GIỚI THIỆU

GIỚI THIỆU


Huyền thuật phân Âm - Dương

Dương là Đạo thuật, Âm là Quỷ thuật.


Lâm Hiểu Phong, trời sinh mệnh Tử Vi đế vương,

từ nhỏ đã theo sư phụ học Quỷ Thuật, bắt tà ám,

trải qua bao phen sinh tử....

nhưng cuối lại lâm vào một âm mưu quỷ kế kinh thiên động địa.


Trảo Yêu Cục thần bí, Thần Nông Giá quỷ dị , Côn Luân sơn khủng bố...


Lâm Hiểu Phong làm sao có thể chém yêu ma, phá âm tà?


Xin mời các bạn đón đọc bộ truyện dài tập Âm Dương Quỷ Thuật

do Jessica Lee biên dịch!

Quyển 6: Ma Đạo Tuấn Kiệt (chưa có)

Quyển 7: Long Mạch Côn Luân (chưa có)

Quyển 8: Dục Hỏa Trùng Sinh (chưa có)

Quyển 9: Long Môn Thạch Hài (chưa có)

Quyển 10: Hắc Ám Sơ Hiện (chưa có)

Quyển 11: Vực Sâu Hắc Ám (chưa có)

Quyển 12: Vận Khí Hội Tụ (chưa có)

Chương 5

 HỒN BAY PHÁCH TÁN

Nữ sát vốn đang nắm giữ ba hồn bảy phách của Tiếu Lệ Lệ, bị Lâm Hiểu Phong đánh một chưởng bất ngờ, đành phải buông ra.

Một trận gió lạnh thổi tới, ba hồn bảy phách đờ đẫn của Tiếu Lệ Lệ, cứ thế bị gió cuốn đi.

Lâm Hiểu Phong vừa thấy, trong lòng thoáng giật mình, ba hồn bảy phách cô ta đã bị thổi bay mất tiêu.

Bất quá lúc này hắn cũng không rảnh lo cho hồn phách của Tiếu Lệ Lệ, lại tung một chưởng đánh vào giữa trán Nữ sát.

Nữ sát bị chưởng lực của Lâm Hiểu Phong đánh đến trọng thương.

Tuy nhiên cô ta vẫn giơ tay lên, bàn tay với móng vuốt đỏ lòm lai tới đâm vài ngực Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong vội lui về phía sau một bước tránh né, Nữ sát cũng không muốn dây dưa với Lâm Hiểu Phong, liền xoay người, cuốn theo trận gió, bay vào trong rừng cây.

Lâm Hiểu Phong nhìn bóng dáng Nữ sát xa dần, không tiếp tục đuổi theo.

Ai thèm giỡn, Nữ sát này biết bay, tại chốn núi sâu rừng già này, Lâm Hiểu Phong chỉ có hai cẳng chân, đuổi cái gì mà đuổi? Bất quá, vừa rồi Nữ sát đã ăn một đạo Tuyệt sát chú của mình, thân bị trọng thương, chắc sẽ không dám tới gây sự nữa.

“Ngươi làm cái gì thế?” Vương Mộc Dương đứng dậy, sắc mặt rất khó coi hướng Lâm Hiểu Phong quát lớn: “Tự nhiên chạy ra, định hù ai đấy hả?”

“Ta biết ngươi với đám người này đều muốn theo đuổi Lệ Lệ, nhưng các ngươi cứ thử nhìn lại bộ dáng của mình xem, trừ ta ra, còn ai có thể xứng đôi với Lệ Lệ cơ chứ?” Vương Mộc Dương cứ bám lấy Lâm Hiểu Phong mắng té tát, không chịu buông tha.

Lâm Hiểu Phong nhìn chằm chằm về hướng Nữ sát vừa rời đi, gắt gao cau mày, từ đầu đến cuối chẳng thèm để ý tới Vương Mộc Dương.

Nhưng chắc có lẽ Vương Mộc Dương vẫn căm tức Lâm Hiểu Phong phá hỏng “chuyện tốt”, xiết chặt nắm tay, tung quyền đánh về phía Lâm Hiểu Phong.

Lâm Hiểu Phong khẽ nghiêng người qua một bên né tránh, khiến Vương Mộc Dương đánh hụt.

“Có bản lĩnh thì đừng chạy nha!” Vương Mộc Dương chỉ mặt Lâm Hiểu Phong mắng.

Lâm Hiểu Phong trợn mắt, đậu má... nói đùa à? Lão tử 7 tuổi theo sư phụ bắt quỷ, 12 tuổi đã có chút tiếng tăm ở phương Bắc, nếu phải đánh nhau với cái loại công tử bột - Phú nhị đại - tay yếu chân mềm, ta đây chấp bốn năm thằng.

Lâm Hiểu Phong lười không muốn đôi co với hắn, một tay túm cổ áo Vương Mộc Dương lên, nhìn hắn nói: “Tiểu tử, ta nói cho ngươi biết, lão tử hiện giờ không có thời gian rảnh rỗi để chơi với ngươi, Tiếu Lệ Lệ ngất rồi, mau đưa cô ấy trở về, sau đó lấy mấy lá bùa bịt lại mũi, miệng với lỗ tai.”

Nói xong, hắn suy nghĩ một chút, rồi chạy về phía giếng cạn.

Chạy được một đoạn, hắn thấy có chút không yên tâm, lấy ra di động ra gọi điện thoại cho Hoàng Mập, bảo cậu ta lấy mấy lá bùa phong bế mũi miệng Tiếu Lệ Lệ.

Trong núi rất nhiều cô hồn dã quỷ, lúc này bên trong thân thể Tiếu Lệ Lệ đã không còn ba hồn bảy phách, nếu như bị lũ cô hồn dã quỷ đó nhập vào thân thể Tiếu Lệ Lệ, thì lúc đó thực sự phiền phức lớn.

Hoàng Mập tuy không hiểu vì sao Lâm Hiểu Phong bảo mình làm như vậy, nhưng dựa vào tình huynh đệ bao năm qua giữa cậu và Lâm Hiểu Phong, vẫn gật đầu cái rụp.

Lâm Hiểu Phong đi đến bên cạnh giếng cạn.

Lúc này trong giếng, mơ hồ truyền đến tiếng khóc thút thít của một nữ nhân, Lâm Hiểu Phong ngồi xuống bên cạnh, cởi chiếc áo thun trắng của mình ra.

Áo vừa cởi xuống, một trận âm phong thổi tới, Lâm Hiểu Phong bất giác toàn thân khẽ run lên vì lạnh.

“Con mẹ nó.” Lâm Hiểu Phong thầm mắng một câu, sau đó dùng máu trên ngón tay, vẽ lên áo chiếc thun một đạo phù trấn áp tà ma.

Tiếp theo, hắn chống chân ngồi xuống, cầm cái áo đi đến bên giếng cạn, cúi mặt xuống nhìn.

Nữ sát kia đang ghé vào quan tài khóc lóc thảm thiết.

Lâm Hiểu Phong thấy nữ quỷ không chú ý đến mình, liền trực tiếp nhảy xuống giếng.

Giếng cạn này cũng không cao lắm, sâu khoảng 3m, phía dưới phình to, xem chừng có thể rộng đến hơn 10m², xung quanh tối tăm, còn có rất nhiều rương hòm mục nát.

Mấy thứ này hẳn là vật bồi táng của Nữ sát.

Lâm Hiểu Phong thấy thế, liền cảm giác thân phận Nữ sát thân này có chút không đơn giản, nơi đây là vùng núi hẻo lánh, rách nát khốn cùng, Lâm Hiểu Phong tuy chưa mở mấy cái hòm đó ra, nhưng cũng cảm thấy những vật trong đó chắc đều rất giá trị.

Lúc này, Nữ sát quay đầu nhìn về phía Lâm Hiểu Phong, cầu xin: “Đạo trưởng hà tất phải đuổi cùng giết tận, tiểu nữ đã thê lương lắm rồi.”

Lâm Hiểu Phong vừa nghe, chân mày nhíu lại, Nữ sát lại nói tiếp: “Ta vốn là nhân sĩ năm Quang Tự thứ 15, là con gái của Giám chính Khâm Thiên Giám, sau khi Thanh triều diệt vong, bị bắt gả cho một tên thổ phỉ tại nơi này, bị hàm oan mà chết, lòng muốn báo thù, kết quả tên thổ phỉ kia đã cho người phong ấn ta bên trong chiếc giếng cạn này.”

Nữ sát ôm mặt nói: “Mong Đạo trưởng siêu độ cho ta được luân hồi.”

Nghe được lời này, Lâm Hiểu Phong trong lòng có chút dao động, nói: “Siêu độ ngươi không phải không có cách, chỉ có điều……”

Lời còn chưa dứt, vẻ mặt vốn đang đau khổ cầu xin của Nữ sát, bỗng trở nên hung ác, bát ngờ giơ tay chộp vào ngực Lâm Hiểu Phong.

Cũng may Lâm Hiểu Phong vẫn luôn đề cao cảnh giác, không hoàn toàn thả lỏng, vừa thấy cô ta động thủ, hắn đã lấy ra chiếc áo thun có vẽ phù chú trùm lên tay cô ta.

“Bùm” một tiếng, tay Nữ sát lập tức bị đánh bật ra.

Lâm Hiểu Phong thầm nghĩ, Nữ sát này quả nhiên giảo hoạt, móng tay cô ta sắc như dao, nếu sơ ý bị cào một chút, thì cái mạng nhỏ này của mình, hôm nay có lẽ đã kết thúc tại đây.

Lâm Hiểu Phong cũng không hề khách khí, cầm chiếc áo có vẽ phù chú choàng lên người Nữ sát, khiến cô ta kêu gào thảm thiết, thân thể Nữ sát dần trở nên vô lực, sau khi rú lên một tiếng quái dị, hồn phách lập tức tan rã.

Nhìn Nữ sát hồn bay phách tán, Lâm Hiểu Phong mới thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên, hắn vỗ mạnh một cái lên trán, đúng rồi, còn ba hồn bảy phách của Tiếu Lệ Lệ, suýt chút nữa đã quên tìm kiếm.

Hắn vội vàng bò ra khỏi giếng, chạy một mạch về phía nghĩa trang.

Vừa mới đến nơi, đã nghe được tiếng cãi nhau từ bên trong truyền ra.

“Hoàng Mập, có phải ngươi muốn tìm đường chết hay không? Định dán mấy lá bùa đó lên mũi miệng Lệ Lệ, không sợ làm cô ấy ngộp chết à?”

“Vương Mộc Dương, ta nghe mọi người nói, Lệ Lệ cùng ngươi ra ngoài đi dạo mới bị ngất xỉu, con mẹ nó.... đừng có cản đường cản lối, có tin ta bụp chết ngươi không hả?!.”

Lâm Hiểu Phong về tới nghĩa trang, Hoàng Mập thấy hắn quay lại, vội đến bên cạnh, nói: “Hiểu Phong, cái tên Vương Mộc Dương đáng ghét này đánh chết cũng không cho tôi dùng bùa phong bế mũi miệng Lệ Lệ.”

Hoàng Mập tuy miệng nói vậy, nhưng kỳ thực ánh mắt cậu ta nhìn Lâm Hiểu Phong cũng có chút hoang mang, không hiểu vì sao người anh em này của mình lại muốn dùng bùa phong bế mũi miệng Tiếu Lệ Lệ.

Vương Mộc Dương giơ tay, chỉ vào Lâm Hiểu Phong, lớn tiếng nói: “Vừa rồi ta cùng Lệ Lệ đi dạo bên ngoài, chính là cái tên rùa rụt cổ này đột nhiên nhảy ra, dùng sức đánh vào phía sau Lệ Lệ một cái, làm cô ấy ngất ngay tại chỗ.”

Lúc ấy Nữ sát đang ghé vào sau lưng Tiếu Lệ Lệ, Lâm Hiểu Phong đánh nữ sát kia một cái, nhìn qua thực giống như hắn dùng sức đánh vào lưng Tiếu Lệ một chưởng.

Lâm Hiểu Phong nhún vai nói: “Người anh em, ngươi tưởng đây là phim võ hiệp hả, một chưởng có thể đánh người khác ngất xỉu, nếu ta thực sự cao siêu như vậy thì hiện tại đã không đây dong dài với các người làm gì, cứ trực tiếp cho các người nằm đo đất chẳng phải được rồi sao?”

Cả đám người theo đuổi Tiếu Lệ Lệ vốn đang như hung thần ác sát, đều nhìn về phía Lâm Hiểu Phong.

Bọn họ từ mồm Vương Mộc Dương biết được chính Lâm Hiểu Phong là người đã đánh ngất Tiếu Lệ Lệ, nhưng vừa rồi nghe Lâm Hiểu Phong giải thích, cả đám cũng thấy hợp lý.

Đúng vậy, đây đâu phải phim võ hiệp, hắn cũng chẳng phải cao thủ võ lâm mà mới chụp một cái đã khiến người khác bất tỉnh nhân sự!...


(Hết chương)

6 comments:

  1. hình như ai cũng có 1 thằng bạn mập, thời học sinh thì hầu như ai cũng có. Hiện tại thì truyện nào cũng có :))))

    ReplyDelete
  2. hic cậu này học nghệ có 5 năm thảo nào thua xa DTD, phải luyện từ nhỏ tới 18 tuổi

    ReplyDelete
    Replies
    1. Ko nên so sánh bởi mỗi truyện 1 khác, mỗi nv đều có con đường riêng của mình. Muốn biết truyện có hay hay ko hãy đón trờ sự đột phá ở những chương sau nhé😊

      Delete
  3. mình thích truyện này rồi thanks Jess!

    ReplyDelete

TRUYỆN ĐƯỢC DỊCH HOÀN TOÀN MIỄN PHÍ, NHẰM THỎA MÃN NHU CÂU ĐỌC TRUYỆN CỦA CÁ NHÂN.

XIN VUI LÒNG KHÔNG MANG BẢN DỊCH ĐI NƠI KHÁC HAY SỬ DỤNG CHO MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI KHI CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA CHỦ TRANG.

CÁM ƠN!!!