PHIỀN NGƯƠI CHUYỆN NÀY
Lâm Hiểu Phong mất máu quá nhiều, cả người mềm nhũn, Lưu Hoài An cũng không khá hơn là mấy, toàn thân chi chít mấy chục vết thương, tuy đã dùng chu sa loại trừ thi độc, nhưng thân thể vẫn còn rất yếu.
Có thể nói, hiện giờ hai người bọn họ, kẻ tám lạng người nửa cân.
“Còn muốn nói gì chứ.” Lưu Hoài An nhìn Lâm Hiểu Phong, trên mặt thoáng cười nhạt: “Ta là người của Minh Đường, tiếp cận ngươi vì Quỷ Thuật, đơn giản vậy thôi.”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, khúc mắc trong lòng đã được giải, quả nhiên người của Minh Đường đã phát hiện mình biết Quỷ Thuật.
Nhưng mỗi lần mình sử dụng Quỷ Thuật, đều rất cẩn thận, sao có thể bị phát hiện?
“Nói vậy, chúng ta vẫn phải tiếp tục chiến đấu?” Lâm Hiểu Phong nhìn Lưu Hoài An hỏi.
Lưu Hoài An nhìn hai mắt Lâm Hiểu Phong, đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng âm thầm thở dài một hơi, xua xua tay: “Lưu Hoài An ta tuy làm không ít chuyện xấu, nhưng còn chưa đến mức ra tay với chính người đã cứu mạng mình.”
Tuy Lưu Hoài An là người của Ma giáo, hơn nữa có địa vị cực cao trong Minh Đường, nhưng càng vậy, thâm tâm hắn càng thêm phần kiêu ngạo.
Trong lòng hắn hiểu rõ, lúc trước khi mình bị Khiêu thi bóp cổ, nếu Lâm Hiểu Phong không tương trợ kịp thời, chỉ khoanh tay đứng nhìn, chắc chắn mình đã chết từ lâu rồi.
Thậm chí lúc đó, trong lòng hắn đã tuyệt vọng, trăm triệu lần không thể ngờ Lâm Hiểu Phong lại ra tay cứu giúp, đây là điều nằm ngoài dự đoán của hắn.
Đúng vậy, trong lòng hắn cũng có chút cảm kích đối với Lâm Hiểu Phong.
Lâm Hiểu Phong nghe xong lời này, cảm thấy có chút kỳ quái, hỏi: “Ý ngươi là gì?”
“Yên tâm, ngày mai ta sẽ rời khỏi Vạn Châu, sẽ không ở lại đối phó ngươi đâu.” Lưu Hoài An nói.
Lâm Hiểu Phong bật cười, nói: “Ta nói rồi, ta cứu ngươi, là vì trước đó ngươi đã cứu ta một lần, ta chỉ không muốn thiếu ngươi nhân tình mà thôi.”
“Bất kể thế nào, ngươi cũng đã cứu mạng ta, đây là sự thật.” Lưu Hoài An nói.
Lúc này, phía bên ngoài phiến đá xanh truyền tới rất nhiều tiếng người.
Tiếp theo là tiếng ầm ầm vang lên, hiển nhiên là người bên ngoài đang tìm cách phá vỡ khối đá.
“Hẳn là Hoàng Mập đã tìm người tới.” Lâm Hiểu Phong quay đầu lại nhìn thoáng qua.
“Trước khi ra ngoài, ta còn có chút chuyện muốn nói ngươi biết.” Lưu Hoài An khẽ cau mày, nói: “Bên cạnh ngươi có người của Minh Đường bọn ta, bản thân ngươi phải cẩn thận một chút.”
Lâm Hiểu Phong vừa nghe, chân mày nhíu lại, nhìn hắn nói: “Ngươi nói ta biết chuyện này, không sợ bị Minh Đường trừng phạt sao?”
“Chỉ nhắc nhở ngươi một câu mà thôi, ta chỉ nói ta không đối phó ngươi, nhưng không có nghĩa là Minh Đường sẽ bỏ qua cho ngươi.” Lưu Hoài An nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Ngươi có được Quỷ Thuật, trong lòng ngươi tự hiểu rõ, Minh Đường dù có phải đuổi giết ngươi đến chân trời góc biển, cũng sẽ không buông tha ngươi dễ dàng đâu.”
“Ta hiểu.” Lâm Hiểu Phong khẽ gật đầu.
Kỳ thực hắn cũng không muốn cùng Lưu Hoài An giao thủ, hai người bọn họ dù có đánh nhau, thắng bại tạm thời không nói, nhưng rốt cuộc vừa rồi cũng đã cùng nhau kề vai chiến đấu, đối phó Khiêu thi.
Hơn nữa còn cứu tính mạng đối phương, coi như đã cùng đồng sinh cộng tử, lúc này lại bảo Lâm Hiểu Phong đấu với Lưu Hoài An, trong lòng hắn có cảm giác thực không thoải mái.
“Ầm” một tiếng, khối đá to bị phá vỡ.
Lúc này, Khương Trạch An dẫn theo mười mấy cảnh sát nối đuôi nhau xông vào, Hoàng Mập cũng lật đật theo sau.
“Khương đội trưởng?” Lâm Hiểu Phong thấy Khương Trạch An xông vào, ngây người ra.
Lúc này Hoàng Mập cười nói: “Vừa rồi tôi báo cảnh sát, vừa vặn Khương đội trưởng ở gần đây, nên tới hỗ trợ.”
“Đây là nơi nào mà thúi quá vậy...” Khương Trạch An bịt mũi, sau đó toe toét cười, quay sang nói với Lâm Hiểu Phong: “Lâm ca, tên Kim Đại Nha rùa rụt cổ kia muốn bắt cậu, cậu nên sớm báo cho tôi biết a, lũ ba ba cháu chắt của hắn, đã bị tôi bắt hết rồi, chúng ta quay về Cục Cảnh Sát, từ từ xử lý hắn.”
“Rời khỏi đây trước đã.” Lâm Hiểu Phong sợ Khương Trạch An cùng đám cảnh sát hít vào quá nhiều thi khí, sẽ không tốt cho cơ thể bọn họ.
Không thể không nói, tuy ban đầu Khương Trạch An đích thực có chút ân oán với hắn, nhưng từ khi Lưu Bá Thanh tiền bối tới, thái độ của hắn đã chuyển biến quá tốt.
Lâm Hiểu Phong cũng không khỏi có chút hảo cảm với Khương Trạch An.
Khương Trạch An này rốt cuộc lăn lộn quá lâu trong Cục Cảnh Sát, cho nên con người mới trở nên như vậy.
Cả đám người sau khi chui ra khỏi sơn động, thì thấy bên ngoài có mười mấy tên lưu manh, bao gồm cả Kim Đại Nha và Kim Gia Vĩ, toàn bộ đều bị còng tay sát vào nhau, có hai cảnh sát canh chừng.
“Khương Trạch An, ngươi là cái đồ rùa rụt cổ, lần trước uống rượu còn ba hoa hứa hẹn thế nào, giờ lại trở mặt, nói bắt là bắt liền?” Kim Đại Nha vừa thấy Khương Trạch An ra khỏi liền chửi bới um lên.
Khương Trạch An vừa nghe, tức khắc im tịt, trong lòng thầm chửi, con mẹ nó, lão tử chính là đang giúp ngươi đây, ngươi có biết ngươi đang đối phó với người có quan hệ khủng ra sao không?
Nghĩ thì nghĩ vậy, đương nhiên Khương Trạch An không nói ra miệng, mà tiến lên phía trước, dùng chân đá vào người Kim Đại Nha, mắng: “Kim Đại Nha, ngươi im mẹ nó mồm đi, giữa thanh thiên bạch nhật, dẫn theo đám du thủ du thực chém giết người, không coi đội trưởng đội hình cảnh ta ra cái gì à?”
“Khương thúc thúc, hôm trước chúng ta vừa mới cùng nhau ăn cơm mà.” Kim Gia Vĩ vội nói.
Kim Gia Vĩ cũng thực khó hiểu, Khương đại đội trưởng này sao lại trở mặt nhanh như vậy? Năm ngoái bọn chúng đánh gãy hai chân người ta, cuối cùng thì dùng tiền mua quan hệ dàn xếp, hắn còn cùng Khương Trạch An ăn uống nhậu nhẹt, khi đó thái độ Khương Trạch An vẫn ôn hoà lắm mà.
Còn bây giờ, Khương Trạch An tự dưng quay ngoắt 180 độ, cứ như chưa từng nhận nửa phân tiền quan hệ.
“Con mẹ nó, ai là thúc thúc của mày hả, đừng có gọi bừa nha con?” Khương Trạch An một chân đạp ngã Kim Gia Vĩ, quay đầu sang nói với Lâm Hiểu Phong: “Lâm ca, đám gia hỏa này cậu định xử lý thế nào đây?”
“Đừng làm to chuyện là được.” Lâm Hiểu Phong cau mày nói.
Trong lòng Lâm Hiểu Phong đương nhiên rất khó chịu hai chú cháu Kim Gia Vĩ - Kim Đại Nha, rốt cuộc vừa rồi còn bị hai tên này dẫn theo cả đống người đuổi theo chém giết.
Tuy nhiên, Lâm Hiểu Phong cũng không muốn dựa hơi Khương Trạch An, cáo mượn oai hùm coi thường người khác, vì nếu làm vậy, cũng chính là coi thường bản thân.
“Được thôi.” Khương Trạch An gật gật đầu, quay sang nói với mấy viên cảnh sát kia: “Đưa toàn bộ đi, mấy thằng bỏ chạy, phải bắt lại cho ta.”
Hoàng Mập lúc này mới đi đến bên cạnh Lâm Hiểu Phong hỏi: “Vừa rồi trong đó có cái gì hả?”
Hoàng Mập đương nhiên cũng thấy được phù trận, trong lòng vô cùng hiếu kì.
“Về rồi hẵng nói.” Lâm Hiểu Phong nói xong, quay đầu lại nhìn, Lưu Hoài An không biết đã rời đi từ lúc nào.
Nhớ tới lời Lưu Hoài An đã nói lúc trước, trong lòng Lâm Hiểu Phong cũng có chút lo lắng.
Bên cạnh mình có người của Minh Đường sao? Rốt cuộc là ai đây?
Người quen thuộc bên cạnh Lâm Hiểu Phong không nhiều, cũng chỉ có mấy người như vậy, thoạt nhìn ai cũng đều không có gì khả nghi.
Sau khi cả đám người xuống núi, Khương Trạch An tự mình lái xe, đưa Lâm Hiểu Phong và Hoàng Mập về tận nhà.
Khương Trạch An dừng xe, quay đầu lại cười nói: “Lâm ca, về sau bất kể có chuyện gì, cứ trực tiếp gọi cho tôi là được, bản lĩnh khác tôi không có, nhưng đối phó loại người như Kim Đại Nha này, tôi cũng có khá nhiều kinh nghiệm.”
“Chuyện hôm nay, xin cám ơn.” Lâm Hiểu Phong cười nói.
“Việc nhỏ.” Khương Trạch An xua xua tay.
Lâm Hiểu Phong trong lòng khẽ động, hỏi: “Đúng rồi, liệu có người vì chuyện này mà gây phiền phức cho ông không?”
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment