ Tiếu, lần này tôi tới, kỳ thực là muốn tìm hiểu một chút, cái tên kêu Vương Sâm kia, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra...”

“Vương Sâm?” Tiếu Hoàng Hổ vẻ mặt chấn động, trường dài một hơi nói: “Chuyện này nếu muốn nói...e là phải tốn chút thời gian.”

“Vương Sâm kỳ thực là nghĩa tử ta thu dưỡng, từ nhỏ đã rất nghe lời hiểu chuyện, sau này đi nơi khác học đại học, liền bắt đầu tỏ ra hứng thú với kiến thức phong thuỷ, ta cũng vẫn luôn khuyến khích nó...”

“Nói thật, công trường bỏ hoang đó là lúc trước nó xem giúp ta, không thể tin được là nó rắp tâm hại ta.” Tiếu Hoàng Hổ lắc đầu bất đắc dĩ.

Lâm Hiểu Phong không nói gì, yên lặng lắng nghe.

Ánh mắt Tiếu Hoàng Hổ có chút bất lực : “Sau khi nó khuyên ta đầu tư vào khu đất đó, thì ta bắt đầu liên tục gặp xui xẻo, nó cũng dọn ra ngoài ở luôn...”

“Vì sao hắn lại muốn hại ông?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Tiếu Hoàng Hổ lắc đầu: “Đây cũng là việc làm ta buồn lòng bấy lâu nay.”

Lâm Hiểu Phong để ý thấy trong ánh mắt Tiếu Hoàng Hổ hiện lên một chút lo lắng bất an.

Chẳng lẽ Tiếu Hoàng Hổ biết nguyên nhân?

“Ông nghe nói đến cái tên Minh Đường bao giờ chưa?” Lâm Hiểu Phong dò hỏi.

“Minh Đường? Đó là cái gì, ta chưa từng nghe qua.” Tiếu Hoàng Hổ lắc đầu.

Nghe vậy, Lâm Hiểu Phong nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Ngay từ đầu, Lâm Hiểu Phong còn lo lắng là Minh Đường muốn đối phó Tiếu Hoàng Hổ, nếu thực như vậy, sự việc sẽ trở nên vô cùng phiền phức, đối phó toàn bộ tổ chức Ma giáo, đạo hạnh hiện tại của Lâm Hiểu Phong xem ra vẫn còn chưa đủ.

Tuy nhiên, đối phó một tên Vương Sâm, thì không thành vấn đề.

“Nếu ông có tin tức của Vương Sâm, cứ bảo Tiếu Lệ Lệ báo cho tôi biết.” Lâm Hiểu Phong đứng dậy: “Bây giờ cũng không còn sớm, tôi về trước đây.”

Tiếu Hoàng Hổ tiễn Lâm Hiểu Phong ra tận cửa.

Lâm Hiểu Phong rời khỏi khu biệt thự, đón xe quay về nhà.

Dọc đường đi, Lâm Hiểu Phong không ngừng suy nghĩ về chuyện của Vương Sâm, nhưng vẫn không thu được manh mối gì.

Theo như lời Tiếu Hoàng Hổ nói, nếu Vương Sâm là con nuôi của Tiếu Hoàng Hổ, không lý nào tự nhiên hắn lại lấy oán trả ơn như vậy.

Hẳn là phía sau còn có ẩn tình gì đó.

Thôi vậy, Lâm Hiểu Phong lắc lắc đầu, nghĩ không thông thì dứt khoát không nghĩ nữa, không cần phải tự chuốc phiền não cho bản thân.

Về đến nhà, vừa đẩy cửa vào, lập tức ngửi được một mùi hôi thối.

Bật đèn lên thì thấy, Hoàng Mập đang nằm lăn trên sofa nhà mình ngáy khò khò, lại còn nôn oẹ ra đầy xung quanh.

“Tiểu tử này...” Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập từ nhỏ đã mặc quần thủng đáy mà cùng nhau lớn lên, biết Hoàng Mập uống thành bộ dáng này, về nhà sợ bị mắng, vừa lúc cậu ta lại có chìa khoá nhà mình, cho nên mới qua ở tạm một đêm.

Nhìn dơ bẩn đầy nhà, Lâm Hiểu Phong thở dài, làm huynh đệ với cái cậu mập này, mình cũng thật là xui xẻo.

Lâm Hiểu Phong lau chùi mất nửa giờ, mới dọn sạch được như cũ, nhìn đồng hồ, đã sắp 12 giờ, vội châm hương nến, thắp một nén nhang dâng Tam Thanh Đạo Tôn rồi quay lại phòng mình, ngả đầu ngủ một giấc.

Giấc này ngủ đến êm ái lạ thường.

Ngày hôm sau, Lâm Hiểu Phong choàng tỉnh dậy, rời khỏi giường, thấy bên ngoài mặt trời đã lên cao, liền mở cửa đi ra ngoài.

Hoàng mập vẫn nằm thẳng cẳng trên sofa ngáy khò khò, còn ôm một cái gối ôm, miệng lẩm bẩm gọi tên Tiếu Lệ Lệ, nhìn vẻ mặt tươi cười nham nhở của Hoàng Mập, liền biết ngay cậu ta đang đắm chìm trong mộng đẹp.

Lâm Hiểu Phong rửa qua mặt mũi, sau đó xuống lầu mua thức ăn.

Chuẩn bị cả một bàn toàn món ngon.

Kỹ năng nấu nướng này, nếu đổi thành học sinh trung học bình thường khác, khẳng định sẽ không biết, bởi ở độ tuổi này, cả ngày họ chỉ nghĩ đến việc ăn nhậu chơi bời, hoặc là biến thành mọt sách suốt ngày cắm đầu vào bài vở.

Giặt quần áo nấu cơm? Quét dọn vệ sinh nhà cửa?

Đừng có nói giỡn vậy chứ! 

Mấy chuyện này, nếu bị bạn học biết được thì rất mất mặt, ít ra là ở bậc trung học, nếu ai đó ở nhà giặt quần áo nấu cơm, bị người khác biết được, nhất định sẽ ngấm ngầm chê cười.

Lâm Hiểu Phong đương nhiên cũng muốn làm một người không phải lo cơm áo hàng ngày, chỉ tiếc cha mẹ hắn đã mất tích, sống chết không rõ.

Tuy ngày thường Lâm Hiểu Phong không thích người khác nhắc tới cha mẹ mình, thậm chí bản thân hắn nhiều lúc cũng lựa chọn quên chuyện của cha mẹ.

Nhưng ẩn sâu trong nội tâm hắn, vẫn hy vọng có một ngày, mình sẽ tìm được bọn họ.

“Cu Mập, dậy đi.” Lâm Hiểu Phong đá đá vào chân Hoàng Mập.

“Á á... Lệ Lệ...” Hoàng Mập ngủ đến mơ mơ màng màng, quay sang ôm chầm lấy Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vừa thấy, vội vàng né tránh, Cu Mập té lăn xuống đất, lúc này mới tỉnh lại.

Dụi dụi hai mắt, nhìn quanh trái phải một lượt: “Ui da, Hiểu Phong, sao tôi lại ở nhà cậu thế, tôi nhớ rõ, Lệ Lệ mời tôi đến nhà cô ấy làm khách cơ mà.”

“Ăn cơm trước đã, ăn xong cậu cứ từ từ mà hẹn hò với Tiếu Lệ Lệ?” Lâm Hiểu Phong vô ngữ nói.

Hai người ăn uống xong xuôi, Hoàng Mập xoa xoa bụng, ra vẻ no căng, nói: “Còn hai tháng nữa là thi đại học, tôi nghe nói Lệ Lệ định nộp đơn vào Đại học Trùng Khánh, Hiểu Phong, hai chúng ta nỗ lực, để cùng vào Đại học Trùng Khánh với Lệ Lệ nha.”

“Đại học Trùng Khánh?” Lâm Hiểu Phong nhìn cậu ta, nói: “Thôi đi, trông bộ dáng hai ta thế này, không đi Lam Tường đã là cám ơn trời đất rồi, còn muốn vào Đại học Trùng Khánh à.”

“Này, Hiểu Phong, tôi là Mập ca của cậu, riêng chuyện này đã có thể phê bình cậu rồi, sao cậu không có trí tiến thủ gì hết hả, thi vào Đại học Trùng Khánh thì sao, cậu có biết nếu không có mộng tưởng, con người sẽ khô quắt như con cá mặn hay không.”

Lâm Hiểu Phong nói: “Nói vậy chẳng phải cậu cũng sẽ biến thành cá mặn sao?”

“Tôi là cá mặn, nhưng là tôi biết trở mình đứng dậy a.”

“Cá mặn trở mình, vẫn là cá mặn, khác nhau cái gì?”

Tình cảm của Hoàng Mập đối Tiếu Lệ Lệ tuyệt đối là thật lòng, dù sao Lâm Hiểu Phong cũng cho là thế.

Bằng không với tính cách này của Hoàng Mập, cũng có thể nghĩ tới chuyện học tập chăm chỉ, ngày ngày phấn đấu hướng về phía trước hay sao?

“Chiều này tôi qua thư viện một chuyến.” Hoàng Mập nói.

Lâm Hiểu Phong nhịn không được sờ vào trán Hoàng Mập: “Tiểu tử cậu không có gì chứ, thực sự muốn học tập chăm chỉ à?”

“Đương nhiên, cậu cho rằng tôi nói đùa à? Chính vì ngày thường tôi không học, nên phải cố gắng, phải tạo ra kỳ tích...” Hoàng Mập nghĩ vậy, nói: “Đương nhiên, căn cứ theo tin tức vỉa hè đáng tin cậy, hôm nay Lệ Lệ cũng sẽ đến thư viện đọc sách.”

“Tin tức vỉa hè đáng tin cậy?” Lâm Hiểu Phong vẻ mặt vô ngữ, bất quá vẫn cổ vũ: “Cố lên, chúc cậu kỳ khai đắc thắng, ôm được mỹ nhân về.”

Hoàng Mập cười hì hì liền ra cửa.

Sau khi Lâm Hiểu Phong rửa dọn chén đũa sạch sẽ, lấy quyển sách ra đọc, quyển sách này không có liên quan gì đến việc học tập, chỉ là một quyển sách bìa trắng, trang sách có chút ố vàng, thoạt nhìn trông rất cũ kỹ.

Trong quyển sách này có ghi lại đủ loại thần dị quỷ sự, chỉ cần Lâm Hiểu Phong rảnh rỗi, sẽ lấy ra đọc.

Say sưa đọc đến giữa trưa, Lâm Hiểu Phong buông sách xuống, xoa xoa gáy có chút tê mỏi, định gọi cho Hoàng Mập, hỏi cậu ta có về ăn cơm hay không.

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên, Lâm Hiểu Phong nhìn thì thấy, là số của Hoàng Mập.

“Alo, hôm nay có về ăn cơm không?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Nhưng đầu bên kia điện thoại lại là tiếng của Tiếu Lệ Lệ: “Lâm Hiểu Phong, không hay rồi! Hoàng Khiêm Dịch đã xảy ra chuyện!”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!