KHƯƠNG CẢNH SÁT
Sau khi nhóm của Lâm Hiểu Phong vào trong thôn, vì có đến mười mấy người, cho dù sắp xếp ở nhà dân thì cũng không đủ chỗ, vì thế thôn trưởng an bài cả đám tới từ đường của thôn, bảo bọn họ nghỉ ngơi ở đó.
Nhưng ai nấy đều sợ nếu mình đi ngủ, biết đâu có hổ xông vào ăn thịt thì sao.
Do đó cả đám người căng thẳng tinh thần, không ai dám ngủ.
Vương Mộc Dương chen vào giữa đám người, nhìn ánh đèn pin tuần tra loé sáng khắp nơi trong thôn.
Tiếu Lệ Lệ cũng tạm thời bị lãng quên, tuy bọn họ đều vì theo đuổi Tiếu Lệ Lệ mà tới, nhưng chuyện này quan hệ đến tính mạng bản thân, ai mà còn tâm tư nghĩ đến Tiếu Lệ Lệ?
Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập tới cuối cùng, sau khi đi vào, liền đi đến một góc từ đường ngồi xuống.
Lâm Hiểu Phong gãi gãi gáy, quay sang nói với Hoàng Mập: “Yên tâm đi, hổ đã chạy mất rồi, đi ngủ sớm một chút, mai còn phải xuống núi.”
Nói xong, liền dựa vào góc tường nhắm mắt ngủ.
Nếu nói trong số bọn họ, ai không sợ hãi, thì khẳng định chính là Lâm Hiểu Phong.
Bởi trong lòng hắn biết rõ, có hổ báo nào đâu, chỉ có mỗi nữ thi, đã bị mình giải quyết, làm gì còn uy hiếp?
Vương Mộc Dương đang rúc trong đám người, nhìn thấy Lâm Hiểu Phong đi vào, liền cảm thấy nhấp nhổm, lòng thầm nghĩ, lúc trước chẳng phải đã trói gia hỏa này lại rồi sao? Sao hắn không bị hổ tha đi nhỉ?!
Ấy thế mà lúc này, khi ai nấy đều sợ hãi không dám chợp mắt, Lâm Hiểu Phong vừa vào đã dựa góc tường ngủ khò khò, làm cho hắn càng thấy khó chịu, cảm giác như Lâm Hiểu Phong đang muốn làm nhục, cười nhạo mình nhát gan.
Con người chính là như vậy, chuyện mình không dám làm, khi có người khác làm, liền cảm giác thấy người đó chế nhạo dè bỉu mình.
Vương Mộc Dương chần chừ một chút rồi từ trong đám người đứng lên, chõ sang phía Lâm Hiểu Phong hét: “Mày tưởng mày giỏi lắm à?”
Đã quá nửa đêm,Lâm Hiểu Phong vô cùng mệt mỏi, vất vả lắm mới kiếm được chỗ nghỉ, muốn làm một giấc, nghe tiếng Vương Mộ Dương cà khịa, bất đắc dĩ mở mắt, nói: “Sao đây? Ngươi không dám ngủ, giờ lại không cho ta ngủ à?”
Lời này của Lâm Hiểu Phong, càng chọc tức Vương Mộc Dương, hắn lớn tiếng nói: “Đã có hổ tới, chúng ta phải đoàn kết nhất trí, cùng nhau canh gác...”
“...Dựa vào đâu mà chúng ta phải cực khổ khổ gác đêm, còn ngươi thì đi ngủ hả?” Vương Mộc Dương rít lên.
“Các người muốn thì tự mà canh, hổ tới thật cũng không cần gọi ta.”
Lâm Hiểu Phong nói xong, liền nhắm mắt ngủ tiếp.
“Ngươi đứng dậy cho ta.” Vương Mộc Dương với tay chuẩn bị túm lấy Lâm Hiểu Phong.
Tiếu Lệ Lệ thấy vậy liền mở miệng: “Vương Mộc Dương, anh đủ rồi đấy, chính anh nhát gan không dám ngủ, lại không cho người khác ngủ? Tôi cũng mệt lắm rồi, có phải anh cũng không cho tôi ngủ hay không?”
Nói xong, Tiếu Lệ Lệ liền dựa vào góc tường nhắm mắt ngủ.
Có người tiên phong, lập tức, những người khác cũng cảm thấy mắt rũ xuống, nhớ tới bên ngoài đã có các thôn dân tuần tra, liền dựa vào góc tường nghỉ ngơi.
Vương Mộc Dương cũng ngáp dài một cái, muốn ngủ lắm rồi, thế nhưng Hoàng Mập lại nhìn hắn, cười hì hì nói: “Vương Mộc Dương, nếu ngươi đã nói như vậy, thì cứ giúp mọi người gác đêm đi nhé, ngàn vạn lần đừng có ngủ đó nga.”
Vương Mộc Dương vốn tính đến chết vẫn còn sĩ diện, nghe Hoàng Mập nói xong câu này, đâu còn dám đi ngủ?
Lâm Hiểu Phong vừa đặt mình đã ngủ tới sáng ngày hôm sau.
Đang say sưa thì bị ai đó đánh thức, hắn mở to mắt, thấy hai cảnh sát đang đứng ngay trước mặt mình.
