HOÀNG MẬP CHẤN KINH
Hoàng Mập nghe Lâm Hiểu Phong bên cạnh nói vậy, có chút mơ hồ, nghi hoặc nhìn hắn.
“Có thích hay không chưa thể xác định, nhưng chắn chắn thêm được không ít.” Tiếu Lệ Lệ cau mày nói.
Lâm Hiểu Phong búng tay một cái: “OK.”
Nói xong, Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập chạy về khu dạy học, trên đường, Hoàng Mập nhịn không được hỏi: “Hiểu Phong, cậu với Tiếu Lệ Lệ rốt cuộc đã nói gì thế?”
“Đi học trước đã, chờ sau khi tan học, tôi sẽ từ từ nói cho cậu biết.” Lâm Hiểu Phong nói.
Chẳng mấy chốc, tiết tự học buổi tối cũng kết thúc.
Rời khỏi lớp học, rất nhiều học sinh tới nhà ăn của trường ăn bữa khuya, còn lại thì quay về ký túc xá.
Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập tới rừng cây nhỏ sau trường.
“Hiểu Phong, cậu mau nói đi, sao lại thế này.” Hoàng Mập có chút tò mò hỏi.
Thực ra, cả ngày hôm nay, tâm tư Cu Mập đều quanh quẩn lời nói của Lâm Hiểu Phong với Tiếu Lệ Lệ, rốt cuộc là học cái gì, có thể khiến Tiếu Lệ Lệ thích mình?
Lâm Hiểu Phong châm điếu thuốc: “Tôi sẽ tiết lộ với cậu, cậu biết rồi, không cần phải sợ a.”
“Hừ, cậu không biết Mập ca tôi nổi tiếng to gan sao?” Hoàng Mập lườm Lâm Hiểu Phong một cái.
Gan phì? Lâm Hiểu Phong thầm phì cười, nếu Hoàng Mập thực sự nhìn thấy quỷ, không biết se bị dọa thành bộ dáng gì, còn to mồm nói mình gan phì nữa không đây.
“Được rồi, không nói linh tinh nữa.” Lâm Hiểu Phong nói: “Nếu tôi nói tôi biết bắt quỷ, là một Đạo sĩ, cậu có tin không?”
“Cái cậu muốn nói là cái này hả?” Hoàng Mập cau mày, sau đó, đưa tay sờ trán Lâm Hiểu Phong: “Hôm nay cậu kỳ quái lắm nha, không phát sốt, sao lại nói mấy lời mê sảng này.”
“Không dài dòng với cậu nữa.” Lâm Hiểu Phong chụp tay Hoàng Mập, tiếp đó cắn rách ngón tay mình, điểm một giọt máu tươi lên ấn đường cậu ta.
Máu của Lâm Hiểu Phong rất đặc biệt, có lẽ bởi hắn mang Tử Vi mệnh cách, chỉ cần máu tươi dính vào trán người nào, liền có thể giúp người đó khai minh đồ, cũng có thể nhìn thấy quỷ giống mình.
Đối với Hoàng Mập, giải thích đích thực không có hiệu quả, phương pháp tốt nhất để cậu ta tin những gì mình nói, chính là để cậu ta tận mắt thấy quỷ một lần.
“Cái gì thế này...” Hoàng Mập vừa nói vừa đưa tay định lau vết máu trên trán.
“Đừng có động vào.” Lâm Hiểu Phong vội bắt lấy tay Hoàng Mập, nói: “Cùng tôi tới đây.”
Tiếp đó, Lâm Hiểu Phong kéo Hoàng Mập đến sườn núi phía sau trường học.
Trên sườn núi có một đình hóng gió kiểu cổ, từ đây phóng tầm mắt ra xa, phong cảnh tuyệt đẹp.
Lâm Hiểu Phong phát hiện trong đình hóng gió, có một cô hồn dã quỷ.
Cô hồn dã quỷ này trông có vẻ sợ hãi rụt rè, thân mặc đồng phục, hẳn là học sinh trong trường, không biết vì sao mà chết, biến thành cô hồn dã quỷ lang thang nơi này.
“Cậu nhìn trên đó xem?” Lâm Hiểu Phong chỉ tay về phía đình hóng gió.
Hoàng Mập nhìn theo hướng tay Lâm Hiểu Phong, gật đầu: “Ấy, cậu bạn kia hình như bị trúng gió hay sao, mà cứ run lập cập như vậy, hay là tôi gọi cấp cứu 120 nha?”
“Cậu qua đó hỏi thăm chút đi.” Lâm Hiểu Phong đẩy Hoàng Mập tiến lên.
Hoàng Mập cũng không sợ hãi, đi tới đình hóng gió.
Vừa bước chân vào, liền cảm thấy bên trong rất lạnh, bất chợt rùng mình một cái, mắng: “Thời tiết oi bức, sao đình hóng gió này lại mát mẻ vậy chứ?”
Nói rồi, liền đi tới trước mặt cô hồn dã quỷ trong đình, hỏi: “Nè, huynh đệ, sao thế, có cần giúp gì không?”
Cô hồn dã quỷ không có phản ứng, Hoàng Mập lại tiến gần hơn, định vỗ vai của hắn, hỏi thăm sao lại như thế.
Kết quả bàn tay bắt trượt, trực tiếp xuyên qua thân thể hắn.
Vẻ mặt tươi cười của Hoàng Mập lập tức cứng đơ.
“Nè, nè, nói chuyện đi, đừng có giỡn nữa nha.” Hoàng Mập dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, chân bắt đầu run run.
Cậu ta đưa tay lên, dùng sức tát “bốp” một cái vào mặt mình, sau đó lại với qua sờ sờ người cô hồn dã quỷ một chút.
Vẫn như cũ, cái gì cũng sờ không được.
Cô hồn dã quỷ này bị quấy rầy, quay đầu lại lườm Hoàng Mập một cái.
“Quỷ a!”
Từ trong đình hóng gió truyền đến tiếng kêu thảm thiết như mổ heo của Hoàng Mập.
Lâm Hiểu Phong đứng từ xa, khoanh tay, nhìn Hoàng Mập cuống cuồng chạy như điên khỏi đình hóng gió, âm thầm bật cười, cái này gọi là to gan của cậu ta sao?
Nếu nói đến can đảm, Tiếu Lệ Lệ xem chừng cũng hơn cậu ta ít nhiều.
Lúc này, hai chân Hoàng Mập giống như Thảo Thượng Phi (😌khinh công đạp cỏ mà bay), có khi còn nhanh hơn cả Lưu Tường (😌vận động viên điền kinh nổi tiếng của TQ).
Hoàng Mập chạy lướt qua Lâm Hiểu Phong, còn quay đầu lại nói: “Hiểu Phong, mau chạy a, tên kia là quỷ đấy.”
Lâm Hiểu Phong túm lấy tay cậu ta.
“Cậu giữ tôi lại làm gì, tên kia là quỷ a! Có phải cậu cũng bị quỷ thượng thân rồi hay không?” Hoàng Mập bị dọa không nhẹ, một quyền đánh về phía Lâm Hiểu Phong.
Cũng may Lâm Hiểu Phong phản ứng rất nhanh, vội lau sạch vết máu trên trán Hoàng Mập.
“Bình tĩnh chút nào! Cậu xem, con quỷ kia đã đi rồi.” Lâm Hiểu Phong chỉ vào trong đình hóng gió, hét thật lớn vào mặt Hoàng Mập.
Hoàng Mập phân vân một hồi, mới từ từ mở mắt ra, nhìn về phía đình hóng gió.
Đúng là không thấy con quỷ kia nữa, lúc này cậu ta mới trường thở hắt một hơi: “Mẹ nó, làm tôi sợ muốn chết.”
Mặc dù con quỷ kia đã biến mất, cơ thể Hoàng Mập vẫn không ngừng run rẩy, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
“Được rồi, về ngủ một giấc, mai mới nói tiếp.” Lâm Hiểu Phong nói.
Hắn vẫn biết người thường nhìn thấy quỷ sẽ rất sợ hãi, rốt cuộc mấy chuyện thế này, nhất thời không thể tiếp thu, cũng thực bình thường.
Hai người quay lại phòng ngủ, Lâm Hiểu Phong rửa qua mặt mũi, nằm xuống giường chơi game trên di động, chuẩn bị ngủ.
Hoàng Mập vẫn mất hồn mất vía ngồi bên mép giường của mình.
“Nè, Mập ca, Mập ca……” Hạng Thuỵ Hâm gọi Hoàng Mập hai tiếng, nhưng cậu ta vẫn không trả lời, liền hướng Lâm Hiểu Phong hỏi: “Mập ca sao mà thất hồn lạc phách thế, bị Tiếu Lệ Lệ cự tuyệt à?”
Hứa thần tài đang ôm laptop, nằm trên giường: “Cho nên tôi mới nói, nữ nhân chẳng có gì tốt, không bằng chơi game online a...”
“Thần tài, bộ dáng này của cậu, nhất định là muốn cô độc cả đời a.” Lâm Hiểu Phong cười nói: “Cậu ta bị dọa, quá sợ hãi mà thôi, không có gì đâu, ngủ một giấc là không sao.”
Hoàng Mập giờ đây đích thực có chút ngơ ngẩn, mấy người Lâm Hiểu Phong nói gì, cậu ta đều không để tại câu nào, trong đầu toàn là hình ảnh con quỷ mới vừa gặp.
Hoàng Mập không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ Hiểu Phong thật sự biết bắt quỷ, chẳng lẽ cậu ta thực muốn dạy mình bắt quỷ?
Nghĩ vậy, trong lòng Hoàng Mập cũng có chút kích động, phải biết rằng, nếu thật sự học được cách bắt quỷ, việc cua gái, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Hoàng Mập vỗ đùi “bốp” một cái, quay sang nói lớn với Lâm Hiểu Phong: “Hiểu Phong, tôi theo cậu học!”
Hoàng Mập đột nhiên như vậy hô to như vậy, ngược lại doạ cho Lâm Hiểu Phong giật mình thon thót.
Lâm Hiểu Phong nhìn thoáng qua Hoàng Mập, Hạng Thuỵ Hâm và Hứa thần tài đều ở đây, không thể nói quá nhiều.
“Đi ngủ sớm đi, bất kể chuyện gì, ngày mai mới nói.”
Lâm Hiểu Phong nói xong, liền xoay người nằm lên giường, nhắm mắt đi ngủ.
Trong lòng hắn cũng có chút vui mừng, vốn tưởng Hoàng Mập ít nhất phải ngủ một giấc mới có thể bình tĩnh trở lại, không ngờ tố chất tâm lý của cậu ta không hề kém như mình vẫn nghĩ.
(Hết chương)

No comments:
Post a Comment