GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 29

ĐÔ MẪN BÀN
(Toàn là mỡ)

Sáng sớm trên phố, những người bán hàng rong đã ngồi đầy bên đường, rất nhiều người đi làm tới đây mua đồ ăn sáng, đâu đó mấy cô cậu học sinh ngủ dậy muộn, cuống cuồng chạy như điên đến trường.

Lâm Hiểu Phong với Hoàng Mập chính là hai trong số đó.

Hai người vác cặp sách, điên cuồng chạy tới trường học.

“Đậu má, Hoàng Mập, lão tử bị cậu hại chết rồi, cứ chờ cậu, kết quả lại ngủ nướng thêm mười mấy phút.”

“Hừ, Hiểu Phong, cậu có thể trách tôi sao? Cậu cũng biết, Mập ca tôi đang tiến dần vào giai đoạn yêu đương, không giống mấy người còn độc thân như cậu, nhất thiết phải chú ý đến hình tượng, chăm chút dung nhan dáng vẻ, hiểu chưa?”

Hai người điên cuồng lao vào trong trường, cũng may thời điểm hai người bọn họ tới lớp học, giờ tự học buổi sáng cũng vừa mới bắt đầu.

Hai người đi tới dãy ghế phía sau cùng ngồi xuống, một số bạn học trong lớp tò mò muốn biết chuyện của hai người với Vương Mộc Dương là thế nào, nên đều qua đây hỏi han.

Đi học là một việc chẳng có gì thú vị, ít nhất Lâm Hiểu Phong cũng cho là như vậy.

Học được rất nhiều tri thức, nhưng ra xã hội, phần lớn đều không thể sử dụng.

Lâm Hiểu Phong biết mình thi không đậu Đại học Thanh Hoa - Bắc Kinh, hai tháng sau đã là kỳ thi đại học, dù có nỗ lực thế nào, hiện giờ cũng theo không kịp, vì thế đơn giản nằm gục xuống, đến lúc đó có đỗ đại học hay không, cứ mặc cho số phận an bài.

Dù sao... không phải đi Cao đẳng Lam Tường - Sơn Đông là được rồi.

Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập nằm bò ra ngủ, tiết thứ nhất vừa kết thúc, đột nhiên phía trước có người dùng tay lay Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong mở hai mắt: “ Sao thế?”

Ngồi phía trước chính là Hạng Thuỵ Hâm, vẻ mặt cậu ta tinh quái, nói: “Hoa hậu giảng đường tìm cậu kìa.”

“Hoa hậu giảng đường, ai hả?” Lâm Hiểu Phong nghi hoặc nhìn về phía trước, thấy Tiếu Lệ Lệ đang đứng lấp ló ở cửa lớp học.

Tiếu Lệ Lệ mặc một áo thun màu trắng, quần jean bó sát, tuy ăn vận thực đơn giản, nhưng vẫn khiến cho người ta cảm thấy như một model.

So với bộ dạng mặt bám đầy tro hương hôm qua, hoàn toàn khác hẳn.

Hoàng Mập vừa nghe mấy từ “hoa hậu giảng đường“, cũng vội vàng bật dậy, lau lau nước miếng trên khóe miệng, nhìn thấy Tiếu Lệ Lệ, hai mắt sáng ngời, nhỏ giọng nói với Lâm Hiểu Phong bên cạnh: “Hiểu Phong, Tiếu Lệ Lệ quả nhiên thích tôi, cậu thấy không, cô ấy tới tìm tôi kìa.”

Nói xong, Hoàng Mập đứng dậy, vội vàng (😌bản gốc tg dùng từ xoắn mông ah) chạy về phía Tiếu Lệ Lệ.

Gia hỏa này....

Lâm Hiểu Phong lắc đầu, cũng theo qua đó.

“Lệ Lệ, sao em biết sáng nay tôi không kịp ăn gì, giờ lại mang bữa sáng cho tôi, thật ngại quá, sao em biết tôi thích ăn bánh bao hả.” Hoàng Mập đi đến trước mặt Tiếu Lệ Lệ, vớ ngay lấy cái bánh bao trong tay cô ta, ngoạm một miếng, chẳng nhai gì mà nuốt ực xuống bụng.

“Cái này là...” Tiếu Lệ Lệ vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Hoàng Mập.

Lâm Hiểu Phong e cái bánh này Tiếu Lệ Lệ mang tới không phải cho Hoàng Mập, mà là chính mình.

Rốt cuộc trong lớp có nhiều bạn học như vậy, nếu nói ra, Hoàng Mập sẽ bị chê cười đến chết.

“Có việc gì?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Không có, định mang cho anh... à, cho các người chút đồ ăn.” Tiếu Lệ Lệ cố nở một nụ cười.

Sau đó, Tiếu Lệ Lệ nhìn qua Hoàng Mập đang nhồm nhoàm gặm bánh bao, nhịn không được nói: “Mập ca, tôi thấy có chút chuyện, tôi phải nói rõ với anh.”

Hoàng Mập vừa nghe, trong lòng kinh hoảng, không phải chứ, nhanh như vậy đã muốn thổ lộ với tôi à? Tôi vẫn còn chưa chuẩn bị tâm lý a.

Lâm Hiểu Phong đứng ở một bên, nhìn bộ dáng của Hoàng Mập, tự nhiên minh bạch cậu ta đang nghĩ cái gì.

“Đây không phải là nơi nói chuyện, đến chỗ vắng người một chút nói chuyện đi.” Lâm Hiểu Phong kiến nghị nói.

Hoàng Mập vỗ tay nói: “Không sai không sai, mấy chuyện này, càng ít người thấy càng tốt a.”

Tiếu Lệ Lệ cực kỳ thông minh, nhìn bộ dáng này của Hoàng Mập, biết ngay cậu ta hiểu sai ý, bất quá cô ta đã hạ quyết tâm, bất kể thế nào, cứ nói cho rõ ràng vẫn hơn, tránh tình trạng lằng nhằng như vậy kéo dài, Hoàng Mập sẽ càng lún càng sâu.

Ba người đi vào khu rừng nhỏ phía sau trường học, nơi này ngày thường đám học sinh thích chọn làm nơi hẹn hò.

“Các người nói đi, tôi chỉ đứng một bên nghe thôi.” Lâm Hiểu Phong nói, móc ra một điếu thuốc, châm lửa, ngồi qua một bên.

Trên mặt Hoàng Mập lộ vẻ mong mỏi, nhìn Tiếu Lệ Lệ: “Lệ Lệ, em nói đi, tuy chuyện này đến quá đột ngột, nhưng Mập ca tôi tâm lý rất vững, yên tâm đi, sẽ không bị dọa chết đâu mà lo.”

“Như vậy thì được rồi.” Tiếu Lệ Lệ trường thở ra một hơi nói: “Mập ca, kỳ thực anh là một người tốt, nhưng hai chúng ta không phù hợp.”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, hít vào một ngụm khói, thiếu chút nữa thì sặc, nha đầu Tiếu Lệ Lệ này chẳng lẽ không thể khéo léo một chút, trực tiếp từ chối người ta vậy sao.

Nếu muốn biết cảm giác té từ trên trời xuống thẳng địa ngục thế nào, chẳng ai rõ hơn Hoàng Mập lúc này.

Mặt Hoàng Mập cứng đơ, xấu hổ nhìn Tiếu Lệ Lệ: “Lệ Lệ, câu này có phải nói sớm quá hay không, chúng ta có thể tiếp xúc thêm một thời gian nữa a...”

“Không có gì để nói.” Tiếu Lệ Lệ lắc đầu: “Không hợp chính là không hợp.”

Hoàng Mập nhịn không được: “Chẳng lẽ em thích mấy thằng có tiền nhưng óc quả nho như Vương Mộc Dương, nhà em gia thế như vậy, em không nên là mấy loại nữ nhân tham tài mới đúng a!”

“Tiền?” Tiếu Lệ Lệ bật cười ha hả, sau đó ngồi xuống bên cạnh một bên cạnh Lâm Hiểu Phong đang hút thuốc: “Người tôi thích, nhất định không phải là người thường, trong lúc tôi gặp nguy hiểm, có thể ra tay cứu giúp!”

Nói rồi, ánh mắt Tiếu Lệ Lệ bỗng dưng lấp lánh, cô nàng đích thực không phải nữ nhân tham tài, nhà có tiền như vậy, cô nàng càng kỳ vọng có thể gả cho một người không tầm thường.

Nói đến đây, Tiếu Lệ Lệ nhớ trong bộ “ Đại thoại Tây Du”, Tử Hà Tiên Tử có nguyện, tuy không nghĩ ý trung nhân của mình có thể chân đạp thất thải tường vân, nhưng nếu có thể bắt yêu diệt quỷ, thì cũng rất lợi hại!

Hơn nữa, cô gái nào mà chả hy vọng người mình yêu là một anh hùng cái thế?

Đương nhiên, trong thời đại này, anh hùng cái thế gì đó xem chừng là không thể, nhưng có bạn trai biết hàng yêu trừ ma cũng thực không tồi? Ít ra so với mấy tên phú nhị đại cả ngày chỉ biết ăn chơi lêu lổng, càng có sức hấp dẫn hơn nhiều.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi Tiếu Lệ Lệ biết Lâm Hiểu Phong biết bắt quỷ, liền tỏ ra thích hắn.

Lâm Hiểu Phong cũng nhận ra Tiếu Lệ Lệ đang nói nghiêm túc, nhịn không được lộ ra một nụ cười đau khổ.

“Em cho tôi là người thường à?” Hoàng Mập cười lạnh một chút.

Tiếu Lệ Lệ vừa nghe, liếc mắt nhìn Lâm Hiểu Phong một cái, trong lòng nghĩ đến một cái khả năng, đúng vậy! Hoàng Mập cùng Lâm Hiểu Phong chơi với nhau từ nhỏ, nếu Lâm Hiểu Phong biết bắt quỷ, như vậy Hoàng Mập... nói không chừng cũng biết a.

Hoàng Mập rút từ trong áo ra một chiếc kính râm, đeo lên mắt: “Kỳ thực tôi là một soái ca, tuy người toàn mỡ, cũng giống như PSY ở Hàn Quốc…”

Lâm Hiểu Phong suýt chút nữa thì chết sặc, PSY toàn mỡ?

Mập ca cậu nghĩ đi đâu vậy.

Vẻ mặt Tiếu Lệ Lệ cũng chuyển từ mong chờ, sang thành ngây ngốc.

“Mập ca, được rồi, tôi đã sớm nói hai ngươi không phù hợp.” Lâm Hiểu Phong nhịn không được, kéo Hoàng Mập rời đi.

“Tiếu Lệ Lệ, tôi thật sự rất thích em!” Hoàng Mập dùng sức hét to.

Lâm Hiểu Phong đột nhiên nghe được Tiếu Lệ Lệ nói: “Anh đúng là một tên đại ngốc, vừa béo vừa xấu, anh lấy tư cách gì mà thích tôi chứ!”

Hoàng Mập nghe được lời này, đột nhiên im bặt, hốc mắt trở nên long lanh.

Lâm Hiểu Phong quen Tiếu Lệ Lệ cũng được một khoảng thời gian, biết rõ Tiếu Lệ Lệ sẽ không vô cớ mắng chửi người, cô ta nói như vậy, hẳn là vì muốn cắt đứt mọi hy vọng của Hoàng Mập.

Lâm Hiểu Phong nhìn Hoàng Mập sắp oà khóc đến nơi, có chút không đành lòng, hắn nhận ra được, Hoàng Mập thật sự quá thích Tiếu Lệ Lệ.

“Haizz...” Lâm Hiểu Phong thầm thở dài một hơi, quay đầu lại, nhìn Tiếu Lệ Lệ nói: “Chỉ cần Cu Mập học được bản lĩnh của tôi, có thể cô sẽ thích cậu ấy, đúng không?”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!