GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 7

ĐÔI MẮT THẦN BÍ



Vương Mộc Dương thực sự rất hận Lâm Hiểu Phong, ban nãy khi hắn cùng Tiếu Lệ Lệ đang “tâm sự” trong rừng cây, thiếu chút nữa đã thành công, kết quả Lâm Hiểu Phong nhảy ra làm hỏng chuyện, lúc ở nghĩa trang lại còn ngang nhiên đưa Tiếu Lệ Lệ đi, thực chẳng cho hắn chút mặt mũi nào.

Hắn vốn được nuông chiều từ nhỏ, nhà lại lắm tiền, bên người lúc nào chả sẵn mấy tên bợ đít lấy lòng?

Ba người phía sau Vương Mộc Dương đều là bạn học trong trường, ít nhất cũng là con chủ nhiệm hay giáo viên gì đó, khi nhập học khi đã được trưởng bối trong nhà dặn dò kỹ lưỡng, phải giữ mối quan hệ thật tốt với Vương Mộc Dương.

Trong đó có một tên kêu Đổng Đào, xấn xổ đi tới, hung hăng trừng mắt lườm Lâm Hiểu Phong, quát: “Ta làm chứng, đích thực các người có ý đồ bắt cóc.”

Lâm Hiểu Phong biết Đổng Đào, hắn là con trai thầy giáo dạy thể dục trong trường, từ nhỏ đã cao to lực lưỡng, chừng 1m80, là học sinh được đặc cách tuyển vào trường.

Hoàng Mập vừa nghe, trong lòng liền khẩn trương, hai người bọn họ đều là học sinh bình thường, không tiền không quan hệ, nếu bị vu oan như vậy, Vương Mộc Dương lại dùng tiền đè người, không chừng bọn họ sẽ phải đến trại giáo dưỡng một thời gian.

“Vương Mộc Dương, ngươi đừng có mở to mắt mà nói dối nha.” Hoàng Mập chỉ vào Vương Mộc Dương: “Ai cũng biết Tiếu Lệ Lệ theo ngươi mới bị ngất xỉu, thế mà ngươi lại còn cắn ngược lại một cái à?”

Vương Mộc Dương khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Các người có tội hay không ta không biết, cảnh sát tới tự nhiên sẽ điều tra rõ ràng, Đổng Đào, cứ lấy dây thừng trói hai tên này trước đã, chờ sáng mai, cảnh sát tới, sẽ rõ chân tướng mọi chuyện.”

Hiện giờ đêm đã khuya, cảnh sát dù muốn lên núi, cũng chỉ có thể chờ đến sáng hôm sau.

Đổng Đào cùng hai tên kia vừa nghe, cười ha hả đi đến chỗ Lâm Hiểu Phong.

Tiếu Lệ Lệ lúc trước do bị quỷ làm cho sợ tới mức thất thần, vừa nghe thấy Đổng Đào muốn động thủ, lúc này mới sực tỉnh, vội vàng lồm cồm bò dậy, chen người giữa bọn họ, nói: “Không được, chính Lâm Hiểu Phong đã cứu tôi.”

Đám người Đổng Đào rốt cuộc chỉ là học sinh, vừa nghe Tiếu Lệ Lệ nói vậy, trên mặt đều lộ vẻ khó xử.

Lâm Hiểu Phong bất đắc dĩ, thầm thở dài, tuy nhiên vẫn đứng ngây tại chỗ, không nói năng gì, giải thích nhiều như vậy cũng không ăn thua, cứ cho mấy tên đó nằm đo đất chẳng phải được rồi sao?

Hắn vừa định động thủ, đột nhiên phát hiện trong rừng cây hắc ám, có một đôi mắt đang theo dõi bọn họ.

Thấy vậy, trong lòng hắn khẽ động, nói: “Được rồi, trói thì trói đi, tôi tin vào năng lực phá án của cảnh sát.”

Hoàng Mập vừa nghe, lập tức lắc đầu: “Hiểu Phong, cậu điên rồi à? Tên này nhà lắm tiền lại có quan hệ, thực sự có thể đưa chúng ta vào trại giáo dưỡng đó.”

“Cứ nghe tôi đi.” Lâm Hiểu Phong cũng không dong dài, đưa tay ra. Bọn Đổng Đào quay lại nghĩa trang, tìm được hai sợi dây thừng, không màng Tiếu Lệ Lệ phản đối, trói gô Lâm Hiểu Phong lại.

Tính cách của Lâm Hiểu Phong đâu có dễ phục tùng như vậy, sở dĩ hắn có thể để bọn họ trói lại dễ dàng, chính là vì vừa rồi bên trong rừng cây, hắn phát hiện có một đôi mắt đang nhìn trộm bọn họ.

Kỳ thực trong lòng hắn vẫn luôn nghi hoặc, vì sao thôn trưởng ở đây lại an bài bọn họ qua đêm tại nghĩa trang, không những vậy, vừa khéo phía sau nghĩa trang lại tồn tại một cái giếng cạn, bên trong còn có Nữ sát.

Tuy cảm thấy kỳ quái, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều.

Cho đến vừa rồi phát hiện trong rừng cây có một cặp mắt đang nhìn lén bọn họ, hắn đã phần nào hiểu ra, hết thảy chuyện này, hẳn là do ai đó phía sau sắp đặt, người ấy muốn bọn họ ở lại nghĩa trang.

Nếu thật như vậy, không bằng Lâm Hiểu Phong giả bộ bị đám rùa rụt cổ Vương Mộc Dưng trói lại, chờ tên chủ mưu đằng sau xuống tay, lộ ra sơ hở.

Rốt cuộc, theo Lâm Hiểu Phong, người kia chưa chắc đã dám động thủ lần nữa.

Vương Mộc Dương vui mừng phấn chấn bảo đám người Đổng Đào áp giải Lâm Hiểu Phong cùng Hoàng Mập về nghĩa trang.

Tiếu Lệ Lệ có chút lúng túng theo phía sau, trên đường đi cũng khuyên Vương Mộc Dương không nên làm như vậy, tuy nhiên hắn chẳng hề có chút phản ứng nào.

Với hắn mà nói, Tiếu Lệ Lệ chỉ là một cô bé mới lớn ngây thơ dễ dụ mà thôi, chơi một hồi cho vui, dù sau này Tiếu Lệ Lệ không bị cắn câu, hắn vẫn có thể chăn mấy nữ nhân xinh đẹp khác.

Tuy nhiên, Lâm Hiểu Phong đã chẳng nể nang Vương Mộc Dương chút nào trước mặt nhiều người, sao hắn có thể nuốt trôi cục tức này xuống bụng?

Hai người Lâm Hiểu Phong bị trói chặt, vừa về tới nghĩa trang đã bị đẩy vào một góc.

Mấy người đàn ngồi bên trong nghĩa trang đều kỳ quái nhìn qua đây, có người hỏi Vương Mộc Dương:

 “Này, Vương Mộc Dương, sao lại trói bọn họ thế?”

“Hai tên này bắt cóc Tiếu Lệ Lệ, ta sợ bọn chúng bỏ chạy, cho nên trói lại trước đã.” Vương Mộc Dương lớn tiếng nói.

Mấy người kia vừa nghe thấy thế, nhìn về phía Vương Mộc Dương, ánh mắt đều hiện lên vẻ chán ghét.

Tốt xấu gì cũng là bạn học cùng trường, hành xử tuyệt tình như vậy, vừa rồi chẳng phải hai người kia đã bật lại hắn sao, mới thế đã gắn cho cái tội bắt cóc.

Tuy nhiên, bọn họ không thân quen với Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập, cho nên cũng chẳng ai đứng ra bênh vực hai người.

Cả đám đều không muốn mua dây buộc mình, chỉ thích ngồi đó xem náo nhiệt mà thôi.

