LƯU BÁ THANH
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, liền cười nói: “Bữa cơm này tôi ăn là cái chắc rồi.”
Lâm Hiểu Phong vừa dứt lời, từ hành lang truyền đến tiếng bước chân, ba người đang đi tới.
Đi trước là Khương Trạch An, phía sau là hai người, Lâm Hiểu Phong cũng không biết là ai.
Bất quá hắn nhận thấy, cho dù là Khương Trạch An hay người đàn ông trung niên mập mạp đi giữa, đều tỏ vẻ cung kính người đi sau cùng kia.
Người đó khoảng chừng hơn 50 tuổi, tóc bạc trắng đầu, mặc một chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn, hai tay chắp phía sau, gương mặt nghiêm nghị pha lẫn lạnh lùng.
Khương Trạch An mở cửa, kính cẩn khúm núm đối với người đàn ông trung niên mập mạp, nói: “Chu cục trưởng, hai người này chính là Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Khiêm Dịch.”
Trong lòng Khương Trạch An thực có chút bất an, ngày thường, quan hệ ngầm của mình với Chu cục trưởng cũng không tồi, đã không ít lần cùng nhau đi nhậu, vì thế mới rồi Chu cục trưởng cũng bật mí cho hắn biết:
Người lần này là từ Bắc Kinh tới, bối cảnh rất lớn, tuyệt đối không thể động chạm.
Khương Trạch An thầm than bất đắc dĩ, sớm biết thế đã không tham 30 vạn kia, bằng không sẽ chẳng phải rước phiền toái này!
“Hiểu lầm, hiểu lầm, tại hạ là Chu Lập Tân, cục trưởng ở đây, hai vị tiểu huynh đệ không có việc gì chứ?” Chu cục trưởng vừa bước vào, tỏ vẻ quan tâm hỏi han.
Hoàng Mập trợn mắt há mồm, không biết phản ứng thế nào, sao tự dưng cái ông Cục trưởng này lại chạy đến đây nhỉ?
Chu Lập Tân trừng mắt lườm Khương Trạch An một cái: “Đứng đần ra đấy làm gì, còn không mau xin lỗi hai vị tiểu huynh đệ này đi?”
Nói rồi, Chu Lập Tân liền muốn đập Khương Trạch An một cú, những việc làm trái đạo lý của Khương Trạch An hắn đều biết hết nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ, bởi Khương Trạch An cũng là kẻ biết điều, mỗi lần kiếm tiền, đều có chia cho hắn một phần, cho nên mới nhắm mắt dung túng.
Nhưng không thể ngờ, lần này chân lại đá phải khối sắt.
Có lẽ Khương Trạch An không rõ lắm, nhưng Chu Lập Tân thì thừa biết người trước mặt mình là ai, người này mà nói một câu, mình sẽ lập tức bị mất ghế như chơi.
“Hai vị tiểu huynh đệ, lần này đúng là ngại quá, tất cả đều là do sai sót của tôi, muốn đánh muốn chửi tùy các cậu.” Khương Trạch An vội nói.
Lâm Hiểu Phong vừa nghe,liền xông lên cho Khương Trạch An một cước, “ầm” một tiếng ngã dúi vào song sắt phòng giam.
Lâm Hiểu Phong tốt tính thì tốt tính, nhưng ai bị đối xử như vậy thử một lần, cũng sẽ bốc hỏa, hắn vẫn luôn cắn răng nhẫn nhịn, cũng vì e nơi đây là Cục cảnh sát, dễ bị Khương Trạch An hạ độc thủ.
Hiện tại đương nhiên hắn không còn phải băn khoăn về chuyện này.
Hoàng Mập vừa thấy, nuốt một ngụm nước miếng, nghĩ thầm, thật đánh sao?
Bất quá, ngay sau đó nhớ lại cảnh tượng lúc trước bị tên Khương Trạch An này hành hạ như thế nào, cũng không nhịn được mà vung tay tặng hắn một đấm.
Chu Lập Tân vẻ mặt xấu hổ quay đầu lại nói với người đứng phía sau:
“Lưu cục trưởng, ngài xem, như vậy đã được chưa ạ?”
Lưu Ba Thanh khẽ gật đầu, nói: “Được rồi, chuyện này coi như xong.”
Sau khi Lâm Hiểu Phong hết giận, liền kéo Cu Mập lại, nếu người được sư phụ mời đến đã lên tiếng, tất nhiên mình cũng không nên cố chấp.
“Cậu chính là Lâm Hiểu Phong? Nghe Mao huynh nhiều lần nhắc tới cậu, bất quá chưa từng gặp mặt, thực không tồi.” Lưu Bá Thanh quan sát Lâm Hiểu Phong.
“Vãn bối Lâm Hiểu Phong, không biết tiền bối xưng hô thế nào...?” Lâm Hiểu Phong chắp tay, cung kính hỏi.
“Lưu Bá Thanh.”
Chuyện này coi như xong, Khương Trạch An bị tẩn cho một trận, không những không giận, mà ngược lại trong lòng còn mừng thầm, bị ai đánh đập cũng không sao.... Chỉ cần không bị mất việc là được.
Chu Lập Dân tự mình đưa bọn họ rời khỏi Cục cảnh sát.
Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập đi phía sau Lưu Bá Thanh, vừa bước ra, bên ngoài ánh nắng chói chang, hai người bị nhốt trong nhà giam bấy lâu, chưa thích ứng với ánh mặt trời, cảm giác có chút chói mắt.
Sau khi ra khỏi, Lưu Bá Thanh xoay người nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Tử Vi đế vương mệnh, trắc trở dồn dập tới không ngừng, nhưng một khi vượt qua được những trắc trở đó, thì có thể một bước lên trời.”
Không đợi Lâm Hiểu Phong trả lời, Lưu Bá Thanh đã ngồi trên một chiếc xe quân vụ, rời đi.
Hoàng Mập đứng cạnh Lâm Hiểu Phong, nhìn theo chiếc xe: “Hiểu Phong, trước kia sao chưa từng nghe ngươi cậu nói qua, cậu quen biết với mấy nhân vật lợi hại như vậy?”
“Đến Cục trưởng Cục cảnh sát cũng ân cần đối đãi, ông ta làm quan to đến thế nào a.” Hoàng Mập hai mắt tỏa ánh sáng nhìn Lâm Hiểu Phong nói.
Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái: “Đừng nói linh tinh nữa, nhớ kỹ, cậu còn thiếu tôi mười bữa cơm đó nha.”
Hai người bắt xe về Trường trung học Thanh Tuyền, lúc bọn họ đến nơi, vừa đúng giờ cơm tối.
Hai người đi vào bên trong nhà ăn.
Hoàng Mập bưng khay đồ ăn, đi đến bên cạnh Lâm Hiểu Phong, nhỏ giọng nói: “Hiểu Phong, tôi cảm thấy mấy người xung quanh, cứ nhìn chúng ta với ánh mắt kỳ quái sao ấy .”
Lâm Hiểu Phong cũng có chút khó chịu, lúc hai người bọn họ tiến vào nhà ăn, hầu hết mọi người đều dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm mình với Cu Mập.
Lâm Hiểu Phong nói: “Ăn thì ăn đi, quản nhiều làm gì.”
Nói xong, hai người tìm được một vị trí ngồi xuống.
Chẳng bao lâu, Lâm Hiểu Phong ngửi được một mùi thơm, tiếp đó, Tiếu Lệ Lệ bất ngờ ngồi xuống bên cạnh mình.
Tiếu Lệ Lệ mặc một bộ váy liền thân màu trắng, mỉm cười giống như thiên sứ hạ phàm.
Mới vừa ngồi xuống, hai mắt Hoàng Mập liền nhìn chằm chằm Tiếu Lệ Lệ, hai con ngươi trợn tròn đến cực đại.
“Các người không có việc gì chứ?” Tiếu Lệ Lệ quan tâm hỏi.
Lâm Hiểu Phong cảm giác không được tự nhiên, sư phụ dặn trước 20 tuổi không thể gần nữ sắc, cho nên hắn cũng vẫn luôn hạn chế tiếp xúc với người khác giới.
“Chúng tôi vẫn thế, không liên quan gì tới cô...” Lâm Hiểu Phong cúi đầu ăn một miếng cơm, căn bản không hề ngẩng đầu nhìn Tiếu Lệ Lệ.
Tiếu Lệ Lệ có chút tức giận, trong trường trung học này, có nam sinh nào mà không muốn nói chuyện với mình vài câu? Đến Hoàng Mập ngồi đối diện cũng đang nhìn mình đắm đuối.
Thế nhưng cái tên kêu Lâm Hiểu Phong này, lại chẳng hề có chút phản ứng nào với mình.
Tiếu Lệ Lệ hít sâu một hơi, nhớ lại lúc trước Lâm Hiểu Phong đã từng cứu mình, cười nói: “Anh đã cứu tôi, hay là tôi mời anh ăn bữa cơm, coi như cảm ơn?”
“Ăn cơm?” Lâm Hiểu Phong ngây người một lúc.
Hắn còn chưa mở mồm, Hoàng Mập đã cướp lời: “Được được được! Lệ Lệ, ngày mai... ngày mai thế nào hả?!”
“Ok, vậy coi như hẹn trước rồi nha.” Tiếu Lệ Lệ nói: “Tôi không quấy rầy các người ăn cơm.”
Nói xong, cô ta liền đứng dậy rời đi.
Cu Mập ngơ ngẩn nhìn theo Tiếu Lê Lệ, Lâm Hiểu Phong giơ tay lên, khua khua vài cái trước mắt cậu ta, mới khiến cậu ta phục hồi lại tinh thần.
Lâm Hiểu Phong nói: “Cu Mập, cậu bị sao rồi?”
“Ha ha, Tiếu Lệ Lệ mời tôi ăn cơm, nói không chừng là do lúc còn trong núi sâu rừng già, thấy tôi anh dũng xuất chúng, đúng với hình tượng nàng mến mộ, nhất định nàng đối với tôi nhất kiến chung tình.” Cu Mập nghĩ vậy, nước miếng liền chảy ra ròng ròng.
Lâm Hiểu Phong thấy vậy ngao ngán lắc đầu, gia hỏa này, còn không phải là một tên mê gái ư, sao lại ra nông nỗi này?
Xong bữa, Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập quay lại ký túc xá, sau khi nghe mấy huynh đệ trong ký túc xa kể lại, lúc này mới rõ vì sao ban nãy ở nhà ăn có nhiều người nhìn mình chằm chằm như vậy.
Thì ra chuyện kết thù kết oán giữa bọn họ và Vương Mộc Dương đã được lan truyền khắp trường học, hơn nữa nghe đồn hai người bị Vương Mộc Dương chỉ tội, đã bị bắt vào Cục Cảnh Sát.
Thế nhưng vào giờ cơm chiều, hai người lại lù lù xuất hiện ở nhà ăn, do đó mới có nhiều ánh mắt quái dị đến vậy.
Lâm Hiểu Phong bừng tỉnh đại ngộ, thì ra là như thế.
Lúc này, Hoàng Mập đang chém gió với hai huynh đệ cùng phòng xem cậu ta đã dũng mãnh đấu hổ trong núi sâu rừng già thế nào, được Tiếu Lệ Lệ cảm kích ngưỡng mộ ra sao.... đột nhiên, một cậu bạn khá thân ở tầng dưới bật mở cửa phòng, cuống quít kêu lên:
“Hiểu Phong, Cu Mập...hai người mau trốn đi, Vương Mộc Dương đang dẫn theo người lên đây.”
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment