ĐỔI PHÒNG GIAM
Hoàng Mập vừa nghe, nhịn không được mắng: “Ông dựa vào cái gì mà làm như vậy? Thế là phạm pháp, là đánh người ép tội.”
Khương Trạch An cười nói: “Ta không đánh các người a, cho các người hay, ở đây đổi phòng giam là việc bình thường, nếu các người bị phạm nhân khác đánh, cũng không thể trách ta được.”
Hoàng Mập mạp càng thêm kích động, xắn tay áo trông như muốn động thủ với Khương Trạch An.
Lâm Hiểu Phong vươn tay kéo Hoàng Mập lại, vì những chuyện hắn đã trải qua trước kia, cho nên Lâm Hiểu Phong có một loại bình tĩnh mà bạn bè cùng lứa không có được.
Trong lòng hắn hiểu rõ, lúc này Khương Trạch An chỉ mong bị hai người bọn hắn ra tay.
Một khi làm như vậy, sẽ bị gán tội đánh cảnh sát.
“Đừng kích động.” Lâm Hiểu Phong nói với Hoàng Mập.
Hoàng Mập giận đến mức đỏ mặt tía tai, chỉ vào Khương Trạch An: “Con mẹ nó, đúng là quá coi thường người khác...”
Khương Trạch An thấy Lâm Hiểu Phong ngăn cản Hoàng Mập, còn tưởng hắn đã chịu thỏa hiệp, lòng thầm nghĩ, học sinh trung học đúng là học sinh trung học, tùy tiện hù dọa một tí là xong chuyện.
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng Khương Trạch An lại nói: “Vẫn là tiểu bằng hữu này thấu hiểu lý lẽ, tất cả đều là người văn minh, đừng có hở một chút là đánh đánh giết giết.”
Khương Trạch An nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Không muốn ở tù một hai năm, thì đừng có chần chừ nữa? Mau ký đi.”
Lâm Hiểu Phong khẽ mỉm cười, nói: “Khương cảnh sát, e là ông đã hiểu lầm rồi.”
Nói xong, hắn liền giật tờ đơn nhận tội trên tay Hoàng Mập, sau đó gộp cả hai tờ đơn lại, xé đến nát vụn.
“Khi nào đổi nhà tù?” Lâm Hiểu Phong nhìn Khương Trạch An hỏi.
Khương Trạch An cau mày: “Tốt nhất ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, hiện tại nếu đổi ý, ta sẽ chuẩn bị một tờ đơn nhận tội nữa.”
“Khi nào đổi?” Lâm Hiểu Phong vẫn hỏi như thế.
Khương Trạch An có chút phẫn nộ, hai tên này bất quá cũng chỉ là học sinh trung học bình thường, vốn tưởng bị mình hù dọa là sẽ cúi đầu nhận tội , có thể bớt được không ít phiền phức, không ngờ tên tiểu tử trước mắt lại ngu xuẩn như thế.
“Được thôi, nếu ngươi muốn nếm mùi đau khổ, vậy thì đừng có trách ta.” Khương Trạch An nói xong, liền xoay người đi ra ngoài, đóng cửa sắt lại.
Hoàng Mập đi tới bên cạnh Lâm Hiểu Phong, có chút hốt hoảng, hỏi: “Hiểu Phong, làm sao bây giờ, vạn nhất ba mẹ biết tôi như vậy, chắc sẽ đau lòng chết mất.”
“Yên tâm đi.” Lâm Hiểu Phong vỗ vai Hoàng Mập: “Hiện tại bọn họ muốn đánh cho cậu nhận tội, khẳng định vẫn chưa thông báo cho cha mẹ chúng ta biết, nói cách khác, nếu cha mẹ chúng ta mời luật sư thưa kiện, đến lúc đó người bị hại là Tiếu Lệ Lệ không đứng ra chỉ tội chúng ta, bọn họ sẽ không làm gì được đâu.”
“Cho nên bọn họ chỉ có thể đánh đập, ép chúng ta nhận tội, nói cách khác, cảnh sát không có cách nào giam cầm được chúng ta đâu.” Lâm hiểu phong nói.
Không lâu sau đó, có hai cảnh sát tới, giải hai người Lâm Hiểu Phong sang một phòng giam khác lớn hơn.
Trong phòng giam này có sáu tên đầu trọc, thoạt nhìn tuổi cũng không lớn hơn Lâm Hiểu Phong là mấy, đa số đều xỏ khuyên tai, hung hăng dữ tợn, vừa nhìn đã biết thuộc loại lưu manh đầu gấu.
Hai người Lâm Hiểu Phong vừa đi vào, sáu tên kia lập tức nhìn họ bằng con mắt đầy ác ý.
Sau đó, bọn chúng sáu người thò tay xuống dưới giường, móc ra mấy cây côn sắt.
“Cảnh sát, bọn chúng muốn đánh người, cảnh sát.” Hoàng Mập vừa thấy, lập tức xoay người, thất thanh gọi hai cảnh sát kia.
Hai tên cảnh sát đó chẳng thèm quan tâm, cười ha hả rồi bỏ đi.
Lâm Hiểu Phong liếc mắt nhìn sáu người bọn chúng một cái, xem ra trước đó bọn chúng đã được Khương Trạch An dặn dò, cho nên trong phòng giam mới có thể xuất hiện mấy loại côn sắt thế này.
