GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 14

NHỜ NGƯỜI HỖ TRỢ

“Còn dám tới sao?” Lâm Hiểu Phong bật dậy, cậu bạn đến thông báo xem chừng sợ bị vạ lây, nói xong liền chạy mất tiêu.

Hoàng Mập đập “bụp” một cái xuống bàn, mắng: “Hắn còn dám tới đây, tôi sẽ cho hắn biết tay!”

Với tính cách của Hoàng Mập, nghe được Vương Mộc Dương tới gây sự, khẳng định đã chạy trốn từ lâu rồi, thế nhưng kể từ khi cậu ta biết Lâm Hiểu Phong khủng bố như vậy, thì còn phải lo lắng gì nữa?

Không lâu sau đó, Vương Mộc Dương dẫn theo mười mấy người đẩy cửa phòng ký túc xá của hắn.

Vương Mộc Dương vừa đến, đã lôi kéo mười mấy người kia chen chúc vào trong căn phòng chật hẹp, sau đó đóng chặt cửa lại.

“Hắc hắc, tụi bay còn dám quay về à?” Đổng Đào cười lạnh nhìn Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập, sau đó quay đầu lại hô hào mười mấy tên đứng phía sau: “Hất bọn chúng xuống cho ta.”

Vương Mộc Dương vội ngăn lại, trừng mắt lườm Đổng Đào một cái: 

“Ngươi đừng có xằng bậy.”

Thì ra do phòng ký túc xá rất chật chội, cùng lúc có nhiều người chen vào như vậy, đích thực là như nêm cối, Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập đều bị dồn ra ban công.

“Lâm Hiểu Phong, chuyện lúc trước, là ta không đúng, ta xin lỗi ngươi.” Vương Mộc Dương đỏ bừng mặt, nói với Lâm Hiểu Phong.

Lời hắn vừa nói ra, tức khắc, đám người hắn vừa dẫn đến bỗng xôn xao nhốn nháo hết cả lên.

Bọn họ đều cho rằng Vương Mộc Dương gọi điện thoại kêu họ tới, là để đánh Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập một trận, không ngờ lại là tới xin lỗi?

Vương Mộc Dương vốn không định gọi nhiều người, chuyện xin lỗi mất mặt như vậy, hắn thực không muốn để ai biết được.

Nhưng trước đó có người đã gọi điện thoại cho cha hắn, không biết nói cái gì, mà cha bắt hắn phải lập tức tới đây xin lỗi, lại còn nói, nếu Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập muốn đập hắn một trận, thì hắn cũng không được đánh trả.

Vương Mộc Dương đương nhiên sợ hai người Lâm Hiểu Phong sẽ đánh mình, cho nên mới gọi một đống người đi cùng, coi như làm vệ sĩ.

“Xin lỗi ư?” Lâm Hiểu Phong tuy có chút khó hiểu, nhưng cũng biết trong đó nhất định có nguyên nhân.

Tiếp theo, Lâm Hiểu Phong nói: “Được rồi, chuyện này bỏ qua.”

“Cậu điên à? Hắn hành hạ chúng ta như vậy, cứ thế mà bỏ qua sao?” Hoàng Mập kéo tay Lâm Hiểu Phong, khó hiểu hỏi.

Lâm Hiểu Phong trợn mắt nhìn Cu Mập: “Vậy cậu muốn thế nào? Hắn mang nhiều người như vậy, còn muốn đánh nhau một trận sao?”

Không phải trong lòng Lâm Hiểu Phong không oán giận, mà là hắn chẳng thèm phí hơi tính toán với loại người như Vương Mộc Dương.

Trong mắt Lâm Hiểu Phong, Vương Mộc Dương cùng lắm cũng chỉ là loại thùng rỗng kêu to mà thôi, đối với người 7 tuổi đã theo sư phụ trải qua sinh tử như Lâm Hiểu Phong mà nói, hắn hoàn toàn không thèm để ý đến Vương Mộc Dương.

