GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 28

KHUYÊN NHỦ HOÀNG MẬP

Lâm Hiểu Phong đang cúi đầu trầm tư, Tiếu Lệ Lệ xem hắn bộ dáng, nhịn không được hỏi: “Anh giận tôi à?”

“Cô không cần phải chơi trò tâm kế với tôi vậy chứ.” Lâm Hiểu Phong mở miệng nói: “Muốn tôi giúp bắt quỷ thì cứ việc nói thẳng, nếu tôi sớm biết Lưu Khê Hà có oán linh, bất cứ lúc nào cũng có thể hại chết người khác như vậy, thì tôi chắc chắn sẽ siêu độ cô ta.”

“Cám ơn.” Tiếu Lệ Lệ nói đến đây, hỏi: “Ca ca tôi thật sự đã chết sao?”

“Đã chết.” Lâm hiểu phong gãi gãi mũi, nhìn ánh mắt Tiếu Lệ Lệ lộ vẻ bi thương.

Theo lời cô ta nói, nếu Vương Sâm là nghĩa tử do Tiếu Hoàng Hổ thu dưỡng, vậy nhất định đã cùng Tiếu Lệ Lệ trưởng thành, lúc này Tiếu Lệ Lệ nghe được tin Vương Sâm chết, sao mà không cảm thấy đau lòng.

“Tôi không biết nói gì an ủi cô, dù sao cũng nên nén bi thương chấp nhận sự thật.” Lâm Hiểu Phong đứng dậy: “Đã không có việc gì, tôi xin cáo từ trước.”

Tiếu Lệ Lệ vừa nghe, có chút hoảng hốt: “Anh phải đi ư? Vạn nhất quanh đây vẫn còn ác quỷ thì sao?”

“Yên tâm, quỷ hồn, nếu cô không trêu chọc chúng, cô tưởng bọn chúng ăn không ngồi rồi ngày nào cũng đi hại người à?”

Nói xong, Lâm Hiểu Phong xoay người ra cửa, hắn còn phải đi xem tình trạng của Hoàng Mập bây giờ ra sao.

Sau khi đón xe quay về, hắn ghé qua nhà một chuyến, cất túi da, rồi mới đi qua nhà Hoàng Mập, hắn nghĩ, nên mua ít hoa quả cho Cu Mập.

Trèo lên lầu, gõ cửa, rất nhanh, cửa được mở ra, là một phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, vừa thấy là Lâm Hiểu Phong, liền cười rạng rỡ: “Hiểu Phong tới rồi à, mau vào đây.”

“Dì Lưu, Cu Mập có nhà không ạ?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Có đấy, mau vào đây, ta vừa nhắc đến con, con liền tới, lại còn mua hoa quả a.”

“Dạ, chẳng phải Cu Mập không khoẻ sao, con mang chút đồ cho cậu ta ăn.” Lâm Hiểu Phong cười nói.

Vừa vào phòng, thấy ngay Hoàng Mập đang nằm ườn trên sofa giống như Hoàng đế, miệng rền rỉ kêu không khoẻ, cha Hoàng Mập đang ngồi một bên xem TV.

“Hoàng thúc thúc.” Lâm Hiểu Phong chào một tiếng.

“Hiểu Phong tới à con.” Cha Hoàng Mập nói: “Ngồi đi...”

Lâm Hiểu Phong chơi với Hoàng Mập từ nhỏ, lại là hàng xóm, cho nên cha mẹ Hoàng Mập đều rất thích Lâm Hiểu Phong.

Hoàng Mập vốn còn đang rên rỉ kêu không khoẻ, vừa thấy Lâm Hiểu Phong, liền phấn chấn tinh thần, kéo hắn vào phòng mình: “Vào đây một chút.”

Lâm Hiểu Phong có chút khó hiểu .

Vừa bước vào phòng Hoàng Mập, đã ngửi thấy mùi tất thúi rưng rức.

“Má... cứu con với, mùi gì thế cha... .” Lâm Hiểu Phong lập tức cau mày, tiêu chuẩn vệ sinh cùng bộ dáng lôi thôi của cậu ta bây giờ, cô gái nào mà thèm để ý cơ chứ?

Hoàng Mập vẻ mặt kích động hỏi: “Hiểu Phong, mau ngồi đi, nói tôi nghe xem nào, hôm nay lúc tôi ngất xỉu, Tiếu Lệ Lệ có phải rất khẩn trương, muốn làm hô hấp nhân tạo cho tôi hay không?”

“Mồm cậu sùi đầy bọt, ai mà dám ghé miệng vào làm hô hấp nhân tạo a?” Lâm Hiểu Phong lườm cậu ta một cái.

“Cái gì, con bà nó...đang yên đang lành, tự nhiên sao tôi lại bị sùi bọt mép nhỉ.” Hoàng Mập dùng sức đập bốp một cái vào đùi, khiến thịt mỡ rung rinh, nhìn Lâm Hiểu Phong cau mày.

Tiếp theo, Hoàng Mập xoa tay, cười hì hì: “He he, cậu nói rốt cuộc Tiếu Lệ Lệ có thích tôi hay không.”

Lâm Hiểu Phong hỏi: “Cậu muốn nghe nói thật hay là nói dối?”

“Câu này của cậu chẳng phải vô nghĩa sao? Đương nhiên là cái gì dễ nghe, cậu còn lăn tăn gì a.” Hoàng Mập trợn mắt nhìn Lâm Hiểu Phong một cái: “Có phải cậu ăn nhiều trứng thối quá không hả...” (😌Trứng thối: ám chỉ người ngốc nghếch)

Lâm Hiểu Phong cười nói: “Tiếu Lệ Lệ yêu cậu, yêu đến chết đi sống lại, thấy cậu té xỉu, đau lòng muốn chết, nghe sướng lỗ tai chưa?”

“Sướng... sướng quá đi chứ.” Hoàng Mập cười ha ha, vươn vai vặn vẹo.

Lâm Hiểu Phong nhìn bộ dáng Hoàng Mập, đắn đo một hồi, cuối cùng cũng nói: “Mập ca, nói thật a, nhà Tiếu Lệ Lệ có điều kiện tốt như vậy, cậu nói xem, cô ta thích cậu, cha cô ta có thể đồng ý chuyện của hai người sao?”

“Cậu thì biết cái gì, hiện giờ đang thịnh hành gì hả, chính là tự do yêu đương, chân ái vô địch! Hiểu không?”

Lâm Hiểu Phong có chút dao động, định nói cho cậu ta biết chuyện Vương Sâm bị Tiếu Hoàng Hổ ép đến độ phải tuẫn tình.

Bất quá...lời nói đến cửa miệng không thể bật ra được.

Lâm Hiểu Phong nhìn ra được, Hoàng Mập với Tiếu Lệ Lệ chắc chắn sẽ không có kết quả, chỉ có thể khuyên: “Mập ca, cậu cũng nên suy xét một chút, cậu nghĩ coi, nhà Tiếu Lệ Lệ có tiền như vậy, sau này nếu hai người thực muốn ở bên nhau, chẳng lẽ sống bằng tiền của cô ta? Mà tiền lương của cậu, chắc gì đã đủ cho cô ta tiêu vặt a.”

“Cậu nói thế, là khinh thường tôi hả?” Hoàng Mập trừng mắt lườm Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vốn còn muốn nói với Hoàng Mập mấy câu như biến căm giận thành ý chí phấn đấu, về sau nhất định có thể trở thành phú hào.

Không ngờ ngay sau đó Hoàng Mập nói: “Chẳng lẽ tôi lại phải so đo với cái đám tiểu tử có tiềm chất ăn hại kia sao? Tôi nói cậu biết, hiện tại không biết có bao nhiêu cô gái đều thích mập mạp đâu.”

“Tiểu tử có tiềm chất ăn hại?” Lâm Hiểu Phong nghĩ thầm, cậu ta đích thực là không thể so a.

Nói đến đây, Lâm Hiểu Phong cũng coi như bỏ cuộc, khuyên Hoàng Mập hồi tâm chuyển ý, trên cơ bản là không có hy vọng.

“Đúng rồi, còn chưa nói chính sự với cậu, lúc trước chẳng phải cậu ăn trộm quả táo ở Miếu Thổ địa sao?”

Hoàng Mập vội nói: “Sao nói chuyện khó nghe vậy, cái gì mà ăn trộm, lão tử có ngu đến nỗi trộm quả táo độc đó , để phải vào bệnh viện tẩy ruột a?”

“Đừng nói năng linh tinh nữa, ngày mai cậu ra tiền mời người tới tu sửa lại Miếu Thổ địa cho đàng hoàng nha.” Lâm Hiểu Phong nói.

Hoàng Mập đưa tay sờ trán Lâm Hiểu Phong: “Nè, huynh đệ, có phải cậu cũng bệnh rồi không, chưa gì đã mê sảng? Đủ rồi nha, việc gì tôi phải bỏ tiền sửa cái đống……”

Hoàng Mập mạp còn chưa hết câu, Lâm Hiểu Phong vội vàng bịt kín miệng cậu ta lại, tục ngữ đã nói: “Trên đầu ba thước có thần linh”, nếu lời này bị kia Thổ địa công công kia nghe được, Hoàng Mập sẽ không chỉ đơn giản là tẩy ruột đâu nha.

“Được rồi, việc này coi như tôi chưa nói, thế thôi, cậu nghỉ sớm đi, mai còn phải đến trường.”

Nói xong, Lâm Hiểu Phong đi ra cửa, cúi đầu chào tạm biệt cha mẹ Hoàng Mập.

Sau khi về nhà, hắn lấy ra 1k tiền, ra khỏi phòng, gọi điện thoại liên hệ với một sư phụ chuyên sửa chữa nhà cửa, hẹn bọn họ gặp nhau tại con phố cũ, bắt đầu tu sửa lại miếu cho Thổ địa công công.

Trước khi động thổ, Lâm Hiểu Phong ngồi xuống trước miếu thổ địa, bày lên một ít tiền giấy nói: “Thổ địa công công, bằng hữu của tôi có chuyện quan trọng không thể lại đây, hy vọng người thông cảm.”

Nói xong, hắn liền quay đầu lại, bảo mấy sư phụ bắt đầu khởi công.

Một lần nữa tu sửa miếu thổ địa, lúc về nhà trời đã rạng sáng.

Lâm Hiểu Phong mệt đến thở không được, cả người rã rời muốn chết, nằm vật trên giường, nghĩ thầm, mẹ nó, cái tên Hoàng Mập vương bát đản, chính mình gây họa, còn muốn lão tử chùi đít. Nghĩ một hồi, hắn liền lăn ra ngủ.

Trong lúc Lâm Hiểu Phong đang ngủ say, tại một khách sạn ở Vạn Châu, một người mặc áo da màu đen, tay cầm di động, đầu bên kia điện thoại nói: “Giáo chủ, ta xác định, tuyệt đối là Quỷ Thuật! Ta tận mắt nhìn thấy tiểu tử đó dùng Quỷ Thuật giết chết Ám La Sát……”


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!