“Hiểu Phong, làm sao bây giờ.” Hoàng Mập đứng nép sau lưng Lâm Hiểu Phong, có chút hoảng loạn.
“Sợ cái gì mà sợ.” Lâm Hiểu Phong chụp bả vai Hoàng Mập, nói: “Xem đây.”
Nói xong, Lâm Hiểu Phong xông lên.
Năm phút đồng hồ qua đi.
Cả sáu tên đầu trọc kia đã nằm đo ván trên mặt đất, tuy toàn thân Lâm Hiểu Phong cũng đầy thương tích, nhưng vẫn đứng như cũ.
Hoàng Mập xem đến trợn mắt há mồm, hoàn toàn không thể ngờ, Lâm Hiểu Phong chơi cùng mình từ nhỏ đến lớn, lại có thể đánh tới như vậy.
Trong trí nhớ của cậu ta, từ trước đến nay, Lâm Hiểu Phong chưa từng đánh nhau với người khác, thậm chí cãi nhau cũng rất ít.
Lâm Hiểu Phong lúc này cả người đau đớn, nhìn sáu tên đầu trọc ngã lăn trên mặt đất, khẽ lắc đầu.
Mấy gia hỏa này dựa vào số đông, đánh người thường còn được, nhưng sao có thể so sánh với thân thủ của Lâm Hiểu Phong?
Lúc này, từ hành lang truyền đến tiếng bước chân.
“Thế nào, Lâm Hiểu Phong, Hoàng Khiêm Dịch, sớm nghe ta khuyên, thì đã không phải ăn đòn rồi.”
Khương Trạch An từ chỗ ngoặt đi tới, vừa thấy cảnh tượng bên trong, trợn tròn mắt há hốc mồm.
“Đây... đây là chuyện gì hả?” Khương Trạch An không thể tin vào mắt mình.
“Khương cảnh sát, hắn đánh người.” Sáu tên đầu trọc kia ra vẻ oan ức, đồng loạt tố cáo.
Trong miệng bọn chúng, sáu tên đầu gấu đã biến thành sáu con cừu non ngoan ngoãn, còn Lâm Hiểu Phong như tên ác ma, vừa vào đã đánh đập hành hạ.
Khương Trạch An nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Ngươi ra đây cho ta.”
“Mình tôi sao? Còn bạn tôi thì sao?” Lâm Hiểu Phong chỉ vào Hoàng Mập, hỏi.
Khương Trạch An: “Ngươi làm trái kỷ luật, phải bị biệt giam.”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, liền quay đầu lại nói với sáu tên đầu trọc đang nằm đo ván trên mặt đất: “Khi ta quay về nếu thấy huynh đệ của ta bị thiếu một sợi lông, ta sẽ không khách khí với các ngươi đâu nha.”
Nói xong, hắn liền đi theo Khương Trạch An.
Còn sáu tên đầu trọc kia, cả đám thực sự không ai dám tiếp tục động thủ với Hoàng Mập nữa.
Lâm Hiểu Phong theo sau Khương Trạch An, đi tới một hành lang âm u.
“Khương cảnh sát, là phó hiệu trưởng Vương (😌 cha Vương Mộc Dương) bảo ông làm như vậy à?” Tiếng Lâm Hiểu Phong vang lên sau lưng Khương Trạch An.
Khương Trạch An vừa nghe lời này, quay đầu lại, liếc mắt nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, không nói gì.
“Tôi muốn gọi điện thoại.” Lâm Hiểu Phong mở miệng.
Hắn không muốn tiếp tục bị giam trong Cục cảnh sát lâu hơn nữa, tuy hắn có thể đánh nhau với người bình thường, nhưng ai biết được Cục cảnh sát này còn có bao nhiêu thủ đoạn mở ám.
Hắn thực không muốn thua như thế này.
“Không được.” Khương Trạch An không chút do dự nói.
Lâm Hiểu Phong cũng không khách khí, nhìn thấy di động trong túi quần Khương Trạch An, liền bước nhanh lên trước, thò tay vào rút ra.
Khương Trạch An phát hiện, lập tức xoay người động thủ.
Lâm Hiểu Phong liền cầm di động chạy.
Hắn vừa chạy, vừa bấm số điện thoại của sư phụ.
Tút... tút...
Rất nhanh, điện thoại đã thông.
“À, xin chào, ai đấy?”
Đầu kia điện thoại truyền đến câu hỏi.
Lâm Hiểu Phong vẫn vừa chạy, vừa thở hổn hển nói: “Sư phụ, là con, Hiểu Phong, con bị người ta hại, bị bắt giam ở Cục Cảnh Sát Vạn Châu, người nghĩ cách giúp con a...”
“Được rồi, ta sẽ nhờ bằng hữu qua đó một chuyến.”
Nói xong, liền cúp điện thoại.
Ngay sau đó, Lâm Hiểu Phong cũng bị mấy viên cảnh sát bắt được, hung hăng đè xuống đất.
Khương Trạch An chạy phía sau Lâm Hiểu Phong, thở hồng hộc, hai tay chống nạnh, hướng mấy viên cảnh sát quát: “Đánh hắn một trận nhừ tử cho ta!”
“Đội trưởng, đánh thật sao?” Mấy cảnh sát trẻ tuổi quay đầu lại hỏi.
Khương Trạch An nghĩ đến việc mình vừa bị tiểu tử này cướp di động, cảm thấy vô cùng mất mặt, liền cắn răng quát: “Đánh!”
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment