GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 25

ĐÚNG LÚC VẬY SAO?

Người đi qua vừa rồi, đúng là Vương Sâm.

Gia hỏa này, tới bệnh viện làm gì?

Lâm Hiểu Phong trong lòng khẽ động, nhìn bộ dáng hắn chính là đi về phía mình.

“Cu Mập, cậu không có việc gì đâu, gọi điện thoại cho cô chú Hoàng đi, nói bọn họ tới trả tiền thuốc men, tôi còn có chút việc, phải đi trước đây.”

Nói xong, Lâm Hiểu Phong rời khỏi phòng bệnh, tìm thấy bóng dáng Vương Sâm trong hành lang, liền đi theo.

Thân ảnh kia cũng không quay đầu lại, xoay người đi vào thang lầu, Lâm Hiểu Phong đương nhiên bám theo.

Thực mau, Lâm Hiểu Phong đi theo Vương Sâm tới sân thượng của bệnh viện.

Sân thượng này thực trống trải, Lâm Hiểu Phong vừa bước ra, một trận gió nhẹ thổi qua.

“Vương Sâm, ngươi dụ ta lên đây làm gì?”

Lâm Hiểu Phong nói, có chút cảnh giác nhìn Vương Sâm, hai tay chắp phía sau, âm thầm chuẩn bị vẽ bùa.

Vương Sâm quay đầu lại, ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn Lâm Hiểu Phong, mang theo sự căm phẫn.

“Nếu ngươi không nhúng tay vào chuyện của ta với Tiếu Hoàng Hổ, ta sẽ tha cho ngươi.” Vương Sâm mở miệng nói.

“Tha cho ta?”

Lâm Hiểu Phong thầm nghĩ, gia hỏa này muốn làm cái quái gì thế, dụ mình lên tầng thượng, chỉ để nói câu “tha cho ngươi”?

“Ngươi lại muốn chơi cái trò gì đây?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Vương Sâm khoanh tay, nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Lúc trước không biết ngươi là đệ tử của tiền bối Mao Lân Long, cho nên đã mạo phạm, chỉ cần ngươi không nhúng tay vào chuyện của ta với Tiếu Hoàng Hổ, ta cam đoan từ nay về sau, ta với ngươi nước sông không phạm nước giếng.”

Lâm Hiểu Phong cuối cùng cũng minh bạch, gia hỏa này biết tên huý của sư phụ mình, cho nên mới tới giải hòa.

Bất quá năm 12 tuổi mình đã quay về từ phương Bắc, tuy vẫn luôn gọi điện thoại cho sư phụ, nhưng chưa có dịp gặp lại, người biết sư phụ mình chính là Mao Lân Long, có thể đếm trên đầu ngón tay.

Chẳng lẽ... tên Vân Long đạo trưởng hôm qua đã nói ra?

Nhưng nghĩ lại cũng không đúng a, Vân Long đạo trưởng kia không phải là người trong giới Âm Dương, chỉ là một tên giang hồ bịp bợm, không chừng đã sớm đem ba chữ Mao Lân Long vào tai phải ra tai trái mất rồi.

“Không phải đoán, Minh Đường bọn ta muốn điều tra thông tin về ngươi thực dễ như trở bàn tay.” Vương Sâm có lẽ đã nhận ra ánh mắt nghi ngờ của Lâm Hiểu Phong, cho nên mới lên tiếng.

Lâm Hiểu Phong nhìn Vương Sâm hỏi: “Nếu ta không nhúng tay vào chuyện của ngươi với Tiếu Hoàng Hổ, ngươi định làm thế nào?”

“Đương nhiên là giết cả nhà hắn!” ánh mắt Vương Sâm lộ vẻ hung bạo.

“Không cần phải tàn nhẫn vậy chứ?” Lâm Hiểu Phong hít một ngụm khí lạnh, ban đầu còn cho rằng Vương Sâm chỉ muốn trả thù Tiếu Hoàng Hổ, nhiều nhất cũng chỉ làm nha ông ta tán gia bại sản mà thôi.

Nhưng không ngờ Vương Sâm lại muốn giết sạch cả nhà Tiếu Hoàng Hổ.

“Tiếu Hoàng Hổ cùng con gái hắn, đều phải chết!” Vương Sâm nghiến răng nghiến lợi.

Tiếu Lệ Lệ kỳ thực không có khuyết điểm gì, ngoại trừ không thích ngoại hình của Hoàng Mập, bất quá con gái bây giờ chẳng phải đều như thế sao? Người nào chẳng hy vọng bạn trai mình là một soái ca,  không ai muốn có một bạn trai tròn vo như Hoàng Mập vậy a.

Còn về phần Tiếu Hoàng Hổ, tuy tiếp xúc không nhiều, nhưng ít ra Lâm Hiểu Phong cũng không có ấn tượng gì xấu.

“Nếu vậy, xem ra ta thực cũng nên quản một chút.” Lâm Hiểu Phong nhìn Vương Sâm nói: “Có thâm cừu đại hận gì, mà khiến ngươi muốn giết bọn họ? Nghe nói trước đây ngươi là nghĩa tử của Tiếu Hoàng Hổ”

“Câm miệng!” Vương Sâm phẫn nộ nhìn Lâm Hiểu Phong nói: “Ngươi hoàn toàn không hiểu, nếu ngươi biết chuyện của ta, thì dù là ngươi, cũng muốn giết chết bọn họ!”

“Ta hao phí tâm tư, học tập tà thuật, chính là để báo thù, người nào cản trở ta, ta sẽ giết kẻ đó!”

Vương Sâm dứt lời, trong tay bỗng xuất hiện một con dao ngắn, lao vào đâm Lâm Hiểu Phong.

Nếu Vương Sâm sử dụng tà thuật, Lâm Hiểu Phong đương nhiên có thể ứng phó, nhưng Lâm Hiểu Phong thật không ngờ, Vương Sâm lại trực tiếp lấy dao đâm mình.

Lâm Hiểu Phong lui về phía sau một bước, tránh nhát dao của hắn, sau đó tung chân đá vào cổ tay Vương Sâm, hất bay con dao trong tay hắn ra ngoài.

Vương Sâm đau đớn ôm cánh tay phải, nói: “Lâm Hiểu Phong! Nếu ngươi muốn cứu cha con bọn chúng, thì hôm nay phải bước qua xác ta!”

“Ta sẽ không giết ngươi.” Lâm Hiểu Phong cau mày, lắc đầu, Lâm Hiểu Phong tốt xấu gì cũng là người có giáo dục, trong đầu không hề có khái niệm giết người.

Ngược lại, Vương Sâm là người trong Ma giáo, động một tí đã kêu la đòi chém đòi giết, trong lòng Lâm Hiểu Phong, mạng người, tuy sang hèn không giống nhau, nhưng đều rất trân quý.

Lâm Hiểu Phong tuy học Tà thuật thuỷ tổ, chính tông Quỷ Thuật, nhưng lại chưa từng dùng nó để hại người.

Vương Sâm lại lấy từ trong áo ra một con dao,  hướng tới Lâm Hiểu Phong đâm tới, Lâm Hiểu Phong vẫn tiếp tục né tránh, đá bay con dao trên tay Vương Sâm.

Bất luận Vương Sâm công kích thế nào, Lâm Hiểu Phong cũng có thể dễ dàng né tránh.

Vương Sâm bỗng nhiên không tấn công điên cuồng nữa, ngược lại tỏ ra bình tĩnh nhìn Lâm Hiểu Phong: “Lâm Hiểu Phong, ngươi biết vì sao ta lại dụ ngươi lên đây không?”

Lâm Hiểu Phong trầm ngâm không nói gì.

“Chính là vì muốn khuyên bảo ngươi, đừng có cản trở ta báo thù, nhưng ngươi lại....haizz.” Vương Sâm khẽ lắc đầu, nhìn Lâm Hiểu Phong nói: 

“Ngươi có biết, vì sao ta lại hận Tiếu Hoàng Hổ đến vậy không?”

“Ngươi nói đi...” Lâm Hiểu Phong khoanh tay nói.

“Không sai, ta là nghĩa tử của hắn.” Vương Sâm căm hận nói: “Trước đây hắn đã nhận nuôi ta từ cô nhi viện, mua cho ta quần áo mới, cho ta đọc sách, hắn đối với ta ân trọng như núi, cái này không sai! Nhưng sau đó, ngươi có biết hắn đã làm điều có lỗi với ta sao không?”

“Sáu năm trước, ta có yêu một cô gái, nhưng hắn lại đứng giữa ngăn cản, bởi nhà cô ấy nghèo, một mực muốn chia rẽ hai người bọn ta.”

“Sau đó thế nào?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

“Cô ấy đã nhảy xuống Lưu Khê Hà tự sát.” Vương Sâm hít sâu một hơi, mặt đầy vẻ oán hận.

Lưu Khê Hà?

Sao nghe quen vậy, đột nhiên, Lâm Hiểu Phong nhớ ra cách đây không lâu đã siêu độ một nữ quỷ ở đó, Lâm Hiểu Phong hơi bất ngờ, nhìn Vương Sâm trước mặt, không trùng hợp vậy chứ?

“Ngươi là Phạm Tuệ Bình?” Lâm Hiểu Phong hỏi.

Vương Sâm sửng sốt, nhìn Lâm Hiểu Phong, có chút không thể tin nổi, nói: “Làm sao ngươi biết được? Không thể nào, đây là tên ta dùng khi còn ở cô nhi viện, biết tên này, chỉ có Hiểu Liên!”

“Ngươi đã gặp Hiểu Liên?” Vương Sâm nhìn Lâm Hiểu Phong hỏi.

Lâm Hiểu Phong gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Vương Sâm: “Cách đây không lâu, ta đã gặp Hiểu Liên ở Lưu Khê Hà, giúp cô ấy siêu độ.”

“Cô, cô ấy có hận ta không..?.” Vương Sâm thoáng chột dạ.

“Cô ấy nhờ ta chuyển lời cho ngươi, cô ấy vĩnh viễn sẽ hận ngươi.” Lâm Hiểu Phong thở dài.

Lâm Hiểu Phong không phải không muốn nói Trương Hiểu Liên đã tha thứ cho hắn gì gì đó, an ủi hắn một chút, nhưng cẩn thận suy xét, đó là tâm nguyện cuối cùng mà Trương Hiểu Liên nhờ mình, bất luận thế nào, vẫn phải giữ nguyên nội dung, truyền đạt lại cho trọn vẹn.

“Hiểu Liên....thực đã nói vậy sao?” Vương Sâm sắc mặt bình tĩnh hỏi.


(Hết chương)

No comments:

Post a Comment

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!