GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 19

ĐÁM ĐÔNG ẨU ĐẢ

Quỷ không giống như lời đồn, không thể đi lại giữa ban ngày, bởi ban ngày dương khí quá nặng, cô hồn dã quỷ bình thường bị ánh sáng mặt trời chiếu vào, sẽ bị hồn bay phách tán.

Tuy nhiên, trong đám cô hồn dã quỷ, một khi đã biến thành ác quỷ hoặc lệ quỷ, chỉ cần ánh sáng mặt trời không quá gay gắt, sẽ không làm sao cả.

Điều này có liên quan trực tiếp với nữ quỷ đang ẩn mình dưới nước mà Lâm Hiểu Phong vừa phát hiện.

Tuy giữa thanh thiên bạch nhật, ánh nắng chói chang, nhưng cô ta trốn trong nước, nên không sợ mặt trời chiếu vào.

Lâm Hiểu Phong mau chóng bơi tới trước mặt nữ sinh, sau đó dùng sức kéo cô ta lên trên bờ.

Nhưng nữ quỷ phía dưới giữ chặt chân nữ sinh, nhất quyết không chịu buông tay.

Giằng co nửa ngày, đám người trên bờ mỗi lúc một đông, ai cũng muốn chen vào xem náo nhiệt.

Hoàng Mập thấy vậy, vội lấy di động, gọi điện cho Hạng Thuỵ Hâm: “Alo, Hâm ca, mau tới Lưu Khê Hà....nhanh lên, lát nữa xem chừng cần cậu ra tay đó.”

Tiếu Lệ Lệ đứng một bên, nhịn không được hỏi: “Ra tay cái gì?”

Hoàng Mập chỉ vào Lâm Hiểu Phong đang ở dưới nước: “Cô gái này nhảy xuống nước, là để hù dọa người yêu, kết quả bị cậu Lâm Hiểu Phong này lao xuống, làm bộ cứu người, nhưng lại ôm ấp sờ soạng, cô không thấy bạn trai cô ta bên bờ đối diện mặt mũi xám ngoét đó sao.”

Hoàng Mập dù giải thích như vậy, nhưng trong lòng có chút ganh tị, hôm nay nếu không phải đi cùng Tiếu Lệ Lệ, thì mình đã nhảy xuống nước ‘cứu người’ rồi.

Đương nhiên, chắc chắn bạn cũng hiểu mục đích “cứu người” của Cu Mập là gì...😂

Bất quá lúc này Lâm Hiểu Phong đang ở dưới nước đọ sức với nữ quỷ, căn bản chẳng để tâm nhiều như vậy.

Thấy giằng co một lúc lâu, nữ quỷ phía dưới vẫn không chịu rời tay, Lâm Hiểu Phong dứt khoát buông nữ sinh ra, sau đó hít sâu một hơi, lặn xuống đáy nước.

Vung tay đánh một cái vào mặt nữ quỷ, kết quả lại trượt vào hư không.

Lâm Hiểu Phong trong lòng uất nghẹn, nếu ở trên bờ, hắn đã có thể vẽ phù đối phó nữ quỷ này, nhưng đây là dưới nước, dù phù có vẽ tốt đến đâu, một khi xuống nước, cũng trở thành vô dụng.

Lâm Hiểu Phong trầm ngâm nửa ngày, không nghĩ ra biện pháp gì, đành cắn đầu lưỡi của mình, sau đó bơi qua chỗ nữ quỷ.

Nữ quỷ cũng không tránh né, có lẽ cô ta tin chắc, Lâm Hiểu Phong căn bản không có cách nào đối phó mình, chờ đến khi sát gần, Lâm Hiểu Phong hé miệng, phun ra một ngụm máu tươi.

Nữ quỷ bị dính máu của hắn, cảm thấy đau đớn vô cùng, đành phải buông nữ sinh ra, xoay người bỏ chạy.

Máu tươi từ đầu lưỡi con người, là thứ có dương khí nồng đậm nhất trong cơ thể, dùng để đối phó tà sát, lần nào cũng linh nghiệm (😌khuyến cáo: đừng dại mà làm thử nha)

Bất quá Lâm Hiểu Phong không thích dùng cách này, nếu không phải tình huống cấp bách trước mắt, hắn cũng không muốn cắn đầu lưỡi của mình.

