VÂN LONG ĐẠO TRƯỞNG
Lâm Hiểu Phong nhìn nữ quỷ quỳ sụp dưới đất khóc thút thít, chân mày gắt gao nhíu lại, thở dài một hơi.
Lâm Hiểu Phong đương nhiên đoán được vì sao lại như thế.
Nữ quỷ này với nam nhân kia là một cặp tình nhân, hẹn nhau tự tử, kết quả nàng thì chết, còn chàng thì lại sợ hãi, không dám chết.
Lâm Hiểu Phong thầm than, không phải ai khi đối mặt với cái chết, cũng có thể thản nhiên chấp nhận.
“Ngươi có thể giúp ta báo thù không?” Nữ quỷ ánh mắt mong mỏi nhìn Lâm Hiểu Phong: “Chỉ cần ngươi giúp ta báo thù, sai ta làm chuyện gì ta cũng chịu, thậm chí có thể để ngươi luyện thành lệ quỷ.”
“Ngươi đã chết!” Lâm Hiểu Phong chỉ vào cô ta quát lớn: “Đã chết rồi, thì không được lưu lại dương gian, cát về với cát, bụi về với bụi, an tâm đi đầu thai đi.”
Nói xong, Lâm Hiểu Phong ngồi xếp bằng trên mặt đất, thấp giọng niệm:
“Thái thượng sắc lệnh, siêu nhữ cô hồn, quỷ mị nhất thiết, tứ sinh triêm ân, hữu đầu giả siêu, vô đầu giả thăng, thương thù đao sát, khiêu thủy huyền thằng... Sắc cứu đẳng chúng, cấp cấp siêu sinh!”
Niệm xong một lượt Vãng Sinh Chú, nữ quỷ liền đau đớn giãy giụa, hung hăng nhìn Lâm Hiểu Phong: “Ta không muốn đầu thai, ta không muốn đầu thai...”
Nói rồi, dồn hết toàn lực, lao về phía Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong nâng tay phải lên, hai ngón điểm vào giữa ấn đường nữ quỷ: “Không cần nghĩ nhiều, an tâm đi đầu thai đi.”
Có lẽ nữ quỷ cũng hiểu, mình chỉ còn đường xuống Địa Phủ đầu thai, không thể lưu lại dương gian, ánh mắt bi thương nhìn Lâm Hiểu Phong: “Đạo trưởng, ta có thể cầu ngươi một chuyện không?”
“Nói đi.”
“Tên hắn là Phạm Tuệ Bình, nếu ngươi có thể gặp hắn, nói cho hắn biết, ta - Trương Hiểu Liên - sẽ hận hắn mãi mãi!”
Nói xong, nữ quỷ dần dần tan biến trước mặt Lâm Hiểu Phong.
“Haizz...” Lâm Hiểu Phong lắc đầu, chỉ vì một chữ “Tình“, không biết đã hại chết bao nhiêu si nam oán nữ.
Nữ quỷ mình vừa siêu độ đây, chẳng phải là một minh chứng điển hình sao?
Lâm Hiểu Phong gãi gãi đầu mũi, đột nhiên, hắn nghe được sau lưng có tiếng bước chân rất nhẹ truyền đến.
“Ai?” Lâm Hiểu Phong vội quay đầu lại, Tiếu Lệ Lệ mặc một áo khoác da màu đen, đang đứng phía sau lưng hắn.
Lâm Hiểu Phong cau mày: “Cô tới đây làm gì?”
“Xem anh bắt quỷ a.” Tiếu Lệ Lệ nói.
“Muộn như vậy còn tới xem bắt quỷ? Xem xong rồi, mau về đi.” Nói xong, Lâm Hiểu Phong liền ngồi xuống, thu thập đồ đạc, chuẩn bị rời đi.
Tiếu Lệ Lệ vội vàng tiến lên: “Lâm Hiểu Phong, tôi thích anh, sao anh lại không biết chứ? Anh không nhận ra sao?”
“Tiếu đại tiểu thư, Lâm Hiểu Phong tôi tự mình hiểu rõ, một - mình không phải minh tinh hay soái ca, hai - nhà cũng không có tiền, vì sao cô lại thích tôi chứ?” Lâm Hiểu Phong cười ha ha, nói: “Tôi không muốn chơi trò dây dưa tình cảm với cô, huống chi, Mập ca lại vô cùng thích cô, trong lòng cô cũng rõ mà.”
“Cái cậu mập đó hả? Vừa phì vừa xấu trai, lại còn háo sắc...” Tiếu Lệ Lệ tỏ vẻ khinh thường: “Nếu không phải nể mặt anh, căn bản tôi không thèm để ý đến cậu ta.”
Lâm Hiểu Phong vốn đang tươi cười, vừa nghe lời này, sắc mặt trầm xuống: “Cô có ý gì hả?”
Tiếu Lệ Lệ nghe Lâm Hiểu Phong nói Hoàng Mập thích mình, lo lắng hắn sẽ vì nguyên nhân này mà cự tuyệt, cho nên mới nói nhưng lời tổn hại Hoàng Mập, nhưng không ngờ Lâm Hiểu Phong đột nhiên trở mặt.
“Tôi, tôi...không có ý gì hết.” Tiếu Lệ Lệ lắp bắp.
“Cậu Mập ngoại trừ không tiền không thế, còn không có vẻ ngoài soái ca, thì còn có khuyết điểm gì nữa chứ?” Lâm Hiểu Phong vốn còn định nói thêm một câu, hỏi xem Hoàng Mập có chỗ nào không xứng với Tiếu Lệ Lệ.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ một hồi, cũng phải thừa nhận một người như Hoàng Mập, không thể thành cặp cùng Tiếu Lệ Lệ.
Nghĩ vậy, Lâm Hiểu Phong cũng không tỏ vẻ lạnh lùng như lúc ban đầu: “Cô thích hay không thích cậu Mập, đó là chuyện của cô, nhưng tôi không muốn nghe cô nói xấu cậu ấy.”
Tiếu Lệ Lệ trầm mặc một hồi: “Cha tôi muốn gặp mặt anh.”
“Gặp tôi?” Lâm Hiểu Phong tò mò nhìn Tiếu Lệ Lệ.
Cô gật đầu: “Cha tôi nói, đã mời một đạo trưởng, đến xem phong thuỷ cho dự án sắp tới.”
“Nếu đã mời người được cao nhân, còn gặp tôi làm gì?” Lâm Hiểu Phong khó hiểu hỏi.
Tiếu Lệ Lệ cười nói: “Thêm một người, thêm một phần lực chứ sao, cha tôi nói, nếu anh chịu hỗ trợ, nguyện ý trả anh 10 vạn.”
“10 vạn?” Lâm Hiểu Phong thầm giật mình sửng sốt.
Kỳ thực hắn chưa từng nghĩ đến việc bắt quỷ kiếm tiền.
Tiếu Lệ Lệ nhìn thấy phản ứng của Lâm Hiểu Phong, trong lòng cũng có chút đắc ý: Biết bắt quỷ thì sao? Nghe được 10 vạn tiền cũng bị dọa cho hết hồn đấy thôi?
Lâm Hiểu Phong trầm ngâm một hồi, gật đầu: “Đi ngay bây giờ sao?”
Thấy Tiếu Lệ Lệ gật đầu, Lâm Hiểu Phong liền theo cô ta về nhà.
Lâm Hiểu Phong đồng ý, kỳ thực hoàn toàn không vì 10 vạn tiền đó.
Lâm Hiểu Phong đã đắc tội với tên Vương Sâm kia, hắn vốn là một phần tử tà giáo, cách làm việc rất cực đoan, xem chừng là có thù tất báo.
Thay vì chờ Vương Sâm tìm tới tận cửa, không bằng tự mình chủ động nghĩ cách, giải quyết dứt điểm phiền phức này.
Biệt thự nhà Tiếu Lệ Lệ nằm ở khu bán đảo Long Đình - Vạn Châu, nơi này trên cơ bản đều là hộ nhà giàu lắm tiền.
Tiếu Lệ Lệ lái xe tiến vào, Lâm Hiểu Phong ngồi trong xe, nhìn ra xung quanh.
“Nhìn cái gì thế?” Tiếu Lệ Lệ thấy bộ dáng nhà quê ra tỉnh của Lâm Hiểu Phong, có chút đắc ý.
“Bố cục phong thuỷ nơi này không biết là do đại sư nào sắp đặt, thật là tốt.” Lâm Hiểu Phong nhịn không được, cảm khái nói.
Phong thuỷ chi thuật, đơn giản có bốn chữ: Tàng phong nạp khí.
Khu biệt thự này tứ phía được bao quanh bởi rừng trúc, trước cửa lại cho khơi một dòng suối nhỏ.
“Dùng rừng trúc để tàng phong, dòng suối nhỏ để nạp khí.”
Lâm Hiểu Phong không khỏi liên tưởng, nếu lúc trước cha Tiếu Lệ Lệ đã mời được cao nhân xem phong thủy cho biệt thự ở bán đảo Long Đình, thì sao hiện tại lại có nhiều rắc rối đến vậy?
Hai người đi vào một khu biệt thự.
Biệt thự được xây theo phong cách Châu Âu, bên ngoài còn có một tiểu viện, trong viện tách hẳn một khu làm bãi đỗ xe.
Sau khi xuống xe, Lâm Hiểu Phong theo Tiếu Lệ Lệ đi vào khu biệt thự.
Sau khi mở cửa, hai người vào nhà, lúc này trong phòng khách đã có ba người.
Ba người này đang ngồi trên sofa nói chuyện phiếm, ngồi ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông trung niên, ánh mắt cương nghị, tuy đã hơn 50 tuổi, nhưng tinh thần rất minh mẫn.
Nam nhân chậm rãi quay đầu, hai mắt thoáng nhìn Lâm Hiểu Phong, hỏi: “Lệ Lệ, đây là bạn học biết đạo pháp mà con nói đó hả?”
Tiếu Lệ Lệ cao hứng gật đầu: “Ba, Lâm Hiểu Phong rất lợi hại đó ạ.”
Dứt lời, liền dẫn Lâm Hiểu Phong qua đó.
“Thúc thúc.” Lâm Hiểu Phong lễ phép chào một tiếng.
Tiếu Hoàng Hổ khẽ gật đầu, chỉ vào hai người còn lại: “Đây là lão Lý, Giám đốc sảnh của khách sạn chúng ta, còn vị này, là đạo trưởng mà lão Lý giới thiệu, Vân Long đạo trưởng.”
Lý Cúc Phúc thân hình mập mạp, hướng về phía Lâm Hiểu Phong gật đầu chào hỏi qua loa, tỏ vẻ không quan tâm lắm đến hắn.
Vân Long đạo trưởng cũng chỉ quét mắt liếc Lâm Hiểu Phong một cái, trong lòng có chút bất mãn, từ đâu chui ra một tên hoàng mao tiểu tử, muốn tranh bát cơm với ta sao?
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Vân Long đạo trưởng vẫn đứng dậy, vô cùng khách khí chắp tay hành lễ nói: “Không biết tiểu hữu là đồ đệ của ai, có lẽ, ta với sư phụ ngươi, cũng có chút giao tình.”
(Hết chương)

hóng quá chị ơi !
ReplyDeletebộ này tác giả viết xong chưa chị ?
Hihi....mới viết được hơn 2k chương như MSTQN
Delete