GIỮ MẠNG ĐÃ RỒI HẴNG NÓI
Đỗ Vân Kiều được coi là một danh lam thắng cảnh lâu đời của thành Vạn Châu.
Kỳ thực, Đỗ Vân Kiều chính là một cây cầu treo bằng xích sắt nối liền hai ngọn núi, được thổ phỉ trên núi xây dựng vào những năm 30-40 thế kỷ trước, là một cây cầu dễ thủ khó công.
Sau này không còn thổ phỉ, chính phủ đã cho tu sửa lại Đỗ Vân Kiều, ngọn núi nơi thổ phỉ từng sống cũng biến thành một điểm du lịch.
Rất nhiều người mộ danh nên từ xa đến đây tham quan.
Sáng sớm, Lâm Hiểu Phong, Hoàng Mập, Lưu Hoài An, Tiếu Lệ Lệ, còn có Kim Gia Vĩ, ngồi xe đi tới chân núi.
Lâm Hiểu Phong vốn còn tưởng hôm nay Kim Gia Vi sẽ trả thù mình, không ngờ từ lúc gặp mặt, rồi cả quãng đường ngồi xe đến đây, Kim Gia Vĩ trước sau không hé răng một tiếng.
Nếu Kim Gia Vĩ kêu gào muốn liều mạng với mình, Lâm Hiểu Phong ngược lại còn cảm thấy an tâm một chút, với tính cách của Kim Gia Vĩ, tuyệt đối sẽ không im lặng suốt cả chặng đường mà không rên tiếng nào, nhất định có điều gì cổ quái.
Hoàng Mập đi bên cạnh Lâm Hiểu Phong, nhỏ giọng nói: “Tên Kim Gia Vĩ này hình như vẫn còn sợ trận đòn hôm qua, ha ha, giờ không dám ngo ngoe gì nữa.”
“Cẩn thận chút đi.” Lâm Hiểu Phong cau mày.
“Cậu cứ yên tâm.” Nói xong, Hoàng Mập liền đi đến bên Lưu Hoài An, vừa dẫn đường, vừa giới thiệu cho hắn phong cảnh xung quanh.
Còn Tiếu Lệ Lệ, bộ dáng có chút ngơ ngẩn.
Lâm Hiểu Phong nhận thấy có gì đó không thích hợp, đến bên Tiếu Lệ Lệ hỏi: “Làm sao thế?”
Tiếu Lệ Lệ cau mày, quay đầu lại thoáng nhìn Kim Gia Vĩ, sau đó hạ giọng thì thầm vào tai Lâm Hiểu Phong: “Cẩn thận một chút, cha tôi nói sáng sớm hôm nay Kim Đại Nha đã kéo người đến Đõ Vân Kiều.”
“Kim Đại Nha là ai?” Lâm Hiểu Phong hỏi.
Tiếu Lệ Lệ chỉ chỉ Kim Gia Vĩ phía sau: “Là nhị thúc của hắn, chuyên môn đi giải toả mặt bằng/đòi nợ thuê, thuộc hạ có rất nhiều lưu manh... Hay là, chúng ta quay về đi, hôm khác tới đây chơi cũng được?”
Kim Gia Vĩ cười lạnh một tiếng, hình như nghe được lời Tiếu Lệ Lệ, nói: “Các ngươi sợ thì về đi.”
Lâm Hiểu Phong quay đầu lại, thoáng nhìn Kim Gia Vĩ: “Hôm qua ta có thể cho ngươi một trận, hiện tại chẳng lẽ không làm được? Cứ biết điều đi phía sau là được.”
Nói xong, Lâm Hiểu Phong ra hiệu bảo Tiếu Lệ Lệ yên tâm.
Nếu đổi lại là học sinh bình thường, có lẽ đã sợ hãi mà trốn về nhà rồi.
Nhưng Lâm Hiểu Phong chẳng sợ người tới làm phiền, trong lòng hắn hiểu rõ, loại người như Kim Đại Nha này, dù có trốn về nhà thì hắn sẽ tìm tới tận cửa. Đến lúc đó, ngược lại sẽ mang phiền phức tới cho gia đình của mình.
Chẳng thà cứ giải quyết sòng phẳng trên núi một trận cho xong.
Lúc này, Lâm Hiểu Phong cau mày, thoáng nhìn Hoàng Mập và Lưu Hoài An, điều duy nhất hắn thấy lo lắng chính là bọn họ, đến lúc đó không liên luỵ hai người là được.
Còn Tiếu Lệ Lệ, Lâm Hiểu Phong trái lại không hề lo lắng, nếu cha Kim Gia Vĩ có qua lại với Tiếu Hoàng Hổ, khẳng định Kim Đại Nha kia cũng biết Tiếu Lệ Lệ, sẽ không làm gì cô ta.
Năm người dọc theo một đường mòn âm u tĩnh mịch, chẳng mấy chốc đã đến bên cây cầu.
Cây cầu này dài khoảng 500m, nằm giữa nối liền hai ngọn núi, đầu cầu phía đối diện mơ hồ có thể nhìn thấy một số kiến trúc.
Những kiến trúc đó chính là sơn trại của thổ phỉ trước kia, hiện giờ được tu sửa thành điểm tham quan.
“Đi đi, thế nào hả? Sợ à?” Kim Gia Vĩ đi cuối cùng, cười lạnh nói.
Lưu Hoài An tỏ vẻ khó hiểu, mở miệng hỏi: “Bạn học này, cậu với mấy học sinh của tôi có hiểu lầm gì sao? Tôi là chủ nhiệm lớp bọn họ, nếu giữa mấy người có hiểu lầm gì, thì cứ thương lượng giải quyết một chút a.”
Lưu Hoài An thoạt trông tỏ vẻ ôn hòa khuyên can, nhưng trong lòng cũng có chút sốt ruột, hắn đã sớm an bài mọi thứ tại đỉnh núi đối diện, chỉ cần dẫn Lâm Hiểu Phong tới đó, là có thể dễ dàng bắt hắn.
Còn sợ gì mà không đoạt được Quỷ Thuật trong truyền thuyết?
Nhưng tự nhiên lại lòi ra cái tên Kim Gia Vĩ làm kỳ đà cản mũi, Lưu Hoài An không biết sự việc phát sinh sau khi mình rời khỏi, cũng không biết Kim Gia Vĩ đã bố trí sẵn người trên núi.
Nếu hắn biết, xem chừng sẽ tức đến hộc máu.
Kim Gia Vĩ trừng mắt lườm Lưu Hoài An một cái, có chút khinh thường mắng: “Người không liên quan đừng có chõ mũi vào chuyện của ta, ngươi có tin lát nữa ta sẽ ném ngươi xuống núi hay không?”
“Tất cả đều là người có giáo dục, có chuyện gì mà không thể thương lượng?” Lưu Hoài An khuyên can.
Vừa nói trong lòng hắn thầm cười lạnh, chỉ cần qua cầu xích sắt, sang phía đối diện, ta nhất định sẽ chiêu đãi tiểu tử ngươi một trận, cho dù là người trong Minh Đường, cũng không mấy ai dám nói với ta như vậy.
Lúc này, Kim Gia Vĩ bất ngờ huýt sáo một tiếng, từ hai bên rừng cây, đột nhiên xông ra hơn 20 tên lưu manh.
Đám lưu manh này thân trên đều trần trụi, trên người chi chít đủ loại hình xăm, tay cầm dao găm mã tấu.
Hoàng Mập vừa thấy, lập tức nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt trợn to đến cực đại.
Trong đám người này có một tên mặc đồ tây, thân hình mập mạp, đầu trọc, cổ đeo một dây chuyền vàng to bự, lủng lẳng một chiếc răng vàng thật lớn.
“Nhị thúc.” Kim Gia Vĩ đi tới bên cạnh gã đầu trọc mập mạp kia.
Lâm Hiểu Phong nhìn hắn, trong lòng thầm đoán, đây hẳn là Kim Đại Nha.
Kim Đại Nha cười ha ha, chỉ vào Lâm Hiểu Phong hỏi: “Chính tiểu tử này đánh con hả?”
Kim Gia Vĩ vẻ mặt phấn khích, gật đầu: “Không sai.”
“Để ta chặt một tay của nó, rồi bảo hai đứa đập nó một trận là được chứ gì, đừng có động đến nha đầu kia nha.” Kim Đại Nha phân phó.
“Lên!”
Hơn hai mươi tên lưu manh cầm mã tấu xông qua đây.
“Chạy thôi.” Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập chạy về phía cầu treo.
Cầu treo rộng khoảng 2m, một lần nhiều nhất cũng chỉ có thể chạy được 2-3 người.
Lâm Hiểu Phong đã tính sai một chút, ban đầu còn tưởng Kim Đại Nha kia chỉ dẫn theo 7-8 người, không ngờ lại đến tận hơn hai mươi tên, hơn nữa trên tay còn lăm lăm mã tấu.
Lưu Hoài An cũng thầm mắng một tiếng “khốn nạn”, vội vàng đuổi theo Lâm Hiểu Phong.
Tiếu Lệ Lệ có chút khẩn trương, lập tức lấy di động gọi cho cha mình, tuy cô ta đứng đó, nhưng không ai dám động đến.
“Chạy cái gì mà chạy, Hiểu Phong, thân thủ cậu chẳng phải rất tốt sao, cho bọn chúng một trận đi.” Hoàng Mập mới chạy vài bước, đã mệt đến thở không ra hơi.
“Cậu tưởng đang quay phim kiếm hiệp à?” Lâm Hiểu Phong trừng mắt lườm Hoàng Mập một cái, hơn hai mươi tên, tay cầm mã tấu, sao mà đánh?
Lưu Hoài An chạy sau cùng, lúc này đã bị một tên túm được áo.
Lưu Hoài An cũng có chút khẩn trương, nếu hắn cứ để yên không làm gì, vạn nhất bọn người kia xông tới, không chừng sẽ chém chết mình thì sao?
Nhưng một khi động thủ với bọn chúng, bị Lâm Hiểu Phong nhìn thấy, khẳng định sẽ đề cao cảnh giác.
Thấy một cây mã tấu đang bổ vào mặt mình, Lưu Hoài An thầm thở dài một tiếng, quyết định cứ bảo toàn tính mạng trước đã.
Bất kể thứ gì, cũng không đáng giá bằng mạng sống của mình!
Nghĩ vậy, Lưu Hoài An tung chân đá vào ngực tên lưu manh đang túm áo mình.
Một cước này khiến gã kia ngã lăn long lóc.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment