GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 17

VƯƠNG SÂM

Lâm Hiểu Phong trộm nghĩ, nếu gia hoả này biết mình chỉ nói bâng quơ thử một tiếng mà hắn đã lù lù xuất hiện, có lẽ sẽ bị tức đến hộc máu?

“Là ta thì sao?” Tên này thừa nhận không chút do dự, trên mặt hắn còn mang theo một nụ cười đắc ý, nói: “Ta là Vương Sâm……”

“Vì sao phải làm như vậy?” Vương Sâm còn định nói thêm gì đó, Lâm Hiểu Phong đã cắt ngang lời hắn, cau mày nói: “Ngươi với ông chủ thầu khu đất này có thù oán gì hả?”

Vương Sâm ra vẻ lịch sự, cười nói: “Nếu ngươi đã đoán ra, thì còn hỏi ta làm gì...”

“Ngươi với Tiếu Hoàng Hổ dường như không quan hệ gì thì phải?” Vương Sâm nói đến đây, rút từ trong túi ra một cọc tiền mệnh giá lớn.

Tuy Lâm Hiểu Phong không đếm, nhưng đại khái cũng ước lượng được, chỗ này hẳn là một vạn tiền, đối với mình mà nói, là một con số khổng lồ.

“Cầm số tiền này, rồi mau rời đi, chuyện của ta với Tiếu Hoàng Hổ, tốt nhất ngươi không nên nhúng tay vào.”  Giọng nói của Vương Sâm vẫn luôn điềm đạm, nhưng Lâm Hiểu Phong có thể nhận ra, gia hỏa trước mặt tựa như có ý khinh thường mình.

Vương Sâm nói rồi, ném cọc tiền xuống chân Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong cúi đầu, thoáng nhìn dưới đất, nhịn không được nở một nụ cười, sau đó một chân đá bay cọc tiền qua một bên: “Chuyện của ngươi với Tiếu Hoàng Hổ, không liên quan đến ta, nhưng ngươi hại chết nhiều người như vậy, ta không biết thì thôi, nếu đã biết, thì đâu dễ bỏ qua như vậy, phải tính toán với ngươi chút đã, đúng không?”

Ai mà chẳng thích tiền, Lâm Hiểu Phong đương nhiên cũng không ngoại lệ, bất quá quân tử thích tiền cũng phải nói đạo lý, Lâm Hiểu Phong tuy không dám nhận mình là quân tử, nhưng mấy loại tiền này, hắn cũng không thèm.

Vương Sâm thấy vậy, khẽ cau mày: “Ngươi thực cũng có vài phần khí chất a? Nhưng không biết chút khí chất này, có thể ăn thay cơm được không...”

Vương Sâm vừa dứt lời, Lâm Hiểu Phong liền cảm nhận được một luồng âm khí từ sau lưng ập tới.

Theo bản năng, liền né sang một bên.

Lâm Hiểu Phong ngẩng đầu thì thấy, một con ác quỷ từ vị trí hắn đứng vừa rồi đang chồm qua đây.

Con quỷ này là nam quỷ, âm khí trên người nồng đậm, trông cách ăn mặc của hắn, hẳn là công nhân làm việc tại công trường.

Nam quỷ này xem ra chính là một trong số những người đã bỏ mạng tại khu nhà, sau khi chết bị Vương Sâm luyện thành ác quỷ.

Quỷ được chia ra làm ba loại:

  • Một loại là cô hồn dã quỷ, chính là quỷ hồn bình thường giống như nữ quỷ vừa rồi, loại quỷ này bản lĩnh cũng chẳng có gì.

  • Lợi hại hơn một chút, đó là ác quỷ.
  • Lợi hại hơn nữa, được gọi là lệ quỷ.

Lâm Hiểu Phong trong lòng trầm xuống, tên Vương Sâm này có thể luyện chế ra ác quỷ, bản lĩnh thực không đơn giản.

Con ác quỷ này gào thét, bổ nhào về phía Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vội né người, vừa lui về phía sau, vừa cắn đầu ngón tay phải, vẽ lên tay trái một đạo Tuyệt sát chú.