Vì sao?

Chỉ một chữ, ĐAU!

Đầu lưỡi là nơi nhạy cảm nhất, bị cắn rách, có thể đau mất vài ngày.

Lâm Hiểu Phong cắn răng chịu đựng, rốt cuộc cũng kéo được nữ sinh kia lên.

Sau khi lên bờ, thấy nữ sinh đã bị ngộp nước mê man bất tỉnh, hắn còn định làm hô hấp nhân tạo cứu người, Hoàng Mập vừa thấy tư thế của Lâm Hiểu Phong, trợn tròn mắt, lao xuống nước làm bộ cứu người, giờ lại còn muốn đụng chạm thân mật?

Đám người xung quanh xem náo nhiệt, nhìn Lâm Hiểu Phong với ánh mắt khinh bỉ, coi hắn không khác gì cầm thú.

Thậm chí bọn họ còn cho rằng, nữ sinh này vốn chẳng làm sao, hoàn toàn do Lâm Hiểu Phong nhảy xuống nước dở trò đồi bại, mới khiến cô gái này ngất xỉu tại chỗ.

“Mau, chúng ta mau chạy thôi.” Hoàng Mập vội vàng kéo Lâm Hiểu Phong đang chuẩn bị hô hấp nhân tạo.

Lâm Hiểu Phong phong cau mày, quay đầu lại nói: “Tôi đang cứu người.”

“Cậu ôm ấp sờ soạng nãy giờ cũng đủ rồi, mấy chuyện hô hấp nhân tạo, cứ giao cho bạn trai cô ta làm đi, chẳng phải chúng ta đã hẹn đi thư viện đọc sách sao? Mau đi thôi.” Hoàng Mập gấp gáp nói.

Vừa nói, cậu ta vừa nháy mắt ra hiệu với Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong trong lúc nhất thời chưa phục hồi tinh thần, đúng lúc này, tám nam sinh mặc đồng phục màu trắng, nhìn qua hẳn là trung học năm thứ 1 đã vây quanh ba người Hoàng Mập, Lâm Hiểu Phong cùng Tiếu Lệ Lệ.

“Nè, huynh đệ ta chỉ muốn cứu người, các người định làm gì hả?” Hoàng Mập lùi lại phía sau hai bước, nói.

Nam sinh đứng trước mặt nghiến răng, ánh mắt bốc hoả, chỉ vào Lâm Hiểu Phong mắng: “Chính là do nó, việc này giải quyết sao đây?”

“Cái gì mà giải quyết sao đây?” Lâm Hiểu Phong cũng thực thông minh, tinh thần đã phục hồi phần nào, biết được chuyện gì đang diễn ra, bất quá, hắn cũng chỉ có thể mỉm cười bất đắc dĩ .

Lâm Hiểu Phong thực sự không thể nói cho nam sinh đó biết, vừa rồi bạn gái hắn bị nữ quỷ kéo chân, ta đã cứu cô ta a!

“Long ca, đây chẳng phải là Tiếu Lệ Lệ sao? Là hoa khôi trường chúng ta.” có người đột nhiên nói.

Tên cầm đầu, được gọi là Long ca vừa nghe, liền quay sang nhìn Tiếu Lệ Lệ, tức khắc nở một nụ cười: “Tiếu mỹ nữ, ui cha...”

Tiếu Lệ Lệ thấy họ cũng là bạn học trong trường, nhẹ nhàng thở phào một hơi, nói: “Chuyện này bỏ qua đi, thế nào?”

Cô nàng vẫn rất tự tin vào bản thân, đám nam sinh trong trường, chỉ cần mình mở miệng nói cái gì, sẽ chẳng ai dám không nể mặt ?

Không ngờ tên Long ca này nhếch mép cười, nói: “Tiếu mỹ nữ đương nhiên ta nể mặt, bất quá gia hỏa này sờ mó bạn gái ta lâu như vậy, hay là.... cô em cũng cho ta sờ vài cái, chuyện này coi như xong?”

“WTF, ai dám hả?” Hoàng Mập vừa nghe, tức đến sôi máu, người tình trong mộng của Mập ca ta cũng dám động vào hả?