Hai cảnh sát này đều khoảng hơn 30 tuổi, sắc mặt nhìn mình có chút khó coi.
Lúc này Vương Mộc Dương hai mắt thâm quầng, đang không ngừng nói gì đó với hai cảnh sát bên cạnh.
“Dậy mau, có người báo án nói ngươi bắt cóc người khác.” một trong hai cảnh sát vừa nói, vừa lấy ra còng số 8, còng tay Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong sớm đã đoán được mọi chuyện sẽ như vậy, cũng không hề phản kháng.
Hắn thực không phải đồ ngốc, hiện giờ nếu phản kháng, chẳng phải là tự mình thừa nhận tội danh bắt cóc sao?
Sau khi Hoàng Mập bị đánh thức, đã gào lên kêu oan như heo chọc tiết, khiến những người khác cũng tỉnh dậy theo.
Tiếu Lệ Lệ vừa thấy thế, lập tức chạy tới: “Đồng chí cảnh sát, hai người bọn họ thực bị oan, tôi không sao, không hề bị bắt cóc.”
“Cô cứ yên tâm, cảnh sát chúng tôi sẽ không bắt nhầm người tốt, cũng sẽ không tha cho kẻ xấu, chỉ cần hai người bọn họ thực sự không làm chuyện này, chúng tôi sẽ trả lại trong sạch cho họ.” Viên cảnh sát này nói.
Kỳ thực, trong lòng anh ta cũng cảm thấy có điểm vô lý, đây rõ ràng là hai học sinh trung học, sao có thể là tội phạm bắt cóc?
Vương Mộc Dương không biết từ khi nào, đã ra phía ngoài cửa, đang gọi điện thoại.
“Ba, bọn chúng hung hăng đánh con một trận, à... đúng rồi... hai bọn chúng chẳng có bối cảnh gì, chỉ là gia đình bình thường... cái gì... câu lưu mười lăm ngày thôi sao? Ba đừng có nói giỡn, ít nhất cũng phải phán một hai năm, con mặc kệ, ba lót thêm tiền, phải làm cho bọn chúng vào tù, bằng không con sẽ chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, để ba không nhìn thấy con nữa.”
Người ở đầu điện thoại bên kia không biết đã nói gì, ngay sau đó, Vương Mộc Dương mặt lộ vẻ vui mừng, cúp điện thoại.
Sau đó, hắn đi vào từ đường, nhìn hai người Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập đã bị khoá còng tay, lòng thầm mắng: “Muốn chơi với tao à? Bọn mày chưa đủ tư cách đâu...”
Sau khi bọn họ xuống núi, liền về thẳng Vạn Châu - Trùng Khánh.
Mấy học sinh khác, đều trực tiếp quay lại trường học, Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập, không được may mắn như vậy, trực tiếp bị giải đến Cục Cảnh Sát.
Bắt cóc, chuyện thế này, nói lớn không lớn, nhưng tuyệt đối không phải chuyện nhỏ.
Hai người bị đưa tới nhà giam trong Cục Cảnh Sát.
Hoàng Mập thở ngắn than dài: “Mới thoát khỏi miệng hổ, lại phải vào hang sói, Hiểu Phong, cậu nói có phải hai ta phạm thái tuế có hay không?”
“Không phải phạm thái tuế, mà là phạm tiểu nhân.” Lâm Hiểu Phong ngồi trong tù, cũng không quá lo lắng về vấn đề này, hay có thể nói, chuyện này căn bản không được tính là một vấn đề.
Đột nhiên, nhà phòng giam “kẹt” một tiếng mở ra, một cảnh sát hơn 40 tuổi từ bên ngoài đi vào.
Viên cảnh sát này mặt chữ điền, thoạt nhìn vẻ mặt đầy chính khí.
Trong tay hắn cầm một phần hồ sơ, trên dưới quan sát Hoàng Mập rồi liếc mắt nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, hỏi: “Hoàng Khiêm Dịch, Lâm Hiểu Phong, đúng không?”
“Ông là?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
“Ta kêu Khương Trạch An, cứ gọi Khương cảnh sát là được.” Hắn chìa ra hai tờ giấy viết đầy chữ: “Ký đi, các người chưa đủ 18 tuổi, nhiều nhất cũng chỉ phán một hai năm.”
Hai người Lâm Hiểu Phong vừa nghe, liếc mắt nhìn nhau một cái, sau đó tiếp nhận tờ giấy mà Khương Trạch An đưa.
Lâm Hiểu Phong vừa nhìn thì thấy, đây chính là đơn nhận tội, hắn ngẩng đầu nhìn Khương Trạch An: “Khương cảnh sát, nếu hai chúng tôi không chịu ký, có phải sẽ bị đánh đến khi nhận tội hay không?”
“Sao lại thế, ta là cảnh sát, sao có thể làm mấy chuyện này?” Khương Trạch An bật cười ha hả, thoạt nhìn thực đúng là rất chân thật.
“Nếu không chịu ký, ta sẽ đổi hai vị sang phòng giam khác, bất quá đám người đang bị giam trong đó, tính tình cũng không dễ chịu lắm đâu, đến lúc đó hai người bị đánh cho mấy trận, lại còn không chịu ký sao, hà tất phải như vậy? Chẳng bằng ký đi cho bớt phần đau khổ, đúng không?”
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment