GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 12

CHÓ CẮN CHÓ


Lâm Hiểu Phong bị đè trên mặt đất, hai tay khoá còng, mấy viên cảnh sát trẻ tuổi hướng về phía Lâm Hiểu Phong, tay đấm chân đá liên hồi.

Lâm Hiểu Phong dùng tay ôm đầu, bị đánh chừng ba phút, mới ngừng lại.

“Đội trưởng, giờ phải làm sao?” Một viên cảnh sát nhìn Lâm Hiểu Phong nằm trên mặt đất, quay sang hỏi Khương Trạch An.

Khương Trạch An nói: “Giam hắn cùng với thằng mập kia.”

Lâm Hiểu Phong bị đánh túi bụi nên có chút chóng mặt nhức đầu, sau đó hắn bị đưa đến một phòng giam nhỏ tối om.

Lâm Hiểu Phong chịu đựng đau đớn, từ trên mặt đất lạnh băng ngồi dậy.

Căn phòng này khoảng mười mấy mét vuông, nồng nặc mùi hôi thối, đến nhức cả mũi, hoàn cảnh rất tệ.

Không bao lâu sau, Hoàng Mập cũng bị hai cảnh sát đưa đến đây.

Hoàng Mập bị đẩy mạnh vào bên trong, tiếp đó là “ầm“ một tiếng, cửa sắt bị đóng sập lại.

Lâm Hiểu Phong hỏi: “Cu Mập, sau khi tôi đi, bọn nó không đánh cậu chứ?”

“Không có.” Hoàng Mập có chút ngưỡng mộ hỏi Lâm Hiểu Phong: “Hiểu Phong này, sao trước giờ tôi không nghe qua cậu có thể đánh tốt như vậy nhỉ?”

“Thôi đi, nếu có thể đánh, không cũng bị chúng táng một trận thế này...” Nói rồi, Lâm Hiểu Phong vén áo lên, trên người đầy vết bầm tím do bị mấy tên cảnh sát đánh đập.

Hoàng Mập vừa thấy, nuốt một ngụm khí lạnh, nói: “Lão già này vì giúp con cháu mà xuống tay độc ác quá đi...”

Nói đến đây, Hoàng Mập không khỏi có chút ủ rũ cúi đầu: “Bằng không hai ta cứ ký vào đơn nhận tội đó đi, chúng ta không tiền không quan hệ, giờ không ký, không biết còn phải chịu bao nhiều tội nữa đây.”

“Yên tâm đi, chúng ta sẽ mau chóng được ra ngoài.” Lâm Hiểu Phong vỗ vỗ vai Hoàng Mập an ủi.

Thực ra lòng Lâm Hiểu Phong đã có tính toán, sư phụ mình đã biết chuyện này, như vậy sẽ rất mau thôi, hai đứa sẽ có thể ra ngoài.

Đúng lúc này, Vương Mộc Dương ghé qua, trên người hắn diện cả một cây hàng hiệu, đi đến trước song sắt phòng giam, cười ha hả nhìn Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập.

Theo sau hắn là Khương Trạch An.

“Khương đội trưởng, hai người bọn chúng sao vẫn chưa chịu nhận tội hả?” Vương Mộc Dương quay đầu hỏi Khương Trạch An.

Khương Trạch An cười khẩy: “Sốt ruột cái gì, bọn chúng chịu không được hai ngày nữa đâu.”

Vương Mộc Dương nghe xong, quay đầu nói: “Mở cửa sắt ra, ta muốn vào xem hai đứa nó.”

“Như vậy không tốt lắm đâu!” Khương Trạch An nói với Vương Mộc Dương.

“Bảo ngươi mở thì cứ mở ra, nói nhiều làm gì?” Vương Mộc Dương trừng mắt lườm Khương Trạch An.

Khương Trạch An vừa thấy bộ dáng này của hắn, trong lòng cũng có chút khó chịu, nghĩ thầm: Mịa cái thằng oắt con! Nếu không phải nhà mày có tiền, dám dùng cái thái độ này mà lườm tao, lão tử sẽ đập cho mày một trận nên thân nghe con.

Bất quá Khương Trạch An vừa mới nhận 30 vạn trong tài khoản ngân hàng, ngoài mặt vẫn giả bộ tươi cười: “Ok luôn.”

Nói xong, liền mở cửa phòng giam, Vương Mộc Dương khệnh khạng kiêu căng đi vào.

Lâm Hiểu Phong cười ha hả nói: “Vương đại thiếu gia, tới đây làm gì?”

“Trường học chúng ta có hai tên tội phạm bắt cóc, ta làm cán bộ Hội Học Sinh, đại diện các bạn học đến xem các người.” Nói xong, Vương Mộc Dương liền quay đầu dùng ánh mắt ra hiệu cho Khương Trạch An.

Khương Trạch An ngầm hiểu ý, rút từ bên hông ra một cây côn điện đưa cho hắn.

Vương Mộc Dương cầm côn điện, liền vung lên quất vào gáy Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vội giơ tay lên chắn, bụp một tiếng, đau đến run bắn cả người, hướng Vương Mộc Dương nói: “Ngươi đừng có quá đáng nha!”

“Quá đáng? Hai người các ngươi phạm tội bắt cóc, có tư cách gì nói ta quá đáng.” Vương Mộc Dương xiết chặt côn điện, chỉ vào mặt Lâm Hiểu Phong mắng.

Lâm Hiểu Phong lúc này toàn thân đã mềm nhũn, sau khi đánh nhau một trận với sáu tên đầu trọc kia, cũng đã bị thương ít nhiều, rồi lại bị kia mấy tay cảnh sát đấm đá một hồi, căn bản không thể gắng gượng được nữa.

Đừng nói đến đánh trả, cho dù muốn tránh né, cũng có chút khó khăn.

Hoàng Mập nhìn thấy Vương Mộc Dương dùng côn điện quất Lâm Hiểu Phong, nghiến răng nghiến lợi, mắng: “Lão tử liều mạng với ngươi...”

Nói xong, xông lên gắt gao ôm lấy Vương Mộc Dương, Vương Mộc Dươmg bị ôm ghì liền rống lên: “Khương đội trưởng, hai tên tội phạm này đánh người.”

Khương Trạch An hừ lạnh một tiếng, hắn vốn đã rất khó chịu với cái tên công tử bột này rồi, dù sao 30 vạn cũng đã tới tay, cho thằng nhóc này nếm chút mùi đau khổ mới được.

Đang nghĩ vậy, di động của hắn chợt vang lên, vội vàng bắt máy, thì ra là Cục trưởng gọi cho mình.

“Dạ, Cục trưởng, dạ, không sai, tôi đã bắt giam hai tên tội phạm bắt cóc, cái gì?……”

Lâm Hiểu Phong lúc này không để ý tới Khương Trạch An, mà đang nhìn Cu Mập ôm chặt Vương Mộc Dương, hắn cũng không khách khí, xông lên thụi cho Vương Mộc Dương một đấm.

Vương Mộc Dương ăn trọn một cú, cảm giác như sắp bị ộc cả cơm ra ngoài.

Tiếp đó, Hoàng Mập dùng sức quật Vương Mộc Dương xuống đất rồi ngồi đè lên hắn.

“A! Đè chết ta rồi, Khương đội trưởng, cứu ta!”

Khương Trạch An lúc này có chút tâm thần không yên: vừa rồi Cục trưởng đột nhiên gọi điện thoại qua đây, hỏi thăm tình huống của Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập, sau khi Cục trưởng biết mình đã bắt hai bọn chúng, liền chửi ầm lên một trận.

Còn bảo mình phải chăm sóc thật tốt cho hai đứa nó, lập tức đưa cấp trên đến gặp bọn chúng.

Không thể nào a, Khương Trạch An không phải là người làm việc lỗ mãng, ngay từ đầu hắn đã điều tra qua thân phận cũng như bối cảnh của Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập, hai đứa này chẳng có thân thích gì bên trong, căn bản chẳng phải là đại nhân vật gì cả.

“Đủ rồi.” Khương Trạch An đi vào, đẩy Hoàng Mập sang một bên.

Đúng là chỉ đẩy ra, nếu không có cú điện thoại vừa rồi của Cục trưởng, xem ra hắn đã dùng chân đá.

Sau khi đẩy Cu Mập ra, Khương Trạch An nâng Vương Mộc Dương từ dưới đất lên.

Cả cây hàng hiệu của Vương Mộc Dương lúc này đã nhàu nát lấm lem, thoạt nhìn trông thực thảm hại.

“Khương đội trưởng, đánh bọn nó cho ta, đánh chết ta bảo ba ba ra tiền dàn xếp.” Vương Mộc Dương đứng một bên quát Khương Trạch An.

“Câm miệng.” Khương Trạch An vốn đang cảm thấy bất an, trong lòng rất bực bội.

Vương Mộc Dương tròn mắt kinh ngạc nhìn Khương đội trưởng: “Ngươi dám lớn tiếng với ta? Ngươi dám lớn tiếng với ta?”

Khương Trạch An giơ tay lên, cho hắn một bạt tai, “Bốp” một tiếng vang rền.

Hoàng Mập thấy vậy lập tức há hốc mồm, nhỏ giọng hỏi Lâm Hiểu Phong: “Hai tên này sao lại chó cắn chó thế nhỉ?”

Lâm Hiểu Phong khẽ mỉm cười, trông cảnh này đoán chắc sư phụ đã gọi điện thoại qua bên này.

“Cứ coi như xem kịch hát đi.” Lâm Hiểu Phong cười ha ha.

“Ngươi tưởng mình là cái thá gì hả, nếu không phải trong nhà có tí tiền, ngươi cho rằng mình to lắm hả?” Khương Trạch An lạnh lùng lườm Vương Mộc Dương một cái, xoay người rời đi.

Vương Mộc Dương nghiến răng ken két, chỉ vào Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập uy hiếp: “Hai ngươi cứ chờ coi, việc này ta không để yên đâu.”

Nói xong, Vương Mộc Dương cũng vội vàng rời đi, Khương Trạch An đã đi rồi, nếu hắn còn tiếp tục lưu lại, chẳng lẽ muốn bị hai người Lâm Hiểu Phong nện cho một trận nữa sao?

“Thật là sảng khoái.” Hoàng Mập thở phào một hơi.

Lâm Hiểu Phong cười nói: “Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chúng ta có thể lập tức rời khỏi đây”

Hoàng Mập trợn tròn mắt nhìn Lâm Hiểu Phong: “Thiệt hay giả đấy? Cậu đừng có an ủi tôi nha.”

“Hay là thế này, tôi với cậu đánh cuộc, nếu hôm nay chúng ta được ra ngoài, cậu mời tôi ăn một bữa thịnh soạn nha, thế nào?” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Hoàng Mập gật đầu: “Nếu thực có thể ra ngoài, đừng nói là một, đến mười bữa, Mập ca tôi cũng mời cậu ăn.”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!