Cu Mập vốn đang chuẩn bị chạy trốn, giờ ưỡn thẳng ngực, đứng chắn phía trước Tiếu Lệ Lệ, chỉ tay vào Long ca mắng: 

“Con giun chết tiệt này, Hiểu Phong sờ mó bạn gái ngươi là đã nể mặt cô ta lắm rồi đó nha, nếu bạn gái ngươi không xinh đẹp, Hiểu Phong có thèm làm thế không hả?”

Lâm Hiểu Phong vô ngữ nhìn hai bên đấu khẩu, cúi đầu nhìn cô gái đang bị sặc nước bất tỉnh, thở dài, sau đó dùng sức ấn lên ngực cô ta, làm động tác hồi phục nhịp tim.

Trách thì trách, cứu người không thể chậm trễ.

Đương nhiên, đây là suy nghĩ của Lâm Hiểu Phong.

“Long ca, hắn vẫn cố tình làm nhục chị dâu kìa.”

Một tên hét lớn.

“Cho chúng biết tay” Long ca giơ nắm đấm lao tới.

Hoàng Mập quay đầu lại nhìn, lòng thầm mắng: Lão tổ tông của tôi ơi, đến lúc nào rồi, còn giở trò lưu manh thế...

Đã là huynh đệ, lúc hắn gặp nạn, đương nhiên mình phải che mưa chắn gió cho hắn.

Vì thế Hoàng Mập xông lên, đánh nhau với đám người này.

Ngay lúc đó, nữ sinh ọc ra một ngụm nước.

Thấy vậy, trong lòng Lâm Hiểu Phong cũng nhẹ nhõm, thở ra một hơi, quay đầu nhìn lại, Hoàng Mập đang đánh đấm túi bụi với đám nam sinh kia.

Lâm Hiểu Phong cau mày, hét lớn: “Được rồi, đừng đánh nhau nữa.”

Phải công nhận, thân hình mập mạp này của Hoàng Mập cũng không phải không có tác dụng, trong lúc đánh nhau, người khác đấm vào khối mỡ núng nính của cậu ta, trên căn bản sẽ không thấy đau.

Dẫu vậy, nhất hổ nan địch quần hồ, Hoàng Mập cũng bị đánh tới mặt mũi bầm dập.

Hoàng Mập biết người huynh đệ này của mình thân thủ không tồi, liền chạy tới chỗ Lâm Hiểu Phong, hét ầm lên: “Hiểu Phong, cậu phải báo thù cho tôi, đập vỡ mẹt cái lũ rùa rụt cổ này nha...”

“Hừ, dám đánh huynh đệ của ta...”

Ngay lúc này, từ trong đám đông, đột nhiên vang lên tiếng quát của Hạng Thuỵ Hâm.

Phía sau cậu ta còn có bốn người cơ bắp cuồn cuộn, ai nấy đều cao trên dưới 1.8m.

Mấy bạn nam này đều là học sinh đặc biệt, thành viên của đội bóng rổ trong trường, Hạng Thuỵ Hâm biết có đánh nhau, nên kéo bọn họ qua đây.

“Mẹ kiếp, Hâm ca, tới quá đúng lúc, cho cái lũ sâu bọ này một trận đi.” Lúc trước Hoàng Mập có một mình đã kiêu ngạo như vậy, giờ lại có Hạng Thuỵ Hâm chi viện, thì càng không cần phải nói.

Hai bên vừa muốn động thủ, đột nhiên có người hô: “Cảnh sát tới, đừng đánh nữa.”

Rất nhanh, mười mấy người mặc cảnh phục xông tới, vây quanh bọn họ.

“Ban ngày ban mặt, tụ tập ẩu đả, các ngươi cũng to gan lắm đấy”

Một giọng quen thuộc vang lên, vừa nghe, Lâm Hiểu Phong đã nhận ra ngay là người quen - Khương Trạch An.


(Hết chương)

2 comments:

  1. Đù khổ thân Anh Mập nhà ta quá ăn no đòn trước rồi dính sau

    ReplyDelete
  2. Cái quái gì!! Mới cao trung năm 1,15 16 tuổi là cùng mà bày đặt chị dâu.Vẫn là khổ thân anh Mập

    ReplyDelete

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!