 Bùa chú vừa vẽ xong, cũng là lúc ác quỷ xuất hiện ngay trước mặt Lâm Hiểu Phong, Lâm Hiểu Phong hét lớn:

“Ma tinh ác quỷ, cổ động tinh linh, cử đầu đồng thị, phủ thủ đồng thính, thượng hữu lục giáp, hạ hữu lục đinh, tao nhiễu vi lệ, định càn lôi đình, thái thượng hữu lệnh, mệnh ngã thi hành.”

Sau khi niệm dứt, hắn phóng một chưởng đập vào trán ác quỷ.

“Bụp” một tiếng, ác quỷ bị đánh bay ra ngoài.

Cùng lúc ác quỷ bị đánh bay, Lâm Hiểu Phong chân đạp Thiên Cương Thất Tinh Bộ, lao về phía ác quỷ, sau đó một kiếm chém ngay giữa ngực nó.

Ác quỷ chẳng kịp kêu lên tiếng nào, đã hồn bay phách tán, tan biến ngay trước mặt Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong quay đầu nhìn Vương Sâm, khinh thường nói: “Ngươi chỉ có chút bản lĩnh đó sao?”

Vương Sâm trong lòng cũng có chút kinh hãi, không ngờ tên nhóc mới 17 tuổi trước mặt mình, lại có bản lĩnh đến vậy.

Lúc trước, Vương Sâm ném ra 1 vạn tiền, chắc mẩm Lâm Hiểu Phong sẽ cầm tiền mà bỏ đi, không nhúng tay vào chuyện này.

Thế mà Lâm Hiểu Phong lại không chịu lấy, với tâm tính của một thằng nhóc 17 tuổi, nhìn thấy 1 vạn tiền, trong lòng ít nhiều gì cũng sẽ bị phân tâm, bị số tiền lớn thu hút sự chú ý, còn mình sẽ nhân cơ hội này sai ác quỷ tới đánh lén, đến 8-9/10 là có thể giết chết Lâm Hiểu Phong.

Tuy nhiên, Vương Sâm có nằm mơ cũng không ngờ, Lâm Hiểu Phong chẳng hề bị 1 vạn kia quấy nhiễu, hơn nữa còn nhẹ nhàng mau lẹ giải quyết con ác quỷ.

“Ngươi thực cũng có chút bản lĩnh, nếu đã vậy, không bằng chúng ta dừng lại ở đây thôi?” Vương Sâm không biết rõ nguồn gốc của Lâm Hiểu Phong, nên không muốn đối địch với hắn.

Thế nhưng Lâm Hiểu Phong lại chẳng muốn chút nào, tự dưng bị Vương Sâm chơi một vố, nếu không phải hắn phản ứng mau lẹ, xem chừng vừa rồi đã bỏ mạng trong tay ác quỷ.

“Nếu ngươi đồng ý theo ta đến sở cảnh sát đầu thú, thừa nhận chính mình đã giết mấy công nhân kia, thì coi như chuyện này cho qua.” Lâm Hiểu Phong nhìn Vương Sâm nói.

Vương Sâm sao có thể đồng ý, hắn thầm hừ lạnh một tiếng, vênh mặt chẳng thèm quan tâm.

Tiếp đó, Vương Sâm lấy ra một bình rượu nhỏ bằng nắm tay, bình rượu này phía trên có dán linh phù, hắn đưa tay xé mở bình rượu, ngay lập tức, một mùi hương toả ra tứ phía.

Lâm Hiểu Phong ngửi ngửi, không xong rồi, đây là Nại Hà Hương.

Nại Hà Hương này vô cùng hiếm thấy, tác dụng cực đại của nó thực không cần phải bàn cãi.

Cô hồn dã quỷ du đãng trên dương gian, có nằm mơ cũng mong được đầu thai chuyển thế, nhưng bọn chúng đã thành cô hồn dã quỷ, trừ phi gặp được cao tăng đắc đạo hay đạo trưởng siêu độ, bằng không sẽ chẳng có tư cách đi đầu thai.

Nại Hà Hương này công dụng khác thì không có, nhưng cô hồn dã quỷ vừa ngửi được, sẽ cho rằng đây là khí vị của Cầu Nại Hà, tưởng lầm là Địa Phủ Âm Sử tới đón bọn chúng đi đầu thai chuyển thế.

Chỉ trong thời gian ngắn, cô hồn dã quỷ trong phạm vi 50 dặm sẽ ào ào kéo về công trường bỏ hoang này, một khi chúng nó phát hiện đây chỉ là trò lừa gạt, không thể đi đầu thai, sẽ giận giữ điên cuồng, giết chết những người có mặt tại đây.

Loại đồ vật âm độc này, tuyệt đối bị cấm sử dụng.

Lâm Hiểu Phong chẳng kịp nghĩ vì sao trong tay Vương Sâm lại có Nại Hà Hương, đã lập tức xông lên không chút do dự, một quyền đánh thẳng về phía Vương Sâm.

Vương Sâm vội vàng lui về phía sau, nhưng Lâm Hiểu Phong ra tay nhanh như chớp, Vương Sâm sao có thể chống cự?

Lâm Hiểu Phong lao lên, lại tung thêm một quyền, có lẽ Vương Sâm lắm thủ đoạn mưu mẹo, nhưng thân thủ, cũng chỉ thuộc loại bình thường mà thôi.

Vương Sâm bị trúng một quyền, đau đớn kêu lên một tiếng, tiếp đó, Lâm Hiểu Phong gắt gao bóp chặt cổ hắn, lớn tiếng nói: “Nói đi! Làm sao phá giải Nại Hà Hương.”

Vương Sâm cười lạnh, nói: “Không ngờ lại bại trong tay một tên tiểu tử như ngươi, ta nhận thua, chỉ cần ngươi thả ta ra, ta sẽ làm tan Nại Hà Hương...”

“Ngươi đừng có nằm mơ!”

“Ta nhớ rõ ngươi còn có hai người bạn theo đến đây phải không? Nếu đợi đến lúc Nại Hà Hương dụ tới hàng trăm cô hồn dã quỷ, cho dù là ngươi, cũng khó có thể bảo toàn chính mình, chứ đừng nói là cứu bọn chúng, tốt nhất ngươi nên suy xét cho kỹ.” Vương Sâm cười nói.

Lâm Hiểu Phong khẽ giật mình, thiếu chút nữa đã quên mất Hoàng Mập với Tiếu Lệ Lệ, liền hít sâu một hơi.

Lâm Hiểu Phong cũng không phải loại người do dự không quyết đoán, trực tiếp thà lỏng bàn tay đang thít chặt cổ Vương Sâm ra.

Vương Sâm miệng thở hổn hển từng hơi một, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên là do thiếu dưỡng khí gây ra.

Vương Sâm căm thù nhìn Lâm Hiểu Phong, sau đó, lôi từ trong người ra một túi bột phấn màu trắng, rải ra xung quanh.

Lâm Hiểu Phong lập tức cảm nhận được một mùi vị cổ quái, khó ngửi vô cùng, hoàn toàn che dấu đi khí tức của Nại Hà Hương. 

“Khà khà.” Vương Sâm chậm rãi lui về phía sau, cảnh giác nhìn Lâm Hiểu Phong, sợ hắn đổi ý.

“Tiểu tử, tên ngươi là gì?” Vương Sâm nói.

“Lâm Hiểu Phong!”

“Được, quả nhiên lợi hại, Lâm Hiểu Phong đúng không, ta đã bại trong tay ngươi, tính ta nói là làm, ngươi cứ chờ đấy, chuyện này, Minh Đường bọn ta sẽ không để yên cho ngươi đâu.” Nói xong, Vương Sâm xoay người chạy xuống lầu.

Lâm Hiểu Phong trong lòng thoáng kinh hãi, gia hỏa này... là người của Minh Đường?


(Hết chương)

3 comments:

  1. có vẻ đến lúc có đối tượng mới rồ

    ReplyDelete
  2. Chú ngữ quỷ thuật dài quá vậy

    ReplyDelete
  3. Mới đọc truyện này,thấy nó phi logic hết sức,đương nhiên truyện linh dị bắt quỷ trừ ma là phi logic rồi,nhưng ở đây là phi logic hết mức khi mà có cả loại bùa mở khoá,với bùa chữa bệnh,trời đựu,thế thì cứ học quỷ thuật rồi đi phá két trộm đồ thành đạo trích luôn,hoặc là thành bác sĩ đẳng cấp chữa ung thư bằng bùa phép xD,vui thôi (lmao).Dù sao cũng cảm ơn!!tác-dịch giả nhiều nhiều

    ReplyDelete

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!