Tiếu Lệ Lệ có chút vô ngữ, ngồi vào giữa đám người kia, bọn họ lập tức vây quanh hỏi han ân cần.

Lâm Hiểu Phong vốn chẳng trông đợi gì vào sự cứu giúp của đám người này, hắn đang nhìn về phía cổng nghĩa trang, lòng thầm nhủ, không biết người đã sắp đặt bọn họ ngủ lại nghĩa trang, khi nào mới lại động thủ.

“Hiểu Phong, xin lỗi cậu nha....” Hoàng Mập vẻ mặt bất đắc dĩ nói với Lâm Hiểu Phong: “Nếu sớm biết như vậy tôi đã không kéo cậu tới đây, haizz....”

“Không có gì.” Lâm Hiểu Phong khẽ mỉm cười, lòng thầm nghĩ: không kéo tôi tới ư? Không kéo tôi tới, thì cả đám người bên trong sẽ phải chết.

Vương Mộc Dương thật cao hứng cùng đám người Đổng Đào chém gió một hồi, sau đó đi đến trước mặt Lâm Hiểu Phong, nhấc chân lên định đạp vào người hắn.

Tuy Lâm Hiểu Phong bị trói, nhưng vẫn nhẹ nhàng né người tránh được.

Vương Mộc Dương đá không trúng người Lâm Hiểu Phong, ngược lại tự mình lảo đảo, thiếu chút nữa thì té dập mặt.

Tức khắc, từng tràng tiếng cười vang lên ầm ĩ bên trong nghĩa trang, đám người đó vốn đã không ưa Vương Mộc Dương, giờ đây thấy hắn bị như vậy, đương nhiên nhịn không được cười ồ lên.

Vương Mộc Dương đỏ mặt xấu hổ, quay sang mắng Lâm Hiểu Phong: “Vương bát đản (rùa rụt cổ😌), ta đá ngươi, ngươi còn dám trốn?”

“Đổng Đào, đè hắn lại cho ta.” Vương Mộc Dương hét lên.

Lâm Hiểu Phong thực nhịn không nổi mấy tên công tử Phú nhị đại ngu ngốc này, nếu không phải lão tử muốn dụ tên chủ mưu đứng đằng sau ra, thì có dễ dàng để các người bắt trói thế này không?

Nghĩ vậy, hắn liền trực tiếp đứng dậy, hai mắt nhìn chằm chằm Vương Mộc Dương: “Có muốn thử không hả?”

🤔...Vậy Lâm Hiểu Phong đã học cái gì?

😌Quỷ Thuật!

🤔Quỷ Thuật là cái gì?

😌Chính là thuật pháp bắt yêu đuổi quỷ, nếu dùng để hại người, thì lại càng đơn giản, chỉ cần sài mấy chiêu lẻ tẻ trong Quỷ Thuật cũng có thể khiến Vương Mộc Dương tiêu đời.

Tuy nhiên, không thể giết Vương Mộc Dương. Lâm Hiểu Phong căn bản không muốn giết người, cũng không muốn phá lời thề độc đối với sư phụ mình, trừ phi sinh mạng bị uy hiếp, bằng không sẽ không sử dụng Quỷ Thuật làm tổn thương người khác.

Vương Mộc Dương vốn quen thói bắt nạt kẻ yếu, vừa thấy ánh mắt Lâm Hiểu Phong, lập tức hoảng sợ. 

Đôi mắt Lâm Hiểu Phong thực giống như chó sói, dường như muốn ăn tươi nuốt sống hắn, khiến hắn khiếp đảm vô cùng.

Tuy nhiên Vương Mộc Dương thuộc loại đánh chết vẫn còn sĩ diện, thầm nghĩ nếu mình cứ như vậy mà rút lui sẽ rất mất mặt, liền nói: “Hừ, ngươi đừng có tiếp tục ba hoa nữa, chờ sáng mai cảnh sát đến bắt ngươi về thẩm tra một hồi, xem ngươi làm sao mà mạnh miệng.”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!