GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 20

NỮ QUỶ BÁO THÙ

Không ngờ đó lại là Khương Trạch An.

Lúc này, Khương Trạch An rẽ đám đông đi tới, lớn tiếng quát: “Bắt toàn bộ bọn chúng lại cho ta, giải hết về đồn.”

Long ca kia không phục, chỉ vào Lâm Hiểu Phong hét lớn: “Sếp à, thằng này dám sờ mó bạn gái tôi.”

Khương Trạch An nhìn về phía hướng tay hắn chỉ.

Lâm Hiểu Phong nhìn Khương Trạch An khẽ mỉm cười , Khương Trạch An cũng thoáng giật mình, lúc trước Lâm Hiểu Phong toàn thân ướt sũng, nên hắn không chú ý tới.

“Sao lại thế này?” Khương Trạch An đi đến trước mặt Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Tôi chỉ cứu người.” Lâm Hiểu Phong không giải thích nhiều, chỉ nói đúng bốn chữ.

Khương Trạch An tóm một người đứng gần đó, dò hỏi một hồi xem việc gì đã xảy ra, nghe xong ưỡn ngực gật gù.

Tiếp đó, hắn đi qua bên này, giơ tay vả vào mặt Long ca một cái, quát lớn: “Mẹ nó, người ta cứu bạn gái ngươi, ngươi còn muốn đánh người ta à, ngươi lấy oán trả ân cũng không cần trắng trợn vậy a?”

Đám người xung quanh thấy vậy, lập tức đều trở nên vô ngữ, lấy oán trả ân sao? Khương Trạch An này rõ ràng là thiên vị quá đi, tuy nhiên chẳng ai dám mở miệng phản đối.

Long ca vẻ mặt ấm ức, chỉ vào Lâm Hiểu Phong nói: “Sếp à, nước ở đây sâu chưa đầy một thước, có thể chết đuối sao?”

“Mẹ kiếp, lão tử nói có thể là có thể.” Khương Trạch An mắng, sau đó quay sang cười cười, hỏi Hoàng Mập: “Hoàng ca, bên kia là người của các cậu à?”

Hoàng Mập vừa nghe, lập tức chấn động, chỉ vào mấy người Hạng Thuỵ Hâm nói: “Năm người này là bạn của chúng tôi.”

“Được rồi, tám gia hỏa này đúng không?” Khương Trạch An chỉ vào tám người Long ca, hô: “Bắt người!”

Mấy cảnh sát kia liền xông tới, ghì chặt đám người Long ca lại.

Lâm Hiểu Phong phong thấy vậy, có chút vô ngữ.

Bất quá không chỉ mình hắn vô ngữ, Khương Trạch An càng vô ngữ hơn, thì ra mấy cảnh sát đang đi dạo gần đó, có người báo án tụ tập ẩu đả, liền vội qua đây, thế nào lại gặp Lâm Hiểu Phong.

Hắn dám bắt giữ Lâm Hiểu Phong sao? Nếu lại đưa tên nhóc này về Cục Cảnh Sát, xem chừng Cục trưởng sẽ trực tiếp vả mấy cái vào mồm hắn.

Giờ đây, hắn chỉ hy vọng Lâm Hiểu Phong không ghi hận chuyện lúc trước ở nhà giam, mình đã đối xử với hắn thế nào là tốt lắm rồi.

“Nè, không cần làm quá vậy a...” Lâm Hiểu Phong mở miệng.

“Yên tâm đi, quay về tôi sẽ báo lại với trường học, Lâm ca cậu xả thân cứu người, không thể không khen thưởng tinh thần trượng nghĩa giúp người lúc hoạn nạn của cậu.” Khương Trạch An cười nói.

Hơn ba mươi tuổi kêu Lâm Hiểu Phong là “Ca”, hắn chẳng cảm giác mất mặt tí nào, nghĩ tới việc Lưu Bá Thanh đích thân đến đón Lâm Hiểu Phong đi, hắn liền sợ đến toát mồ hôi hột, ông ta chính là đại nhân vật từ Bắc Kinh tới, không thể động chạm...

Hơn nữa, hắn hy vọng có thể gây dựng quan hệ với Lâm Hiểu Phong, dựa hơi thằng nhóc này để được phát đạt còn không kịp nữa là.

Đám đông xung quanh đều tròn mắt vô ngữ, giở trò lưu manh được coi là làm việc nghĩa, lại còn được khen thưởng?

Thấy ánh mắt đám người xung quanh nhìn mình như vậy, Lâm Hiểu Phong bất đắc dĩ nói: “Tôi nói là tôi thực sự cứu người, các người có tin không?”

Đương nhiên chẳng ai tin.

Sau khi Khương Trạch An đưa tám người kia đi, lại phái một cảnh sát đưa cô gái bị đuối nước đi bệnh viện.

Tuy Hoàng Mập bị đánh đến mặt mũi bầm dập, nhưng nghĩ lại vừa rồi được Đội trưởng hình cảnh Cục Cảnh Sát - Khương Trạch An- gọi mình là “Hoàng ca”, trong lòng liền sung sướng âm ỉ, sau đó quay sang nói với năm người nhóm Hạng Thuỵ Hâm: “Đa tạ mấy huynh đệ qua đây hỗ trợ, đi, chúng ta đi uống cái gì đó!”

“Hiểu Phong, cậu đi không?” Hoàng Mập hỏi.

Lâm Hiểu Phong quay đầu lại, thoáng nhìn dòng suối, lắc đầu: “Không, mấy người đi đi, tôi cảm thấy có chút không khoẻ.”

Đương nhiên Tiếu Lệ Lệ chẳng có hứng thú gì với mấy chuyện ăn uống nhậu nhẹt này.

Sau khi bọn họ rời đi, chỉ còn lại hai người Lâm Hiểu Phong và Tiếu Lệ Lệ.

“Vừa rồi trong nước...có quỷ, đúng không?” Tiếu Lệ Lệ đi đến bên cạnh Lâm Hiểu Phong hỏi.

Lâm Hiểu Phong khẽ gật đầu, nếu ai hiểu rõ hắn trong sạch, xem ra chỉ có Tiếu Lệ Lệ.

Tiếu Lệ Lệ khẽ mỉm cười, có chút khẩn trương, nói: “Vậy anh định làm gì?”

“Còn có thể làm sao? Tối nay quay lại thu phục cô ta, không thể để mấy tình huống như thế này xảy ra nữa.” Lâm Hiểu Phong nói.

“Cho tôi đi cùng với?” Tiếu Lệ Lệ nói.

“Thôi đi, đại tiểu thư.”

Lâm Hiểu Phong từ chối xong, liền rời khỏi, quay về nhà.

Tiếu Lệ Lệ dõi theo bóng dáng Lâm Hiểu Phong, có chút ấm ức, mình đã thể hiện rõ ràng đến vậy, chẳng lẽ Lâm Hiểu Phong là người mù, không nhìn ra tâm ý của mình đối với hắn?

Lâm Hiểu Phong đương nhiên không phải là ngốc, chưa nói đến việc trước năm 20 tuổi không thể gần nữ sắc, riêng chuyện người anh em của hắn - Hoàng Mập thích Tiếu Lệ Lệ, cũng đủ để hắn quyết định không dây dưa tình cảm với cô nàng.

Về đến nhà, Lâm Hiểu Phong tắm rửa một hồi, sau đó ở nhà đọc sách, ôn bài.

Chờ đến buổi tối, Lâm Hiểu Phong vác theo túi da màu đen của mình, đón xe quay lại Lưu Khê Hà.

Lưu Khê Hà ban ngày ồn ào náo nhiệt, lúc này lại vắng tanh không một bóng người.

Lâm Hiểu Phong đi dọc bờ sông Lưu Khê, nhớ lại lời đồn về cặp tình nhân nhảy sông tự vẫn, nữ quỷ trước đó, có lẽ chính là cô gái đã nhảy sông tự tử.

Thân thể tóc da đều từ cha mẹ, tự sát chính là đại bất hiếu.

Người tự sát, Địa Phủ sẽ không thu nhận, cũng không cho đầu thai chuyển thế, chỉ có thể lưu lạc làm cô hồn dã quỷ, trừ phi tìm được kẻ thế thân, mới có thể đầu thai chuyển thế.

Lâm Hiểu Phong đi đến bên bờ Lưu Khê Hà, ngồi xuống, thả hai chân vào nước.

Nếu nữ quỷ kia muốn tìm thế thân, sẽ đến đây ngay.

Lâm Hiểu Phong tay phải cầm Kim Tiền Kiếm, giấu đằng sau lưng, thò chân xuống suối đá nước chơi, chờ nữ quỷ tới bắt mình.

Đợi chừng 20 phút, vẫn chưa thấy nữ quỷ kia mắc câu.

Lâm Hiểu Phong không khỏi cau mày, chẳng lẽ nữ quỷ phát hiện là mình, không chịu qua đây?

Đột nhiên, hắn cảm giác được trong nước có một đôi tay tóm lấy chân mình, dùng sức kéo xuống nước.

Rốt cuộc cũng tới.

Lâm Hiểu Phong căn bản không phản kháng, trực tiếp theo đà, nhảy ùm xuống suối.

Hắn mở mắt thì thấy, vẫn là nữ quỷ lúc trước.

Bất quá Lâm Hiểu Phong vừa xuống nước, nữ quỷ trông thấy mặt hắn, lập tức hoảng hốt, xoay người muốn bỏ chạy.

“Còn muốn chạy đi đâu hả?!”

Lâm Hiểu Phong cầm Kim Tiền Kiếm, một nhát đâm vào người nữ quỷ.

Nữ quỷ mặc một sườn sám màu trắng, bị trúng một kiếm của hắn, phía sau lưng liền toạc ra một vết.

 Vết thương này không giống như bị đao kiếm chém, mà trông như bị phỏng,

“Á.” Nữ quỷ kêu lên một tiếng thảm thiết.

Lâm Hiểu Phong xoay người bò lên trên bờ, sau đó lấy ra một lọ máu chó mực, đổ thẳng xuống nước.

Tiếp đó, hắn đứng tại chỗ chờ một hồi, rất nhanh, nữ quỷ liền từ trong nước ngoi lên, sắc mặt kinh hoảng.

Lúc cô ta vừa lên bờ, Lâm Hiểu Phong đã nhanh tay dán một lá phù phía sau lưng cô ta.

Nữ quỷ bị dán hoàng phù, tức khắc toàn thân mềm nhũn, ngã gục xuống đất, nhìn Lâm Hiểu Phong: “Đạo trưởng... xin tha mạng! Tha mạng a!”

Lâm Hiểu Phong cúi đầu nhìn nữ quỷ đang tỏ vẻ mặt kinh hãi hoảng loạn, quát lớn: “Vì sao lại muốn hại người?”

Nữ quỷ vừa nghe, cúi đầu không nói lời nào.

“Haiz... cứ coi như ta làm người tốt một lần đi, ta sẽ siêu độ cho ngươi được đầu thai chuyển thế.” Lâm Hiểu Phong thở dài nói.

Nữ quỷ vội vàng lắc đầu quầy quậy: “Ta còn chưa báo thù, ta không thể đầu thai, ta muốn báo thù!”

“Báo thù?” Lâm Hiểu Phong cau mày khó hiểu: “Nghe đồn ngươi với bạn trai tự tử vì tình, ngươi còn muốn tìm ai báo thù hả?”

Cô hồn dã quỷ, con nào chẳng muốn gặp được đạo trưởng để xin đầu thai chuyển thế, thế mà giờ đây mình cho cô ta cơ hội luân hồi, cô ta lại không cần?

Không ngờ nữ quỷ lại oà lên, vừa khóc vừa nói: “Nói là muốn cùng chết, thế nhưng hắn lại sợ sệt, chạy trốn mất dạng, bỏ lại mình ta ở đây làm cô hồn dã quỷ, hắn chính là một tên phụ bạc, ta nhất định phải báo thù!”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!