LỤC DUỆ HẰNG
Lâm Hiểu Phong cảm thấy nực cười, chẳng muốn phí hơi dong dài với cái loại teo não này, cứ im lặng không có bất kỳ phản ứng gì.
Vương Mộc Dương mắng được hai câu, lại muốn ra tay đánh hắn, nhưng chợt nhớ tới ánh mắt vừa nãy của Lâm Hiểu Phong, bất luận thế nào cũng không dám động thủ.
Quanh đi quẩn lại đã quá nửa đêm, hôm nay leo núi cả ngày, bọn họ đều mệt mỏi rã rời, chẳng mấy chốc đã lăn ra ngủ say sưa.
Chỉ còn mình Lâm Hiểu Phong, tuy nhắm hai mắt, nhưng lỗ tai nhưng vẫn đề cao cảnh giác, nghe ngóng động tĩnh xung quanh.
Đến gần rạng sáng, bên ngoài nghĩa trang truyền đến tiếng bước chân khe khẽ .
“Rốt cuộc cũng đã tới.”
Lâm Hiểu Phong mở to hai mắt, khóe miệng lộ ra một nụ cười, giả vờ lâu như vậy, thân thể thực đau nhức khó chịu.
Thời điểm hắn sắp bị trói, đã kịp vẽ lên tay trái một đạo Khai toả phù (phù mở khoá).
Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy kỳ quái, thế gian còn có loại phù mở khoá này sao?
Kỳ thực không phải toàn bộ phù chú đều dùng để trừ tà bắt quỷ.
Ở thời cổ đại, có thể coi đại phu, bốc thuốc, đều là những kẻ có tiền, đa số người nghèo khi đó phải dùng phù chú để chữa bệnh.
Chẳng qua sau này xã hội phát triển, việc coi bệnh càng lúc càng trở nên đại chúng, cho nên loại phù trị bệnh cứu dần dần biến mất, trong khi đó phù chú dùng để bắt quỷ trừ tà lại càng được nhân rộng khắp nơi.
Khai toả phù này, là do rất lâu trước kia, có một người gia đình nhiều đời làm nghề mở khóa, sau này tu thành Đạo sĩ, nghiên cứu ra loại phù độc đáo này.
Loại phù này không còn tác dụng nào khác, tuy nhiên dùng để mở khóa lại rất lợi hại.
Lâm Hiểu Phong phóng Khai toả phù từ tay trái phóng lên dây thừng, nhẹ giọng niệm: “Cấp cấp như luật lệnh!”
Tiếp theo, sợi dây thừng vốn đang thít chặt bỗng trùng lại, rồi rơi xuống đất.
Tay chân bị trói lâu có chút tê dại, Lâm Hiểu Phong đứng dậy, vặn vẹo khởi động một hồi.
Tiếp đó, nhẹ nhàng nhờ ánh trăng, ghé mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc này, một người ngồi bên ngoài nghĩa trang, tay cầm bức tượng bằng gỗ, đang chăm chú vẽ phù lên mặt tượng.
Lâm Hiểu Phong thấy vậy, lòng thoáng trầm xuống, gia hỏa này muốn làm cái gì?
Dưới ánh trăng, Lâm Hiểu Phong thấy rõ người này thân mặc một bộ y phục cũ nát màu sắc phô trương, quần dài màu đen, dơ dáy bẩn thỉu, thoạt nhìn chính là một nam nhân vô cùng bình thường.
Hắn cẩn thận suy nghĩ một hồi, gia hỏa này có phải là thôn dân nơi đây hay không?
Tuy Lâm Hiểu Phong chẳng hứng thú gì với việc trao tặng phẩm, nhưng hắn còn nhớ rõ, lúc cùng mọi ngươi đi ngang qua sân khấu, gia hoà này còn tỏ vẻ sung sướng phấn khích vì được tặng đồ, hướng bọn họ nói lời cảm ơn rối rít.
Vậy thì vì sao hắn lại muốn hại mình với đám người này?
Lâm Hiểu Phong thấy hắn ngẩng đầu, nhìn về phía nghĩa trang, vội vàng ngồi thụp xuống. Qua một lúc, mới thò đầu ra, người kia đã rời đi.
Lâm Hiểu Phong quan sát một hồi, xác định đối phương đã đi khỏi, mới vội vàng tới chỗ con rối gỗ mà người kia lưu lại.
Hắn ngồi xuống bên cạnh kiểm tra, liền không khỏi cau mày.
Chẳng lẽ là Luyện Thi Thuật?
Lúc trước cũng nhắc qua, Luyện Thi Thuật vốn là một nhánh bên trong Quỷ Thuật, Lâm Hiểu Phong học chính là Quỷ Thuật chính tông, cho nên liếc mắt một cái đã nhận ra đây chính là con rối gỗ dùng để điều khiển thi thể sau khi luyện thi.
Bất chợt, Lâm Hiểu Phong quay đầu nhìn lại, dưới ánh trăng, gia hoả mặc quần áo dân công kia, đang đứng sau lưng hắn, cách đó không xa, ánh mắt lạnh như băng quan sát chính mình.
“Tiểu gia hỏa, cũng có chút đạo hạnh a? Nếu là đạo hữu, vậy mau vào trong, gọi đám bạn bè tốt của ngươi ra ngoài, rồi rời khỏi đây ngay.” Người này nói.
Lâm Hiểu Phong cười: “Đại ca, ngươi đang đùa ta à?”
Người này cười nói: “Vừa rồi ta đã thấy hết, đám người này trói ngươi lại, còn muốn giao ngươi giao cho cảnh sát, chẳng lẽ ngươi còn định giúp bọn chúng sao?”
“Đó là hai chuyện khác nhau, vướng mắc giữa ta với bọn họ, ta sẽ tự giải quyết, tuyệt không để ngươi làm hại bọn họ.” Lâm Hiểu Phong nói: “Xác chết của ngươi đã luyện xong, giờ muốn kiếm máu của học sinh để dưỡng thi sao?”
Người này vừa nghe lời hắn nói, ánh mắt lập tức lộ vẻ kinh hãi, không ngờ tên nhóc học sinh cao trung trước mắt lại biết mấy chuyện này.
Từ biểu hiện lúc trước của Lâm Hiểu Phong, hắn đã đoán được Lâm Hiểu Phong cũng biết một ít đạo thuật, nhưng còn Luyện Thi Thuật, làm sao hắn lại rõ ràng như vậy?
“Cỗ thi thể kia, càng uống nhiều máu người sống, sẽ càng mạnh, ngươi muốn giết toàn bộ người trong nghĩa trang, để lấy máu cho cái xác ngươi luyện sao?” Lâm Hiểu Phong nói: “Tâm địa ngươi cũng độc ác quá đấy!”
Ban đầu còn tưởng mình hiểu lầm, nhưng sau khi biết người này sử dụng Luyện Thi Thuật, hắn cũng đại khái đoán ra, tên này phải dùng máu người để luyện thi.
Lúc này, người này giọng bỗng trầm xuống, nói với Lâm Hiểu Phong: “Xem ra ngươi cũng biết mấy phần Đạo thuật, nói cho ngươi biết, nếu ngươi còn nhiều chuyện xen vào việc của ta, vậy thì đừng trách ta không khách khí.”
Người này tên Lục Duệ Hằng, vốn chẳng phải sơn dã nông phu gì cả, không biết làm thế nào mà hắn biết được phía sau nghĩa trang của Hồng Thụ Thôn có một nữ thi trăm năm.
Khi vừa tới đây, phát hiện nữ thi này hồn phách đã hoá thành Nữ Sát, thi thể trăm năm không thối rữa, oán khí nồng đậm....Hắn tìm cách trà trộn vào bên trong Hồng Thụ Thôn, bỏ ra chừng ba năm thời gian để luyện nữ thi này.
Hiện giờ chỉ cần uống máu của người sống là có thể thực sự luyện thành nữ thi.
Hắn vốn đang rầu rĩ thượng vì không biết tìm đâu ra máu tươi, kết quả nghe nói có một đám học sinh muốn tới cứu trợ gì gì đó.
Sau khi Lục Duệ Hằng biết được tin này, lập tức tìm thôn trưởng, lót tay ba trăm đồng tiền, bảo ông ta an bài cho đám học sinh đó qua đêm tại nghĩa trang.
Theo kế hoạch ban đầu của hắn, lén để nữ thi vào nghĩa trang, nghĩa trang chỉ có một cửa, hắn chỉ cần chặn ở đó, đám học sinh còn có thể sống sót dưới tay nữ thi sao?
Bất quá, có một câu nói rất đúng: “Kế hoạch không bằng biến hoá”.
Hắn không ngờ Cu Mập vô tình đã thả Nữ Sát ra trước, sau đó lại xuất hiện thêm một thằng nhóc học sinh trung học biết Đạo thuật như Lâm Hiểu Phong.
Lúc này, Lục Duệ Hằng huýt một tiếng sáo, từ trong bụi cỏ bất ngờ chui ra một bóng người, trèo qua cửa sổ vào trong nghĩa trang.
Tuy thân ảnh đó chỉ thoáng qua, nhưng Lâm Hiểu Phong đã kịp thấy rõ ràng, thân ảnh đó chính là nữ thi bên trong quan tài dưới giếng cạn.
Trong lòng Lâm Hiểu Phong có chút thầm hối hận, nếu lúc đó sớm thiêu đốt nữ thi ngay tại giếng cạn, thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra.
Lâm Hiểu Phong xoay người, lao vào trong nghĩa trang.
Lục Duệ Hằng khẽ cười nhạt, nói: “Tiểu tử, ngươi mau chạy trốn đi thì hơn, ta đã luyện thành nữ thi này, chỉ cần uống thêm máu tươi, quyết không thể so sánh với Nữ Sát trước đó.”
Lâm Hiểu Phong trong lòng khẩn trương, lời Lục Duệ Hằng nói căn bản hắn chẳng để tai chữ nào.
Vừa vọt vào trong nghĩa trang thì thấy, quả nhiên là nữ thi kia.
Thi thể này giống hệt Nữ Sát đã bị Lâm Hiểu Phong đánh cho hồn bay phách tán trước đó, ăn mặc một bộ sườn xám màu đỏ tươi.
Làn da xanh lét, há miệng, bên trong có hai chiếc răng nanh sắc nhọn.
Sau khi cô ta tiến vào, liền nhằm phía góc tường, nơi Hoàng Mập đang ngủ khò khò mà nhào tới.
Lâm Hiểu Phong tung một cước, đá văng nữ thi đập lên tường.
“Ngoao.” Cổ họng nữ thi phát ra thanh âm gầm rú như dã thú.
Trong mắt của cô ta, không có con ngươi, mà chỉ toàn một màu trắng, nếu người thường nhìn thấy, xem chừng có thể bị dọa cho té xỉu ngay tại chỗ.
Lúc này, Hoàng Mập đang nằm ngủ trên mặt đất, có lẽ bị tiếng ồn làm tỉnh giấc, mơ mơ màng màng, mắt vẫn nhắm nghiền, làu bàu bất mãn nói: “Đừng ồn, ta đang ngủ đó nha.”
Lâm Hiểu Phong dùng chân, dồn sức ép chặt nữ thi vào tường, nhìn thoáng qua Hoàng Mập, lòng thầm mắng:
“Cái tên mập chết tiệt nhà cậu, ngủ gì mà say như chết, nếu biết vừa rồi suýt chút nữa đã xuống gặp Diêm Vương lão gia, xem cậu còn có thể ngủ được nữa không.
(Hết chương)

Truyện này cũng hay chị ạ
ReplyDelete