Vương Mộc Dương nghe Lâm Hiểu Phong nói vậy, trong lòng cũng nhẹ nhõm thở phào một hơi, vốn đã chuẩn bị tinh thần, cho dù Lâm Hiểu Phong có bảo mình quỳ xuống, mình cũng sẽ làm theo.

Nhưng thật không ngờ Lâm Hiểu Phong lại dễ dàng buông tha như vậy.... Vương Mộc Dương liền nói: “Cám ơn.”

Nói xong, xoay người đi thẳng.

Sau khi tất cả rời đi, huynh đệ cùng phòng Hạng Thụy Hâm có chút vô ngữ, cả đám người đông như vậy, khí thế hùng hổ xông vào, kết quả như pháo xịt đi hết trơn?

“Cu Mập, các người đúng là không phải dạng vừa đâu nha, đến Vương Mộc Dương cũng phải tới tận nơi xin lỗi các người....” Hạng Thụy Hâm nói.

“Cậu giỡn à, Mập ca tôi đây thân phận địa vị thế nào hả, chẳng lẽ bảo tôi đi xin lỗi hắn sao?” Hoàng Mập cười hì hì, chụp vai Hạng Thụy Hâm một cái.

Các phòng khác trong ký túc xá đều có sáu người, nhưng phòng bọn họ chỉ có bốn.

Hạng Thuỵ Hâm thuộc loại cao thủ thể thao, thân cao 1.8m, hai tay cơ bắp cuồn cuộn, ngày thường chơi bóng rổ hay lúc thi đấu, đều có một đám fan là nữ sinh cổ vũ cuồng nhiệt.

Còn một người nữa, kêu là Hứa thần tài, suốt ngày chỉ biết trèo tường viện ra ngoài chơi game online.

Theo lý thuyết, cấp trung học khi học sinh đều ở tuổi mới lớn này, ai mà chẳng dính crush hay có gấu🐻?

Người tình trong mộng của hàng tá nữ sinh như Hạng Thuỵ Hâm thì không nói, đến cục thịt mỡ như Cu Mập, cũng đã đổi bạn gái vài lần.

Nhưng kể từ khi Lâm Hiểu Phong biết Hứa thần tài, tuyệt chưa bao giờ thấy cậu ta nói mấy chuyện yêu đương nhăng nhít, cả ngày ngoại trừ online thì vẫn là online.

Hứa thần tài ngồi trên giường của mình, nói: “Ngày mai được nghỉ, hay là hôm nay chúng ta đi chơi thâu đêm luôn đi?”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, cười mắng: “Tôi nói tiểu tử cậu, người khác lên mạng cũng chỉ để xem mấy cái phim xxx, còn cậu ngoại trừ chơi game online thì chẳng màng gì hết.”

Bốn người đã sống cùng nhau ba năm, quan hệ cực tốt, sau khi chém gió một hồi, liền cùng đi dự tiết tự học buổi tối.

Phải nói mạng thông tin trong trường quả thực còn nhanh hơn cả tên lửa, chuyện Vương Mộc Dương đích thân đến tận phòng ký túc xá xin lỗi bọn Lâm Hiểu Phong, đã được lan truyền đến ồn ào huyên náo, không ít bạn học trong lớp chạy tới tò mò hỏi Lâm Hiểu Phong sao lại thế.

Lâm Hiểu Phong tùy tiện bịa ra một số lý do cho có lệ.

Hôm sau là thứ sáu, sau khi tan lớp học tối, Lâm Hiểu Phong đang chuẩn bị về nhà, thì bị Cu Mập kéo lại trước cổng trường.

Hoàng Mập nói: “Hiểu Phong, về nhà gấp như vậy làm gì a, chẳng phải Lệ Lệ hẹn tôi ăn cơm sao, một mình tôi đi hơi ngại, cậu đi cùng tôi nha.”

Lâm Hiểu Phong có chút vô ngữ, trợn mắt nhìn Hoàng Mập, cái gì mà mời cậu ăn cơm, rõ ràng là mời tôi mà?

Bất quá trong lòng Lâm Hiểu Phong hiểu rõ Hoàng Mập thích Tiếu Lệ Lệ thế nào, nếu hôm nay không cùng cậu ta ăn cơm với Tiếu Lệ Lệ, xem chừng cậu ta sẽ trực tiếp lấy dây thừng trói mình dắt đi.

Tiếp đó, Hoàng Mập lấy điện thoại, gọi cho Tiếu Lệ Lệ, hỏi rõ địa điểm ăn cơm, sau đó vui sướng tấp tểnh chạy qua tiệm cắt tóc đối diện trường học, làm kiểu tóc trông thật ngầu, rồi hai người đón xe qua đó.

Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập đứng trước cửa một nhà hàng cao cấp trong khách sạn 4*.

Lâm Hiểu Phong cũng có chút kinh ngạc: “Cậu khẳng định Tiếu Lệ Lệ nói mời chúng ta ăn cơm ở đây chứ?”

“Không sai.” Hoàng Mập gật đầu lia lịa.

Vừa dứt lời, Tiếu Lệ Lệ từ bên trong đi ra, nhìn thấy hai người, vui vẻ chạy tới, nói: “Các người tới rồi sao, cùng tôi vào trong nào.”

“Từ từ đã, Lệ Lệ, thực sự ăn cơm ở đây à? Ăn ở chỗ này, có lẽ không được tiện lắm?” Hoàng Mập nuốt một ngụm nước miếng hỏi.

Lâm Hiểu Phong cũng gật đầu theo, ngay từ đầu Hoàng Mập đã quyết định, chầu này bất kể thế nào, cũng do cậu ta trả, không thể để con gái như Tiếu Lệ Lệ ra mời khách!..

Kết quả không ngờ Tiếu Lệ Lệ lại chọn một nơi cao cấp như vậy.

Tiếu Lệ Lệ vừa trông bộ dáng hai người bọn họ, liền hiểu được, cười nói: “Yên tâm đi, đây là khách sạn do cha tôi mở, chúng ta ăn cơm ở đây hoàn toàn free a.”

Ực....giàu đến thế a!

Hai người theo Tiếu Lệ Lệ đi vào, tới một căn phòng VIP thật lớn, tiếp đó, đủ loại thức ăn được bưng lên, ước chừng có đến hơn hai mươi món.

Trong lúc ăn cơm, Lâm Hiểu Phong chỉ chăm chú cúi đầu gắp thức ăn, Tiếu Lệ Lệ vẫn luôn muốn nói chuyện với hắn, trong lòng hắn cũng biết rõ ý của Tiếu Lệ Lệ, nhưng nhất định không phản ứng gì.

Cu Mập thì ngược lại, khua môi múa mép liên tục với Tiếu Lệ.

Đột nhiên, Tiếu Lệ Lệ nói với Hoàng Mập: “Mập ca, anh giúp tôi mua bịch khăn ướt có được không?”

“Ok.” Hoàng Mập vừa nghe, liền phóng thẳng ra ngoài .

Lâm Hiểu Phong nhìn bóng dáng Hoàng Mập, có chút vô ngữ, Tiếu Lệ Lệ này rõ ràng cô tình dụ cậu ta ra ngoài, để có thể nói chuyện riêng với mình mà thôi.

Bởi....ngay trên bàn cũng có khăn ướt a!!!

Lâm Hiểu Phong nghĩ thầm, Cu Mập thấy gái đầu óc bị mụ mẫm hết rồi.

“Tiếu mỹ nữ, cô muốn nói cái gì với tôi sao?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Tiếu Lệ Lệ vừa nghe, liền gật đầu.

Lâm Hiểu Phong vốn tưởng Tiếu Lệ Lệ sẽ hỏi mình xem có thích cô ta hay không, không ngờ tới Tiếu Lệ Lệ lại hỏi: “Anh thực sự biết bắt quỷ, phải không?”

Lâm Hiểu Phong gật gật đầu: “Nếu cô đã biết, còn hỏi tôi làm gì?”

“Tôi có chuyện nhờ anh giúp.” Tiếu Lệ Lệ ánh mắt khẩn thiết nói.


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!